The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1188 lượt.

?” Mộ Tây khó hiểu hỏi.
Lục Nhược cúi đầu quấy cháo, âm vực lạnh đi mấy độ nói: “Chị tôi trở về, ba mẹ ta đương nhiên đi đón rồi!”
“Ách” Mộ Tây rơi oạch một cái “Là mẹ của San San tiểu bảo bối sao? Ha Ha, Phu nhân của Âu Dương học trưởng chắc cũng phải thật đẹp!”
“Vì sao lại nói vậy?” Lục Nhược sắc giọng đặt câu hỏi.
Mộ Tây nhăn nhăn mặt trả lời: “Âu Dương học trưởng của chúng tôi là giảng viên đại học, vừa có tài lại đẹp trai có gì không đúng nào”
Lục Nhược giận đến quăng cả thìa đi.
Mộ Tây nhìn anh nổi cơn tam bành bất mãn than thở nói: “Hẹp hòi!”
**
Chạng vạng, Lục Nhược không biết từ nơi nào kiếm ra một cái váy nhất quyết bắt cô thay, Mộ Tây kiên quyết không chịu.
“Em không định mặc lễ phục này đi sân bay.”
Mộ Tây lấy tay che váy không thay: “Tôi không đổi cũng không đi gặp cha mẹ của anh!”
“Vì sao không thay?” Lục Nhược nắm chiếc váy trong tay “Đây là thiết kế mới nhất em mặc lên chắc chắn rất hợp.”
“Theo anh thì vì sao chứ?”Mộ Tây đỏ mặt hỏi ngược lại.
Lục Nhược thấy tay cô vẫn che trước ngực rốt cục cũng hiểu ra vấn đề, chỉ tay vào cô nói: “Tôi quên mất, bên trong em không mặc áo lót.”
“Anh còn dám nói!” Mộ Tây thật muốn bóp chết Lục Nhược, anh cái gì cũng đã xem hết lại còn giả bộ ngây thơ.
Sau Mộ Tây cũng nhất quyết không thay bỏ lễ phục ra, váy của cô bị Lục Nhược một phát xé bỏ đuôi váy thành váy ngắn, cũng may cô có mang theo áo khoác mặc vào trông cũng không đến nỗi nào,.
Mộ Tây quăng một phát chiếc chân váy vào thùng rác, vỗ vỗ tay nói: “Em có cài gì mà không chịu, phía dưới có của hàng quần ào xuống mua một bộ là được tôi sẽ trả tiền!”
“Không bằng anh đem tiền đó trả cho tôi xem như tiền lương là được!” Cô tuy rất thích đồ miễn phí nhưng nội y lại là thứ quá tư mật không muốn bị người khác nhìn thấy.
**
“Em nên biết điều cư xử cho cẩn thận!” Trên đường ra sân bay, Lục Nhược đang lái xe cũng không quên dặn dò Mộ Tây: “Em là bạn gái của tôi.”
Mộ Tây vẫn không muốn thừa nhận: “Dựa vào cái gì mà anh nói vậy?”
“Làm bạn gái tôi, cả tôi và em đều không bị hai bên gia đình thúc giục” Lục Nhược giải thích.
“Hai tháng sau chẳng phải vẫn như cũ sao? Chẳng được tích sự gì!”
“Cái đó không liên quan!” Lục Nhược nhẹ giọng.
“A! Chị Mộ Tây!” Âu Dương San vừa thấy bóng dáng Mộ Tây kêu lên, buông tay bố mình lập tức chạy lại phía cô.
Mộ Tây ôm lấy đứa nhỏ trong lòng thổn thức, tiểu cô nương sở dĩ ghét cô chẳng qua tưởng cô có ý với bố mình, nay biết chỉ là hiểu lầm liền cởi bỏ khoảng cách thân thiết với Mộ Tây, thế mới thấy cô nhỏ ngay từ đầu đã rất thích cô, bất quá do lo sợ mất ba mới đối với cô hung dữ như vậy. Đúng là suy nghĩ của trẻ con.
Lục Nhược nhéo má Âu Dương san, chỉ chỉ Mộ Tây nói: “ Phải kêu cô là a di .. hay mợ cũng được”
Mộ Tây nhìn anh đầy căm tức.
Âu Dương San không vui, cánh tay cô quàng vào cổ Mộ Tây làm nũng: “Chị Mộ Tây còn trẻ, sao cậu lại bảo con gọi như vậy?”
“San San tiểu bảo bối thật là ngoan nha!” Mộ Tây thơm cô nhỏ một cái, đắc ý nói.
Âu Dương san ngồi trên người cô không có ý xuống, Mộ Tây đành phải ôm cô đi tới chỗ Lục cha Lục mẹ. Cô câu nệ cười: “Lục thúc, A di vẫn khỏe chứ ạ?”
Lục mẹ vừa nhìn thấy cô, liếc mắt một cái trông thật vừa lòng. Nghe Lục cha nói là con gái của lão bằng hữu, liền càng thêm thích thú, lôi kéo tay cô nói: “A Tây đi cùng ta, chúng ta cùng nhau nói chuyện”. Cô nhìn Lục cha liếc mắt một cái: “Để cho thân thiết chúng ta gọi cháu là Tiểu Mộ đi.”
“Vâng cứ thuận theo ý dì đi ạ!” Mộ Tây thực sảng khoái đáp.
Lục mẹ thấy tính tình cô hồn nhiên lại càng thêm yên lòng. Thấy Lục Nhược từng này tuổi mà vẫn chưa kết hôn bà cũng thật sốt ruột. Năm bà cùng Lục cha chia tay, mỗi người một nơi hơn hai mươi năm không có gặp mặt lại không một lần trở lại thăm con. Sau cùng Lục cha sum họp lại, bà đem hết lòng thương yêu đứa con trai này, nó cũng thật nghe lời lại hiếu thuận với bà nhưng luôn giữ khoảng cách không muốn lại gần.
“San San lại đây với ba đi để bà và a di nói chuyện.” Âu Dương Triệt dỗ con gái đang trên người Mộ Tây làm nũng.
Âu Dương san theo trên người Mộ Tây đi xuống, chạy về phía bố, Âu Dương Triệt đem cô nhóc nâng lên cao làm nó cười khanh khách. Mộ Tây nghe nó nói: “Bố mẹ trở về chúng ta không ra nước ngoài nữa được không? Con thích ở nơi này, con không thích ra nước ngoài”
Âu Dương Triệt không nói gì. Âu Dương san có chút mất hứng: “San San đi rồi sẽ không được gặp Cố Hiểu Manh nữa, San San không muốn đi!”
“Tiểu sắc nữ.” Lục Nhược thấp giọng nói.
“Cố Hiểu Manh là ai?” Mộ Tây tò mò hỏi.
“Là con trai Nhị ca. Tuổi còn nhỏ, tính tình lãnh khốc, không giống Nhị ca chút nào!”
“A! Mẹ ơi ở đây, ở đây!” Âu Dương san nhìn về phía một người phụ nữ vẫy tay cánh tay.






Mộ Tây theo nhìn theo hướng Âu Dương San, tim đập thiếu chút nữa muốn văng ra ngoài. Cô chỉnh lại tóc tai, lại vô thức kéo tay Lục Nhược.
Lục Nhược tựa hồ cũng không yên lòng, đối với hành động bất ngờ của Mộ Tây khôn