Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341311
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.
ô nói bạn gái kia nói bản đánh giá đó là của cô.
“Không thể như vậy được, chúng ta đâu có ghi tên ai vào đó đâu!” Tuy nói là như vậy nhưng trong lòng Mộ Tây cũng có chút lo lắng, hơn nữa cô bé đó cùng chủ nhiệm nói chuyện lâu như vậy.
Nói cho cùng, Phiên Phiên không có lỗi chẳng qua đó chỉ là chất xúc tác cho những vấn đề của Lục Nhược và Mộ Tây lúc trước nhanh chóng phát ra mà thôi. Cô ta lợi dụng tổng biên tập tòa soạn báo Hồ Lục có hảo cảm với mình mà lợi dụng làm Mộ Tây thật vô cùng kinh tởm. Người như cô ta trên đời này có bao nhiêu vậy, dẫm đạp lên người khác mà sống.
Mộ Tây chưa bao giờ tự nhận là thánh nhân, bất quá cô cũng chỉ là một người có lương tri mà thôi: “Cái đó tôi không có quan hệ, chẳng qua là cô tự làm tự chịu mà thôi.”
Mang thai bốn tháng, bụng của cô đã bắt đầu to lên, cô cẩn thận vòng qua Phiên Phiên quay trở về phòng bệnh. Thấy Phiên Phiên vẫn không cam lòng còn muốn kéo tay Mộ Tây lại, Mộ Nam túm lấy tay cô ta đẩy ngã sang một bên: “Làm việc xấu sao không nghĩ tới hậu quả đi, chú ý câu nói của cô một chút đi cái gì Mộ tiểu thư, chị Hai của tôi đã cùng Lục Nhược ly hôn đâu. Đồ sao chổi!” Mộ Nam lén nhìn lại phía sau, không để ý những người khác vỗ vỗ mông nói: “Là muốn bị trĩ sao?”
“Chị mệt, muốn đi ngủ.” Mộ Tây ngáp một cái, khóe mắt chớp chớp, đã muốn nhắm nghiền. Thời tiết mùa thu mát mẻ thoải mái, lại ở trong nới tĩnh dưỡng cho những phu nhân tôn quý có thai, Mộ Tây ngủ ngày càng nhiều.
“Chị Hai bên kia có hoa cúc nở rất đẹp, chúng ta đi xem đi!” Mộ Nam tích cực đề nghị.
“Tiểu Nam lại đây” Mộ Tây ngoắc ngoắc cô lại, không biết vì sao nên Mộ Nam thực vui vẻ chạy lại.
Mộ Tây kéo mặt cô lại nói: “Rốt cuộc là mày muốn gặp anh ta? Mày có phải là em gái chị nữa không?”
“Nhẹ thôi đau quá, chị Hai, bình tĩnh. Tức giận đối với phụ nữ có thai là không tốt, cũng sẽ ảnh hưởng tới cảm xúc của thai nhi, trực tiếp liên quan đến tính cách sau này của đứa nhỏ.” Mộ Nam vất vả thoát khỏi ma trảo của Mộ Tây, xoa xoa hai gò má đỏ hồng của mình: “Chị Hai, đã hai tháng rồi, em không nhịn được nữa đâu. Chị cũng đã đáp ứng bố mẹ không cùng anh rể li hôn nhưng lại cứ trốn tránh anh ấy, chị cũng không thể nói nổi đi!”
Hôn nhân không chỉ là chuyện của hai người, bây giờ Mộ Tây thấu hiểu sâu sắc chuyện này. Mộ gia cha mẹ không tán thành chuyện con gái muốn li hôn, hơn nữa trong khi cô còn đang mang thai như vậy. Mộ mẹ nói đây chẳng qua chỉ là thời kì khủng hoảng sau hôn nhân không có gì quan trọng. Mà xét theo góc độ một người phụ nữ ly hôn thêm một đứa con thì gánh nặng thật sự quá lớn. Nhất là bà lại thấy Lục Nhược vô cùng thương yêu con gái bà.
Mà hơn thế biểu hiện của Lục gia cha mẹ cũng khiến cô không thể cư xử ngỗ nghịch. Hai vị trưởng bối tự mình tới khuyên cô. Mộ Bắc kêu gào không thể cứ như vậy bỏ qua, đây là Lục gia muốn dùng nhu để ép Mộ Tây đây mà, đạt tới mục đích ức hiếp cô.
Hôn nhân có thể tạm thời không bỏ nhưng chính là Mộ Tây không muốn gặp mặt Lục Nhược. Đêm đó cô bị tổn thương rất lớn, tạm thời cô không tự thuyết phục được bản thân mình. Mộ mẹ lo lắng tính tình của Mộ Bắc ảnh hưởng tới Mộ Tây nên đã sớm an bài cho cô vào bệnh viện. Mỗi ngày Lục Nhược đều đứng một bên nhìn cô.
Mỗi lần Mộ Tây nhìn thấy thân ảnh của anh trong lòng liền phiền chán bất an, anh định đem mình thành người đàn ông nhất kiến si tình sao?
Trở lại phòng bệnh, Mộ Tây đần độn ngủ đến gần trưa, mở mắt ra thì đã thấy ngoài trời tối đen, tiếng gió gào thét bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi không ngừng ngoài cửa kính.
“Đã 8 giờ rồi sao?” Mộ Tây nhìn vào đồng hồ trên tường không tin được.
Mộ Nam từ trên giường của cô nhảy xuống: “Chị Hai đói chưa ăn cơm thôi.”
Chỉ ăn một miếng Mộ Tây liền biết là ai đưa tới, Mộ Nam đứng ở bên thúc giục: “Ăn nhiều một chút tiểu bảo cũng sẽ lớn mau hơn.” Cô đánh bạo sờ vào bụng Mộ Tây: “ Con mau ra đây dì dạy cho con một chút công phu.”
“Còn không mau đi đi, em có định ăn cơm không?” Mộ Tây đuổi Mộ Nam đi.
“Đã ăn từ sớm rồi!” Mộ Nam ngồi trở lại máy tính của mình, ngồi tiếp tục gõ. “Các chỉ số của chị cùng bảo bối bình thường cả, ngoại trừ chị bị sốt nhẹ, cũng không tệ lắm. Trăm ngàn đừng uống thuốc.”
“Biết rồi, lải nhải mãi.” Mộ Tây quấy quấy bát cháo hải sản. Mùi vị ở Nghê Thường tựa hồ còn mang theo hơi thở của anh. Vừa rồi Mộ Nam sờ vào bụng làm cô có chút chua sót nghĩ có phải hay không con cũng muốn bố kiểm tra như vậy?
Không, không đúng, Mộ Tây lắc đầu. Cô phải bị anh quay cho như chong chóng còn anh ngồi đó cười lạnh lùng mới đúng.
Cô tìm lại trong ngăn kéo một bức ảnh chụp bị cô ác độc xé mất nửa người.
Động tác chậm chạp cô ngồi quay trở lại trên giường đem ảnh chụp đưa xuống bụng, “Cục cưng xem cho kĩ vào, đây không phải cha con đâu, về sau gọi hắn ta là bác cho anh ta tức mà chết đi!”
Qua nửa đêm, gió ngày càng lớn, Mộ Tây lăn lộn mãi không ngủ được, cô luôn sợ tiếng mưa quá lớn, muốn cùng Mộ Nam nói chuyện nhưng lại thấy Mộ Nam đang ngủ say miệng chẹp chẹp trông vô cùng vui vẻ. Cô dậy tiến lại gần cửa sổ trong