Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1301 lượt.

mang theo cả linh hồn cô. Anh cũng cảm nhận được cơ thể cô vì mang thai mà trở nên mẫn cảm hơn rất nhiều. Không thể quá sâu, không thể quá mạnh, tốc độ cũng không thể quá nhanh. Lại bị cô cố tình quấn lấy anh như vậy, thật muốn ép anh nổi điên!
Lục Nhược không dám làm quá lâu. Loại điểm tâm ăn đỡ thèm này ngược lại càng làm cho anh muốn cô nhiều hơn. Anh có chút buồn bực ôm Mộ Tây vào lòng cọ sát.
Sau khi hoan ái đi qua, Mộ Tây vừa lòng ôm anh. Thật là tốt anh cùng cô đã hòa làm một.
**
Một ngày, Aron lấy cớ kiểm tra phòng lần thứ tư đi vào phòng Mộ Tây, sau bị bụng bầu gọi lại: “Hai ngày nay Tiểu Nam không khỏe, tạm thời sẽ không qua đây!”
Bị nhìn thấu tâm tự, Aron đánh liều, đẩy đẩy gọng kính từ tốn nói: “Bỉ nhân (kẻ hèn)chỉ là đến kiểm tra tình trạng của Tam phu nhân một chút, Tam phu nhân nghĩ nhiều quá rồi!” Đáng giận, anh ước gì được tránh thật xa khỏi con người này, nghe giọng nói của cô khiến anh rởn gai ốc.
Mộ Tây uống miếng nước cho nhuận giọng: “Thế nào, nghe nói Tiểu Nam nhà tôi không thoải mái, trong lòng có phải có chút lo lắng hay không? Đúng rồi năm nay cậu bao nhiêu tuổi rồi?”
Aron cảnh giác nói: “Để làm gì?”
“Tiểu Nam của chúng ta hoạt bát đáng yêu lại trẻ đẹp như vậy không thể đem gả cho một ông già được.” Mộ Tây tà ác nhìn anh một lượt: “Chỉ lo làm nghiên cứu à? Làm được không đó?” Bình thường đầu óc thông minh thì làm không được chuyện đó đâu, đương nhiên, người đàn ông của cô là ngoại lệ.
Aron đi theo Tổng giám đốc của Lăng Hiên Cố Lãng được 5 năm, tự nhận công lực đã đạt mức thượng thừa, nhưng ở trước mặt người đàn bà này thật không kiềm chế được mà gân xanh nổi lên đầy trán.
“Chị Hai chị muốn mua những cái gì em đều đã mua hết rồi đây.”
Aron trợn mắt há mồm nhìn cái kẻ da dẻ hồng hào đang vác túi lớn túi nhỏ đi vào trong phòng, cô sắc mặt hồng hào, hô hấp bình thường, rốt cuộc là không khỏe chỗ nào?
Mộ Tây phái Mộ Nam đi mua mấy loại vải, Mộ Tây muốn tự tay may quần áo cho con. Mộ Nam tuy mặt tỏ vẻ hoài nghi nhưng vẫn làm theo.
Arong muốn ngăn cản chính tay mình lại nhưng đã không còn kịp nữa rồi, tay anh đã vượn qua chạm vào chán Mộ Nam, nhiệt độ bình thường.
“Anh làm sao vậy?”
Aron cố làm ra vẻ: “Phòng ngừa vi khuẩn tới gần Tam phu có nhân, theo lệ kiểm tra thôi!”
Mộ Tây tay cầm miếng vải cười nói: “Tôi gạt cậu chút thôi mà!”
Một nam bác sĩ trẻ tuổi tiến vào phòng bệnh, nhìn Mộ Tây cười gượng một cái sau đó hướng Mộ Nam nói: “Chị Nam, có thể xem giúp tôi cái này một chút được không, tôi không hiểu lắm?”
Người vừa tiến vào là một nghiên cứu sinh mới đi thực tập, ngại ngùng nhìn mọi người. Tuy lớn hơn Mộ Nam nhưng luôn khiêm tốn gọi Mộ Nam là: “Chị Nam”. Không biết ai lớn tuổi hơn ai nhưng nghe anh gọi thế Mộ Tây cũng mặc kệ nhưng sau biết anh đã từng gu học ở Nhật bản về, Mộ Tây khi đó mới thầm nghĩ: Khó trách.
“Được thôi!” Mộ Nam sảng khoái đáp ứng.
Đang định đưa tay tiếp lấy quyển sổ phát hiện đó là quyển sổ theo dõi phòng Mộ Tây. Cô trong đầu tức giận nhất, Aron giả vờ đến kiểm tra phòng, anh muốn chết sao? Trong đầu Mộ Nam thật sự nghĩ không ra, cô theo đuổi anh vài năm nhưng anh không thèm để ý đến cô, đã tưởng anh không hề thích cô. Cô điều kiện không có gì để chê bai, có thể thiếu đàn ông theo đuổi sao?
Bác sĩ nọ e sợ nhìn người đàn ông đứng cạnh Mộ Nam, người này sắc mặt lạnh lùng, ánh mắt cực kì áp người, một đôi kính mắt lóe hàn quang, người đó không đi hách khí cướp quyển sổ đi: “Vấn đề gì, hỏi tôi đi, tôi sẽ giúp!”
Người bác sĩ nọ lập tức phấn khởi, người này là thiên tài nha, đến viện trưởng của bọn họ còn phải cung kính vài phần. Được chân truyền của người này còn gì bằng nữa: “Vâng… làm phiền anh rồi!”






Tâm tình của Mộ Tây tốt lên không được bao lâu, càng đến cuối kì sinh nở, cô càng tỏ ra thật vất vả. Mang thai sáu tháng, cô mặc một chiếc áo lông thật dày xốc lên phát hiện cái bụng trơn bóng xuất hiện một vết rạn của da.
Đêm, Lục Nhược lại muốn xoa bụng cô như thường lệ, liền bị cô cự tuyệt. Mộ Tây xoa bụng, vẻ mặt uể oải.
Phụ nữ có thai thường rất mệt mỏi, ngủ rất nhanh. Chờ cô ngủ say, Lục Nhược mở ngọn đèn ngủ đầu giường, vặn đèn mức nhỏ nhất, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng cô, vén váy ngủ lên nhìn nhìn. Sau đó, anh nằm xuống một lần nữa ôm cô vào lòng.
Trong lúc mơ màng, cô nhíu mày tựa hồ không thực thoải mái. Uhm, một tiếng tay cô gãi gãi chỗ ngứa, làn da rất dễ mẩm ngứa, khi đi ngủ chân bị chuột rút rất đau, khi đi đại tiện lại bị táo bón… Khi những dấu hiệu này vứa xuất hiện, Lục Nhược nhẹ nắm hai tay cô: “Nhị Tây đừng lo lắng quá, ngoan!”
Khi không có mặt Mộ Tây, hiển nhiên Lục Nhược không được bình tĩnh như vậy, anh nôn nóng hỏi Aron về cách giảm bớt những triệu trứng này. Aron nhún vai tỏ vẻ bất lực: “Đây đều rất bình thường, đều là những triệu chứng phụ nữ có thai thường gặp phải, phu nhân xem ra còn có vẻ rất tốt. Trong tình trạng hiện nay phu nhân rất dễ nảy sinh tâm lí chán nản vì đơn giản thôi, phụ nữ mà, họ s


XtGem Forum catalog