Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341306
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1306 lượt.
phòng, bên ngoài tối om trông thật âm u.
Dưới lầu có một thân ảnh trông thật quen mắt, trong lòng Mộ Tây bỗng nổ một tiếng lớn, lập tức nằm xuống trùm chăn kín đầu.
…. Cố gắng mấy phút đồng hồ sau…
Mộ Tây sốc chăn, với tay lấy áo khoác phủ thêm lên người lại cầm theo ô, nổi giận đùng đùng đi ra ngoài. Anh muốn ngược đãi cơ thể mình để cô đau lòng có phải không, anh muốn lấy lòng cô theo cách này sao? Không sai anh có thể làm như vậy, đợi lát nữa gặp cô xem, cô nhất định sẽ lấy ô này đập lên mặt anh cho anh xem.
Một đôi chân dài đứng ngay tại cửa, Mộ Tây chỉ lo nhìn phía trước “A” một tiếng.
Người nào đó nhẹ nhàng đỡ lấy cô ôm chặt. Thật lâu rồi không chạm vào cô, hương thơm dịu dàng trên người cô ngào ngạt trong cánh mũi của anh, anh tham lam hít vào nơi cổ cô, thơm quá, có hương sữa. Cô đã đẫy đà lên không ít, ôm càng mềm mại. Anh híp híp mắt, môi thực tự nhiên dừng trên trán cô, nhẹ nhàng dao động.
Thân hình ngọt ngào của cô âm thầm mời gọi anh, anh lại lấy tay chặn lại đôi bàn tay đang chống lại của cô, môi tự nguyện bao trùm đôi môi mềm mại hồng hồng của cô. Uhm, thật là mềm mại, thật là thơm.
Jumbo said: Gái một con trông mòn con mắt…
Cô mặc một chiếc váy rộng thùng thình, do mang thai nên không cần thắt lưng. Vẫn là mặc váy là đẹp nhất rất giống với lúc cô mặc đồng phục nơi công sở có hương vị của phụ nữ. Một bàn tay của anh vén váy cô lên, đem tay chạm vào đùi ngọc của cô, hướng lên trên bao trùm da thịt ở bụng cô hở ra. Cảm xúc của anh ngày càng mạnh mẽ, trên thực tế anh đã có chút mê loạn, chạm vào cô, không ngừng hướng lên trên.
Bàn tay to cố chấp không chịu rời đi, trong bụng mẹ đứa trẻ cảm thấy mẹ không được thoải mái liền trở mình một cái.
Anh kinh hoàng rời đi cánh môi của cô thất thần nói: “Nó động!”
Mộ Tây hít thở không khí một cách khẩn trương, hổn hển thở một lúc lâu, mới ném ô trong tay xuống: “Buông ra! Anh ở trong này làm gì?”
Lục Nhược tránh không kịp, ô đánh trúng vào anh có chút đau, anh tự nhiên lui lại: “Bên ngoài gió lớn quá!”
Quả nhiên… Mộ Tây không nói gì nhìn anh, anh vẫn là dùng cách tự hành hạ bản thân để làm cô đau lòng.
Trên người anh còn mang theo hơi lạnh ẩm ướt, tóc còn có vài sợi bị thấm ướt bết lại. Một bên cánh tay ôm trên người cô rõ ràng vẫn còn ướt.
Mộ Tây cúi người, muốn tránh con ngươi sắc bén của anh, thoát khỏi người anh.
“Nhị Tây,… Hắt xì!” Lục Nhược ôm chặt đầu cô quay đầu ra hướng khác hắt xì.
Mộ Tây bỏ ô trong tay xuống, lấy từ trong người ra một gói giấy ăn đưa cho anh. Hai tay Lục Nhược nhất quyết không chịu buông cô ra, đặt mặt lên vai cô. Một hàng nước mũi chậm rãi chảy ra.
“Kinh quá đi!” Mộ Tây than thở giúp anh lau nước mũi. Anh tội nghiệp như vậy nhìn cô hỏi làm sao cô lại không mềm lòng cơ chứ.
Tình cảm của anh luôn như mặt trời rực rỡ không bao giờ che giấu yêu hay ghét, như vậy dần dần xâm chiếm thẫm đẫm vào tâm hồn là lần đầu tiên anh trải qua.
“Em không phải loại người như vậy!” Mô Tây nức nở nói: “Sao anh có thể nói em như vậy. Anh cũng không phải không biết, ngay cả nụ hôn đầu của em cũng là dành cho anh, anh còn muốn như thế nào? Cục cưng không phải của anh còn có thể là của ai? Nói chuyện như vậy rốt cuộc anh có dùng đầu óc bình thường để suy nghĩ không?… Em không muốn anh làm sao có thể bức em như vậy…. Em không giống anh, thân kinh bách chiến…” Cô khóc nức nở chậm rãi tựa đầu vào vai anh.
Lục Nhược thật cẩn thận ôm cô vào lòng,: “Nhị Tây, em là tốt nhất. Là anh không tốt, anh không xứng với em. Đừng khóc, ngoan!” Anh nhẹ giọng dỗ cô, tiếng khóc từ đầu rất nhỏ sau ngày càng lớn dần lên. Nước mắt nóng bỏng thấm vào trong áo anh tiến thẳng vào ngực.
Lục Nhược vỗ vỗ vào lưng cô giúp cô thông khí. Dù sao hành lang cũng không được kín gió bằng ở trong phòng, cảm thấy được người trong lòng anh run lên vì lạnh, anh sờ thử vào chân cô, mới phát hiện từ đầu gối xuống đến chân cô đều lạnh ngắt. Nhưng trên trán cô lại nóng bỏng.
“Nhị Tây em phát sốt!” Lục Nhược ôm cô đứng lên, lập tức đưa vào trong phòng bệnh. Mộ Nam đang nằm ngủ ở bên trong cũng không thấy đâu. Chỉ thấy một vết lõm sâu trên ga giường.
“Không sao chỉ là sốt nhẹ thôi mà!” Mộ Tây cuộn thân mình vào đám chăn trên giường, “Mấy ngày nay đều như vậy cả!”
Lục Nhược kéo chăn đắp kín lên tận cổ cho cô, nhưng xem cô toàn thân vẫn phát run, chần chờ một lúc mới dám hỏi: “Nhị Tây, nếu được… để anh ôm em đi ngủ?”
Mộ Tây không nói gì chỉ dịch thân mình qua một bên chừa một chỗ trống cho anh, Lục Nhược trì độn nhìn một bên giường trống trải, một hồi lâu mới phản ứng lại, lập tức nhanh nhẹn cởi quần áo trên người.
“Loảng xoảng” đó là âm thanh dây lưng của anh chạm sàn nhà, còn có tiếng quần áo rơi xuống đất.
Mộ Tây bị anh ôm lấy từ phía sau, kéo vào trong lồng ngực ấm áp của anh. Theo cảm giác cô cảm thấy hình như trên người anh chỉ còn một cái quần mà thôi nhưng da thịt anh quả thật ấm áp hơn nhiều da thịt cô.
Lục Nhược chậm rãi xoa nắn bàn bàn c