pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

iểu Bắc đem cái tòa soạn báo Hồ Lục kia chỉnh cho suy sụp, bị người ta đuổi việc rồi. Mẹ lo lắng gần chết!”
“Mẹ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?” Mộ Tây không rõ liền như vậy ở trong nhà hai ngày lại có thể gây ra chuyện gì được cơ chứ.
Mộ mẹ sửng sốt: “A Tây con còn hỏi ngược lại, chuyện này con phải là người biết rõ nhất chứ!”
“…” Biết, nàng mang thai xong cũng không hề xem ti vi nghĩ phóng xạ không tốt.
“A Tây” Mộ mẹ thở dài: “Nhà ta không giống những nhà khác, mỗi hành động cử chỉ đều có người để ý tới. Đều do hằng ngày mẹ quá dung túng các con. Con cùng cái tên kia Hứa Diệc Hàng đi cùng nhau bị người chụp được, con cũng thật hồ đồ, đều đã có gia đình cả rồi sao còn có thể đi cùng người đàn ông khác đến qua đêm, con định để mặt mũi Lục Nhược ở đâu?” Mộ mẹ sót con, nghe tiếng khóc của Mộ Tây, dịu dàng dỗ: “Tốt rồi, con đừng nghĩ nhiều làm gì. Chắc bên nhà chồng con cũng biết rồi, sáng mai nói Lục Nhược đưa con qua bên đó nói lời xin lỗi, bố mẹ sẽ là chỗ dựa cho hai đứa, thôi nghỉ ngơi sơm đi. Vừa rồi gọi điện thoại không nhận, mẹ sợ con chịu thiệt!”
Mộ Tây ngồi trong chăn hồi lâu trên mặt đất, thẳng đến khi ngoài cửa sổ trắng bệch, cô lau mặt mới phát hiện trong tay vốn toàn là nước. Hơi đau bụng, lúc này hẳn tiểu bảo bối biết mẹ đau lòng nên cũng chỉ náo loạn một hồi lại thôi.
Cô mặc lại quần áo, đi vào phòng ngủ mở cửa sổ cho mùi rượu bay bớt ra ngoài.
Lục Nhược còn đang ngủ, hai mày nhíu chặt lại.
Mộ Tây đi đến đầu giường lấy ra một chai rượu thuốc đem khối bông thấm ra, nhẹ nhàng chấm lên cổ anh, vết thương hồng hồng sưng rất to “Lục Nhược,” cô xem anh im lặng nhẹ giọng nói tiếp “Nếu ngay cả loại chuyện này cũng có thể để cho anh hoài nghi em thì hôn nhân của chúng mình… còn có thể tồn tại sao?”






Thật cẩn thận lựa chọn nhân duyên hay thật nhanh chọn lấy một người rồi kết hôn, nhưng khi nhân duyên đi rồi vẫn luôn tự hỏi mình nên lựa chọn như thế nào mới là tốt đây?
Từ phòng ngủ đi ra kinh ngạc ngồi trên bàn ăn nhìn Mộ Tây: “Anh tỉnh rồi sao?” Nhìn ánh mắt mê ly Lục Nhược nhìn cô, giọng Mộ Tây lại có phần bình tĩnh. Có lẽ bởi vì đã có quyết định, trong lòng không còn chao đảo, cũng không lo được lo mất, nhưng trái tim như lại thiếu đi một phần không thể nào bù đắp.
Lục Nhược đứng trước mặt cô nhưng cô không nhìn anh mà lặng lẽ đẩy bát cơm đến trước mặt anh: “Đói bụng chưa? Ăn cơm đi”
Ba món mặn một món canh đều là món ăn anh thích.
“Nhị Tây…” Trên cổ trắng như tuyết của cô hiện lên vệt tím trông đến ghê người, Lục Nhược trần chờ gọi cô, đêm qua anh có làm chuyện gì không tốt hay không? Cô cúi đầu, tóc mai che mất đôi mắt của cô. Anh có chút nóng vội vươn tay muốn ôm cô vào lòng nhưng cô nghiêng người, tay anh rơi vào khoảng không.
Lục Nhược vỗ vỗ cái trán, ngồi lại trên ghế, muốn đập phá cái gì đó lại nghĩ tới ánh mắt đề phòng của Mộ Tây, trong lòng bỗng lo lắng. Bưng lên bát cháo lên uống một hơi hết sạch, cháo ngon ân ẩn trên đầu lưỡi, lại thêm mấy quả mơ dùng để thanh nhiệt giải độc.
Trong bát có vật gì đó sáng lên, Lục Nhược nhấc nó ra khỏi bát cháo. Ánh sáng thứ đó làm cho lòng anh bỗng giật mình, là chiếc nhẫn Mộ bà nội đã cho anh.
“Lục Nhược anh đã bao giờ xem qua chuyện cổ tích. Một vị hoàng tử để tìm ra người yêu của mình vốn là một người nghèo khổ đã tổ chức một cuộc thi nấu canh, trong bát canh cô gái nọ đã để vào trong đó chiếc nhẫn của chàng hoàng tử giúp chàng tìm ra cô.”
Lúc ấy bọn họ còn đang ở trên bờ cát dài đầy nắng của Địa Trung hải, Mộ Tây nằm úp sấp trên lưng anh nói xong, đùa nghịch chiếc nhẫn của Mộ bà. Trong hôn lễ, cô đeo cho anh tới hai chiếc nhẫn, Mộ Bà nội nói làm như vậy mộ gia sẽ phù hộ cho hai người bọn họ.
Anh khinh thường vạch ra những điều ngớ ngẩn của câu truyện, cái gì mà nghèo túng, vậy nàng lấy đâu ra quần áo đẹp đẽ trang sức để tham gia vũ hội.
“Sắc lang để đó xem!” Đột nhiên cô lấy ô chắn ngang tầm mắt của anh không cho anh ngắm mấy cô gái mặc đồ thiếu vải trên bãi tắm: “Ngày nào đó khi em muốn rời bỏ anh, em sẽ thả chiếc nhẫn này bát canh của anh cho anh nghẹn chết đi. Rồi hằng ngày khi nhìn thấy nó anh sẽ đau lòng cho tới chết.”
Jumbo said: Nghẹn mà chết!!!!
**
Nhìn thấy Mộ Tây đi ra, chờ Mộ Bắc một hồi lâu ở dưới lầu: “Nhị Tây ở đây!” Mộ Bắc cho hạ cửa kính xe xuống.
Ngồi ở chỗ lái xe Mộ Đông cũng dần xuất hiện: “Chị Hai đến đây đi!”
“Mọi người đến đây từ khi nào?”
Mộ Bắc xuống xe kéo tay Mộ Tây đi vào bên trong xe, bảo Mộ Đông: “Đi!”, chiếc xe nghênh ngang mà đi, Lục Nhược chạy xuống dưới nhà, cảm thấy theo mỗi bước chân thứ quý giá nhất của mình cũng rời xa mình dần…
***
“Chị sao mẹ lại bảo chị bị đuổi việc rồi!”
Mộ Bắc đập mạnh xuống ghế xe: “Dựa vào cái gì chứ, tên tổng biên tập kia dám đuổi việc tao, tao xem lão ta như đồ bỏ!”
Đang lái xe Mộ Đông chun chun cái mũi: “Chị cả, chị làm như vậy không đuổi việc chị thì sẽ khiến nhiều người bất bình nha!”
Mộ Bắc đạp anh một cước: “Lái xe đi! Nhị Tây, chị c