Lời Hứa Của Anh Là Biển Xanh Của Em
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341300
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1300 lượt.
y có chút ủy khuất, cảm thấy tóc ướt mồ hôi trên cổ đặc biệt không thoải mái, lấy tay còn lại vuốt lại đám tóc rối. Xem người đang muốn ăn thịt người trước mắt, lại là liêu nhân liêu không thể tha thứ.
Đây là lần đầu tiên cô nghe từ miệng anh chữ “Bố” làm Mộ Tây không hiểu sao lại khóc.
**
Mộ Tây ở bệnh viện này, mẹ Lục Nhược cũng thường xuyên tới thăm, Lục mẹ vẫn muốn đem cô trở về Lục trạch để tiện chăm sóc nhưng bởi vì scandan ở Thành phố S đến bây giờ vẫn chưa lắng xuống. Thậm trí khi bà đi siêu thị còn bị phóng viên chặn lại hỏi cảm nghĩ của bà, càng nghĩ càng thấy Mộ Tây được Mộ mẹ an bài ở Thành phố S vẫn là nghĩ sâu sa hơn tốt cho việc dưỡng thai. Chẳng qua khi nhìn thấy Lục Nhược phải chạy đi chạy lại giữa hai thành phố bà thấy rất sót con mà thôi.
Lục cha chắp tay sau lưng xem xét một vòng phòng bệnh nói: “Tiểu Mộ nếu cần cái gì cứ nói!”
Gần đây Mộ Tây ăn uống đầy đủ lại ngủ rất ngon giấc nên sắc da hồng hào, cơ thể và tâm hồn đều rất thoải mái: “Vâng thưa bố.”
Lục mẹ lấy thức ăn từ hộp giữ nhiệt ra: “Gần đây trời trở lạnh chú ý giữ ấm cơ thể. Buổi tối ngủ có lạnh không?”
Buổi tối bị lò lửa ôm hỏi Mộ Tây làm sao cảm thấy lạnh đây: “Mẹ yên tâm nơi này rất ấm.”
Lục mẹ đưa canh cho cô, Mộ Tây nhận lấy: “Mẹ con không sao, mẹ cứ nghỉ ngơi đi.”
Lục mẹ nhìn cô uống canh ngon miệng, rất vui vẻ, bóp bóp chân cho cô: “Hi Hi nghe chuyện con mang thai cũng rất vui mừng, nhưng gần đây cả nó và A Triệt đều rất bận rộn, qua đoạn thời gian về này nó sẽ thăm con.”
Mộ Tây đặt thìa canh lên miệng không nói gì.
“Bố mẹ, hai người làm sao đến đây?” Lục Nhược xách theo một đống đồ đứng ở cửa, đặt chiếc ô đang nhỏ giọt qua một bên.
Anh bước vào mang theo một cỗ khí lạnh.
“Nếu quần áo bị ướt thì mau cởi ra cẩn thận bị cảm lạnh.”
Lục Nhược cởi áo khoác ra đưa cho Lục mẹ, bà sờ vào cổ tay thấy ẩm ướt thẩm oán: “Mưa lớn như vậy lại chạy đi đâu. Đường rất trơn đi lại nên cẩn thận.”
“Con biết rồi mà mẹ!” Lục Nhược nhìn thấy vợ anh ngồi trên giường ăn canh rất ngon lành trên khóe miệng còn dính dầu ăn không khỏi muốn đến ôm một cái.
“Lục Nhược lại đây!” Lục cha đi ra cửa một bước.
Mộ Tây lo lắng nhìn Lục Nhược một cái, Lục cha lại đánh ấy nữa sao. Lục Nhược nhanh chóng ấn môi mình lên trán cô: “Không có chuyện gì đâu!”. Mộ Tây không dám nhìn mặt Lục mẹ.
“Hiện tại con cùng Tiểu Mộ cũng hòa hảo rồi, để lại cho Vu thị một con đường sống đi.” Lục cha nói.
Lục Nhược nhíu mày không nói gì.
“Hứa Diệc Hàng đã bị điều đi rồi, ba năm nữa chưa chắc đã quay về…. Thương trường ta không muốn nhúng tay vào. Cha của Phiên Phiên cũng đã đến tận nhà xin lỗi, giáo huấn đến trình độ này cũng là được rồi. Nói thế nào đi nữa Phiên Phiên cũng lớn lên cùng con.”
*
Lục gia cha mẹ đi rồi Mộ Tây năm trong lòng Lục Nhược xem ti vi đột nhiên hỏi: “Bố mẹ có ghét em không nhỉ?”
“Sao đang không lại hỏi như vậy?”
Mộ Tây nhìn tay anh nói: “Biểu hiện trên mặt cha mẹ bảo thế.”
“Không phải đâu, bố anh lúc nào chẳng vậy, có ai dám nói gì trước mặt bố anh bao giờ đâu. Mẹ anh… chẳng qua là có chút mệt mỏi thôi, ở ngoài đồn đại nhiều chuyện. Đều do anh không tốt không bảo vệ tốt cho em.”
“Lục Nhược, mẹ bảo Lục Hi về muốn qua thăm em. Em không muốn gặp chị ấy có phải rất nhỏ mọn rồi không?”
“… Rất bình thường”
Một tháng sau Lục Hi tới thăm Mộ Tây, chỉ có mình cô đến, Lục Hi đem thư Âu Dương San viết cho Mộ Tây, ở lại nửa ngày sau có chuyện phải đi về.
Mộ Tây nhìn Lục Nhược đưa Lục Hi đi, trong lòng vẫn thấy lo lắng. Giá như cô gọi Lục Hi lại nói chuyện cho thật thoải mái thì có lẽ anh sẽ vui hơn chăng? Nhưng nếu làm như vậy cô lại có cảm giác thật tàn nhẫn như chạm vào vết sẹo của người khác.
Khi Lục Nhược quay lại đã không còn sớm, anh tự đẩy cửa vào thấy vợ đang ngồi trước gương.
Cô xoa xoa mặt mình: “Béo lên không ít.”
Lục Nhược cười nói: “Béo là tốt”. Hình như anh đã quên, hai năm trước khi anh đại diện Lăng Hiên đi tham dự một yến hội đã gặp một vị phu nhân béo tốt mặc một bộ lễ phục màu hồng nhạt. Vị phu nhân này mê luyến vẻ đẹp trai hào hoa cùng tài năng của anh, anh đã không ngần ngại trêu đùa rằng: Màu phấn hồng+ thịt=Lục Nhược vô cùng chán ghét. Vị phu nhân kia bị anh đã kích đến mức nước mắt lưng tròng.
Sau khi ăn cơm tối, Lục Nhược hầu hạ Mộ Tây tắm rửa phát hiện cảm xúc khác lạ của cô.
Mộ Tây bất an, trong lòng không thoải mái, không muốn cùng anh tắm nhưng lại không biết nói sao đành nói lẫy cố tình gây sự. Phụ nữ thời kì đầu mang thai thường rất mẫn cảm, cô ngồi thẫn thờ trong bồn tắm. Lục Nhược ngồi một bên nhận ra bất thường bèn hỏi: “Nhị Tây, em không làm sao chứ?”
Mộ Tây lắc đầu. Tắm xong Lục Nhược lấy khăn lau người cho cô.
“Một lúc nữa anh phải đi!” Lục Nhược định rời đi lại bị Mộ Tây kéo lại. Cô nhìn Lục Nhược, trong mắt có tia hờn dỗi: “Em muốn làm!”
Đây thực sự là tự mình đâm đầu vào cột mà, Lục Nhược nghiêng người ôm cô vào lòng trấn an. Tư thế như vậy làm cho cô cảm thấy vô cùng thoải mái, mỗi một tiếng kêu, mỗi một tiếng thở dốc như