Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341297
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1297 lượt.
“Nhị Tây chờ anh về!”
Trong lòng Mộ Tây vui như mở hội.
Lục Nhược đi mãi không thấy về, Mộ Tây thấy trong lòng nóng như lửa đốt, nói với Lục mẹ: “Mẹ lấy giúp con cái di động được không? Sao Lục Nhược lại đi lâu như vậy chứ?”
“Nhị Tây con cứ nghỉ ngơi đi để mẹ gọi giúp con, cái này khẳng định trên đường đã gặp được ai nên mải nói chuyện quên mất đường về đây mà!”
Mộ Tây đột nhiên cảm thấy dưới bụng dội lên một trận đau thấu tận vào tim: “Mẹ bụng con đau quá!”
Lục mẹ sợ quá, ném điện thoại đi động xuống: “Nhị Tây không phải là con muốn sinh đấy chứ?!”
Mộ Tây bị một đoàn bác sĩ y tá giàu kinh nghiệm đẩy vào phòng hộ sinh, cô có chút sợ hãi: “Lục Nhược anh ấy đâu rồi? Anh ấy nói muốn ở cạnh con, gọi anh ấy đến đi!”
Lục Nhược xảy ra tai nạn xe cộ.
Mấy ngày gần đây thành phố M tuyết rơi rất nặng hạt, hơn nữa nhiệt độ liên tục hạ xuống thấp, mặt đường băng cũng không được dọn hoàn toàn sạch sẽ, có xe chạy trên đương cao tốc mất lái đâm vào xe Lục Nhược đang chạy hướng ngược lại.
Sau khi kiểm tra vết thương băng bó lại ổn thỏa, hơn nửa người trầy da nghiêm trọng, thái dương bị một vết thương rất lớn, cánh tay trái khuỷu tay bẩm tím một mảng lớn. Bởi vì có thiết bị an toàn khởi động kịp thời, não không bị làm sao. Chân trái bị gãy xem như là chấn thương lớn nhất.
Cố Lãng vội vàng chạy tới miêu tả lại một hồi, nhưng thật nhìn thấy mới thấy rất kinh khủng.
Thấy bác sĩ đem nẹp buộc chắc canh mới nói cho anh nghe điện thoại: “Vợ anh ở phòng sinh bên kia đã sinh rồi…” Anh nhận được điện thoại khẩn cấp của Tần Tiểu Mạn, nghe xong xuôi hướng anh cười nói: “Chúc mừng Tiểu Tam, mẹ tròn con vuông!”
Lục mẹ thật khẩn trương đứng một bên che chở, sợ Lục Nhược đón không được: “Cẩn thận một chút, tay kia nâng đầu nó lên, đừng dùng nhiều sức quá!”
Lục Nhược càng khẩn trương đem tay gồng lên bế lấy đứa bé nhỏ xíu nằm trong lòng mình. Hồng hồng, lại thật nhiều nếp nhăn, chỗ nào cũng nhỏ xíu. Anh cẩn thận chạm nhẹ vào đầu nó, vẫn còn ẩm ướt. Lục Nhược trông ngốc nghếch nói: “Đây là đứa nhỏ Nhi Tây sinh cho anh, là nó đây!” Anh cẩn thận đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: “Lớn lên không biết sẽ giống ai đây?”
“Quá hai ngày mới có thể đoán được.” Mộ Nam cũng cúi đầu xem xét : “Bất quá, bình thường sẽ là con gái giống cha con trai giống mẹ.”
Mẹ con bình an, bố của đứa nhỏ lại nhất quyết không chịu rời đi, mọi người xác định không có việc gì cũng nhanh chóng tản ra. Mộ Nam cùng Mộ Bắc lưu lại chăm sóc, trong lúc đó Aron trốn trốn lấp lấp nhìn lại đây một lúc lâu.
Mộ Tây cảm thấy mình đã ngủ lâu thật là lâu, trong lòng cục cưng vặn vẹo muốn ăn sữa Lục Nhược tỏ vẻ không đồng ý. Kết quả bị Lục mẹ đứng bên cạnh nhỏ giọng quát lớn đem đứa trẻ bất mãn đặt vào trong lòng Mộ Tây. Đang khóc nháo nhưng đứa trẻ được đặt vào lòng mẹ lại ngay lập tức yên tĩnh lại, nhắm mắt tìm loạn, tìm được đầu vú lại cấp tốc đem ngậm vào ra sức mút sữa.
Tiếng tiểu bảo bảo táp sữa vang lên liên hồi, dáng điệu tham lam của nó làm anh thấy khó chịu. Nhịn một lát liền muốn đem nó túm trở lại. Vợ anh còn đang truyền dịch có thể bị tiểu bảo bối này hút khô hay không? Vô lực phản kháng tiểu bảo bảo lại oa oa khóc lớn.
Trải qua mấy lần cố gắng không thành công Lục Nhược bất đắc dĩ nhận thua, đành phải nhăn mày nhìn tiểu tử kia chiếm lấy vòng tay Mộ Tây.
*
“Nhị Tây, em tỉnh rồi sao?”
Mộ Tây nhìn thấy trước mắt là một cái đầu được băng vảo trắng hếu, lại ngồi trên xe lăn nhất thời không phản ứng gì. Ở bên cạnh, cục cưng khẽ cọ quậy khẽ nhéo đầu vú một chút. Chỗ đó bị đứa nhỏ mút có chút đau. Nhưng mà Mộ Tây run run chạm nhẹ lên người đứa trẻ, đậy là đứa nhỏ của cô!
Trong phòng bệnh còn có những người khác, Mộ Tây có chút ngượng ngùng kéo chăn lên trên,lại sợ làm đứa trẻ bị nghẹt thở. Lục Nhược nhanh nhẹn đem chăn cô kéo xuống: “Đừng lộn xộn trên tay em bây giờ còn có kim truyền đó!”
“Anh như thế nào lại thành như vây?” Mộ Tây đặt tay, chạm lên mặt anh: “Có đau không?”
Lục Nhược nhăn mặt vẻ đau khổ nói: “Đau.”
“Đừng nói lăng nhăng như vậy khiến Tiểu Mộ lo lắng.” Lục mẹ tiến tới: “Mau nằm xuống. Không có việc gì rồi, trên đường bị người khác đâm phải. Muốn ăn cái gì để mẹ làm cho con.”
“Cái gì cũng được ạ.”
Lục mẹ vui vẻ chạy đi làm đồ ăn này nọ.
Ánh mắt Mộ Tây dừng ở trên người Lục Nhược, thấy thái dương bị khâu, lại nhìn thấy chân anh bó trắng toát, đôi mắt đỏ hồng: “Có bị thương nặng hay không?”
“Vết thương nhỏ ấy mà!” Anh thực sự không phải cậy mạnh, Nam gia làm giàu vốn xuất thân từ anh đạo, đến thời của Nam Tịch Tuyệt, tuy lấy kinh doanh làm gốc nhưng một chút chuyện linh tinh vẫn phải tự đi giải quyết. Năm anh mới gặp Nam Tịch Tuyệt cậy còn trẻ dư thừa sức khỏe cũng từng đi theo anh tham gia không ít vụ đánh lộn luôn không tránh được bị thương.
Lục Nhược chạm nhẹ vào tóc của Mộ Tây: “Nhị Tây thực xin lỗi!” Lúc cô ấy cần anh nhất anh lại không thể ở bên cô, khuyết điểm như vậy thật khiến cho Lục Nhược khó có thể tha