Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Anh Gặp Em

Khi Anh Gặp Em

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341244

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.

lại ngẩng đầu lên :”Tạm thời anh đừng nói với chị em chuyện của chúng ta nhé?”
Anh khẽ nhướn mày, gật đầu, “Ừ”
Ngay lập tức vẻ mặt Tử Quan trở nên rạng rỡ hẳn lên, “Vậy chờ đợt thực tập này của em kết thúc, sau khi tìm được công việc chính thức, em sẽ nói với chị ấy.”
Tiêu Trí Viễn cũng không phản đối, chỉ trầm ngâm nói: “Em thật sự quyết định tốt nghiệp xong sẽ đi làm ngay sao?”
“Tốt nghiệp xong đi làm luôn, có thể tự nuôi sống bản thân là ước mơ của em!” Tử Quan vô cùng hăng hái, “Em đã chờ ngày đó lâu lắm rồi.”
Gương mặt cô sống động mang một thần thái khác thường, Tiêu Trí Viễn thấy lòng mình mềm hẳn đi, một lát sau mới dịu dàng nói, “Có thể nuôi sống bản thân không phải không tốt… nhưng đó là trước đây. Bây giờ, em không cần vất vả như thế nữa. Tử Quan, em có muốn tiếp tục học hành không?”
Từ khi bên nhau, Tiêu Trí Viễn rất ít khi đề xuất với cô những ý kiến kiểu như vậy, anh chưa bao giờ can thiệp vào việc học tập và cuộc sống của cô. Tang Tử Quan giật mình, cúi đầu ăn một miếng thức ăn, nhất thời không biết nói gì.
“Em cứ suy nghĩ cẩn thận đi, em còn nhỏ, không cần phải vội vàng tìm việc. Học tiếp không có gì là không tốt cả. Du học nước ngoài như Phương Tự cũng không tệ, dù là trường nào, với thành tích của em, đi xin học không phải việc khó.” Giọng anh vẫn đều đều và ân cần như thế, “Nếu em đồng ý thì không cần đi thực tập nữa. Anh sẽ làm mọi thủ tục cho em, không để chị em biết là được.”
“Em vừa nói chuyện phiếm với Phương Tự xong.” Tang Tử Quan giả bộ thoải mái, “Học phí đều là đi vay mới có, lấy đâu ra tiền du học?”
Anh cúi đầu ăn, nói mơ hồ: “Chuyện học phí em không cần lo lắng.”
Tang Tử Quan nhìn anh, trong lòng cô hiểu rất rõ, anh sợ cô quá nhạy cảm nên không nhìn cô nữa, muốn cố gắng tránh né khỏi trọng tâm câu chuyện. Cô bật cười, “Này, nghe như kiểu là…anh đang lo lắng biểu hiện của em ở Thượng Duy không tốt sẽ mất mặt anh hả?”
Anh ngẩng đầu, thở dài thườn thượt “Nếu như em vì nguyện vọng của anh mà ra nước ngoài du học như vậy phải mấy tháng mới có thể gặp nhau một lần đây?”
Tang Tử Quan nhíu mày nhìn anh.
Anh buông đũa, nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn nói rất nghiêm túc: “Tử Quan, hơn hai mươi năm qua, anh chưa được gặp em nhưng sau này anh sẽ làm việc thật tốt để em sống đỡ vất vả hơn.”
Quạt trong quán chạy ầm ĩ, hình như gió làm bụi rơi vào mắt cô, Tang Tử Quan vội vàng chuyển ánh mắt đi chỗ khác, cố gắng bỏ qua cảm giác cay cay trong mắt, trầm mặc một hồi rồi mạnh miệng nói: “Em không cảm thấy vất vả lắm…”
Anh buột miệng nói ra câu đó nhưng nhìn vẻ mặt của Tử Quan, anh biết dưới đáy lòng cô đang dâng trào cảm xúc nên vội vàng đổi giọng: “Thực ra, đó chưa phải là phương án anh cảm thấy tốt nhất. Phương án tốt nhất chính là, Tử Quan, em tốt nghiệp xong hãy lấy anh nhé!”
Tang Tử Quan đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ những lời này của anh ngày hôm đó, trong một quán ăn nhỏ đầy dầu mỡ, quạt trần quay tạo ra những âm thanh khó nghe. Khi anh nói ra, trên mặt là vẻ nghiêm túc không gì sánh được, khóe môi hơi mím tạo nên vẻ vô cùng kiên định, giống như câu đó không phải nói trong lúc nhất thời, nói với ý đùa giỡn mà là một lời cầu hôn vô cùng chân thành.
Cô hơi đỏ mặt, “Anh nghĩ là em có đồng ý không?”
Sự kiên định ấy của anh lập tức biến thành chiều chuộng và dung túng, anh cười: “Vậy lần này không tính. Anh nói vội vàng quá, mà em cũng chưa kịp chuẩn bị tâm lý… Nếu là cầu hôn thật anh sẽ làm cầu kỳ hơn nhiều.”
Sau đó… Mãi tận đến khi sự việc kia xảy ra, Tang Tử Quan cũng không đợi được đến lúc Tiêu Trí Viễn cầu hôn cô lần nữa. Có lẽ anh đã quên, hoặc là lúc đó anh chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi… Đương nhiên là thời điểm đó, cô hận anh thấu xương, thậm chí cô cũng quên mất lúc đầu anh đã hứa hẹn với cô như vậy.
Tang Tử Quan không có quá nhiều do dự vì cô đã hạ quyết tâm từ lâu. Từ nhỏ đến lớn, mồ côi, được nhận nuôi, bị bỏ rơi… những việc này đã khiến cô hiểu một đạo lý: trên đời này ngọc sẽ vỡ, mây sẽ tan, tình yêu của người khác cũng vẫn chỉ là của người khác mà thôi. Nếu như bạn sống quá ỷ lại, đến một ngày, khi bạn phải chịu một nỗi đau khổ nào, bạn không có quyền trách người khác… Có thể tiếp tục đi học đương nhiên là tốt, cô cảm kích sự lo nghĩ của Tiêu Trí Viễn dành cho cô nhưng cô tuyệt đối sẽ không dựa dẫm vào anh quá nhiều.
Tiêu Trí Viễn quan sát biểu cảm lúc đó của Tang Tử Quan cũng nhiều ít đoán được suy nghĩ của cô. Có lẽ là cô muốn cho bản thân anh một chút sĩ diện nên mới lựa chọn không từ chối ngay lúc đó. Anh mỉm cười bóp trán, bị cô từ chối cũng chẳng sao, thế nhưng… anh cần phải nỗ lực bao lâu nữa thì cô gái nhỏ này mới có thể hoàn toàn tin tưởng anh đây?
“Tiêu tổng, lão gia vẫn đang đợi anh đến báo cáo tình trạng.” Trợ lý là một người thanh niên vừa nhận chức tên Trần Phán, anh ta vừa lái xe vừa nhìn sếp từ trong gương chiếu hậu: “Bây giờ hay là ngày mai ạ?”
“Bây giờ đi” Tiêu Trí Viễn nhìn đồng hồ, trong lúc lơ đãng còn nói: “Đúng rồi, trong lúc này chúng ta phải chỉnh đốn công ty từ trên xuống dướ