Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341189
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1189 lượt.
Mộ bà cảm thấy rất mãn nguyện có thể đường hoàng đi gặp Mộ ông dưới suối vàng. Hàng ngày nhìn bọn trẻ lớn lên, Mộ bà lại lo lắng chuyện kết hôn của bọn trẻ. Thật khiến tâm tư hao tổn.
“Bà nội đây là bạn trai của con, Lục Nhược” Xuống xe, Mộ Tây kéo Lục Nhược đi về phía bà nội vấn an.
Lục Nhược hôm nay mặc một thân tây trang màu đen, cả người toát ra vẻ hào hoa lại ôn trọng. Sáng nay khi Lục mẹ nhìn anh ra khỏi nhà vẫn mặc cả một cây màu trắng, nói là quá mức ngả ngớn, bắt anh phải thay đổi cho trông có vẻ có bộ dáng trưởng thành. Bất quá, khi nhìn thấy vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên của Mộ Tây trong lòng thật là mười phần đắc chí.
Mộ bà hết ngẩng đầu lại cúi đầu, đem Lục Nhược nhìn từ đầu xuống chân, run run hỏi Mộ Tây: “Nhị Tây, đây là bạn của con sao?”
“Vâng.” Mộ Tây tay cầm bánh kem trả lời bà. Lục Nhược ngồi xuống cầm tay Mộ bà nói: “Bà nội có khỏe không ạ?”
Mộ bà có vẻ vô cùng hạnh phúc, vỗ vỗ ngực nói: “Khỏe”, lại lo lắng dặn dò hỏi: “Đừng thấy Mộ Tây nhà ta lớn tuổi nhưng nó rất có tài đó. Nó biết lễ nghi, lại biết vẽ rất đẹp, chữ viết cũng rất được. Tính tình so với Mộ Bắc lại tốt hơn, Tiểu Lục con phải đối tốt với Nhị Tây nhà ta đó!”
“Vâng, bà nội yên tâm” Anh giả vờ ngoan ngoãn trông rất thành thục.
“Bà nội bên ngoài gió lạnh chúng ta nhanh vào nhà thì hơn!” Mộ Tây giúp Mộ bà đây xe đi vào nhà. Đứng bên cạnh hồi lâu Mộ Đông nhịn không được cất tiếng hỏi: “Chị, chị cùng Đại Thần ca thực sự đang yêu nhau sao?”
“Đương nhiên!” là giả, Mộ Tây giữ câu sau trong miệng không nói ra.
“Đại thần ca anh vào phòng em một chút, em có vài điều hỏi anh.” Mộ Đông ân cần chạy lại phía Lục Nhược.
“Không thành vấn đề” Anh nói vô cùng ám muội, “Có quan hệ tốt như vầy, anh nhất định giúp chú!”
Mộ Tây khóc không ra nước mắt, rốt cuộc thành cái sự tình gì không biết? Mộ Đông miên man suy nghĩ, khi Mộ Đông vào trung học có quen một người trên mạng gọi là Đại thần. Anh sùng bái đối phương đến ngũ thể đầu địa (ngũ thể: tứ chi thêm cái đầu, đầu địa: ‘cắm’ xuống đất. Vẫn là để nguyên như vậy hay hơn), Mộ Trung cho rằng con làm việc không đàng hoàng từng nhiều lần giáo huấn. Mộ Tây khi đó thấy em trai có tư chất thiên phú, giúp đỡ nó đấu tranh, còn đem tiền nhuận bút của mình giúp nó mua vé máy bay, cho nó đi gặp vị Đại thần ca kia. Mộ Đông bây giờ ở chuyên môn IT mà nói cũng là kẻ tinh anh, vẫn nói được Đại thần ca chân truyền chỉ bảo.
Mộ Tây nhìn lên tượng phật đặt trong phòng, trong lòng lại thầm rơi nước mắt, đúng là reo nhân nào gặp quả ấy!
Tên Lục Nhược này không biết là làm cái gì nữa? Mảng thiết kế ở Lăng Hiên thuộc anh trực tiếp chỉ đạo, đồ điện tử cũng một tay anh tham dự, IT cũng do một tay anh quản. Anh là thiên tài toàn diện cũng nên, nhưng lại tiêu tiền như nước, không biết tự chăm sóc bản thân. Cái gọi là thiên tài cũng có mặt trái, có phải là anh không vậy?
Mộ Tây giúp Mộ bà ngồi xuống lại phát hiện trên bàn có rất nhiều ảnh chụp: “Đây là cái gì vậy?”
Mộ bà không nói gì, Mộ Đông cướp lời nói: “Đây là ảnh những người cho chị đi xem mắt đó!”
“Tiểu tử thối” Mộ bà đem bàn tay dứ dứ trước mặt anh, thầm oán Mộ Tây: “Cái con bé này, có quen Tiểu Lục rồi cũng không thèm nói với bà một tiếng. Tiểu Lục là rất tốt rồi, những thứ này không cần nữa. Mộ Đông giúp bà bỏ hết cả đi!”
“Vâng!” Mộ Đông hướng Mộ Tây nháy nháy mắt. Mộ Tây vẻ mặt vô cùng xấu hổ nhìn về phía Lục Nhược lại thấy anh đang ra bộ muốn cười một trận, trông có vẻ rất muốn bị ăn đòn. Cô chỉ hận không thể đem anh đốt thành tro rồi vứt đi thật xa.
Mộ mẹ trở về thấy Lục Nhược mặt trông vừa vui mừng vừa lo lắng.
Mộ Tây thấy Mộ mẹ nấp ở sau phòng khách thỉnh thoảng lại nhìn lén ra ngoài, Mộ Tây đón ánh mắt vui mừng của Mộ mẹ thấp giọng oán hận: “Rốt cuộc là ai sinh ra mình vậy?”
Mộ Đông đang cùng Lục Nhược tán gẫu rất vui vẻ, lại lấy lòng Lục Nhược: “Chị Hai, Đại thần ca là một người đàn ông tốt! Thật muốn nhanh nói chuyện này cho đại tỷ biết!”
Mộ Tây hướng cậu dứ dứ nắm đấm: “Mày có phải đàn ông không vậy? Cứ suốt ngày chỉ biết đưa chuyện.”
Mộ Đông dựa hẳn cánh tay vào khung cửa sổ nói: “Còn hơn cái người kia chạy khắp nơi đuổi hình bắt bóng với sư huynh của mình, lần trước nói đã tìm ra tung tích của anh mà cũng có bắt được đâu.”
Mộ Tây phồng má nói: “Nói gì vậy? Đừng nói nó là em gái chị mày đó?”
Mộ Đông cười khẽ hai tiếng: “Nếu bố biết Tiểu Nam ở Massachusetts dùng thời gian để nghiên cứu “truy nam đại pháp” không biết sẽ có phản ứng thế nào?”
“Mày đừng có lắm mồm.” Mộ Tây cảnh cáo: “Dù sao Tiểu Nam luôn công tư phân minh. Còn mày, lúc này còn nợ mấy môn?”
Mộ Đông ngượng ngùng nói: “Cũng chỉ có mấy môn thôi mà!”
“Nhị Tây lại đây bồi Tiểu Lục nói chuyện.” Mộ bà thúc giục cô đi qua.
Mộ Tây chọc chọc Mộ Đông: “Không có việc gì đọc nhiều sách một chút đừng chỉ lo kiếm tiền đến lúc ngay cả tâm lí con gái thế nào cũng không biết thì chẳng có ai thích đâu.” Cô vuốt vuốt tóc đón nhận ánh mắt kinh ngạc của Lục Nhược. Mộ bà đem chuyện từ nhỏ đến lớn kể lại một lần, aiz.
Lục Nhược thật là