Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1282 lượt.

ốc ra, hung hăng hút lấy một hơi.
“Thực xin lỗi! Không phải tôi cố ý đâu!” Mộ Tây áy náy nói.
Hạng Vị Ương nhả khói thuốc, giày da nhẹ di qua lại vài cái, vẫy vẫy tay: “Không sao, không thèm chấp nhặt với cô… Cô ra chỗ nào khuất khuất một chút ngồi tạm chờ tôi lấy cho cô bộ quần áo.”
Mộ Tây ngồi xuống sô pha gần chân cầu thang, lấy di động của Lục Nhược ra đùa nghịch một chút. Người đàn ông này thật tự kỷ hóa cuồng mất thôi ngay cả di động cũng là màu trắng. Theo từng nút bẫm của cô một loạt ảnh hiện ra, hình như là.. ảnh chụp cô cùng Tiểu Đào.
“Còn cười?” Lục Nhược điểm vào trán cô một cái, “Vì một tiếng cười này thật làm anh tốn không biết bao nhiêu công?” Ngày đó vì muốn nghe được một tiếng gọi của Tiểu Đào anh chỉ còn thiếu nước trở thành con khỉ nhảy qua nhảy lại trên cây thôi.
“Anh nói thật đó, Nhị Tây?” Lục Nhược nâng cằm cô lên, nhẹ vuốt lên cằm cô: “Tiểu Đào cũng không còn nhỏ nữa nên để nó có một gia đình hoàn hảo mới tốt!”
Mộ Tây bị anh nói trúng tâm sự, nó còn nhỏ như vậy nhưng đã biết quan sát sắc mặt của người khác mà hành động, lại còn rất hiểu lòng cô. Trẻ nhỏ vẫn nên có cuộc sống đơn giản mới là tốt, cô kéo tay Lục Nhược lại khẽ cắn: “Vâng!”
Một tiếng “Vâng” nhẹ nhàng, lại làm Lục Nhược cơ hồ muốn rơi lệ. Anh biết trong lòng hai người vẫn còn vấn đề chưa giải quyết, anh cũng biết vấn đề ấy sẽ mãi mãi không hoàn toàn biến mất, chỉ cần có cố bên người anh biết mọi chuyện đều có thể làm được. Anh sống gần ba mươi năm kiêu ngạo với đời, nay tự thề với lòng mình sẽ làm tất cả mọi điều để người phụ nữ trong lòng mình phải rơi lệ nữa.
Lúc trước khi biết chuyện mình cùng Lục Hi khó thành anh liền cố gắng đánh lừa cảm giác của mình, nhưng khi Mộ Tây đi rồi, anh ngay cả việc tự đánh lừa mình cũng không làm được. Làm sao mình lại trở thành như vậy anh cũng không biết rõ. Tần Tiểu Mạn từng nói, tính nết như anh chỉ có sự dịu dàng của Nhị Tây mới có thể giữ được lòng anh lại.
Đại khái có thể là đúng đi, nếu em không cần anh, anh chẳng biết phải dừng chân ở đâu nữa?
“Đúng rồi, em…” Mộ Tây bỗng dưng quay đầu, nhìn vào đôi mắt của Lục Nhược, cứng họng: “Anh.. khóc sao?” Cô do dự hỏi.
Lục Nhược nước mắt hồng khóe mắt, hung hẵn nói: “Nói bậy!” Nói xong liền cúi xuống cắn lấy môi cô lấy tay che mắt cô lại.
“Quản lí đại nhân quả nhiên có ba đầu sáu tay!” Lộ Dao trốn ở một bên hưng phấn mà không ngừng đẩy kính: “Hạng trưởng phòng ngày mai chắc chắn sẽ bị cấp trên chuyển đi rồi!”
Hạng Vị Ương ngồi xổm một bên nguyền rủa: “Dám vứt bỏ quần áo của tôi, tôi nguyền rủa anh ta bị Mộ Tây bắt cá hai tay!”
**
Đuổi theo vợ thành công Lục Nhược còn chưa kịp đem chiến tích của mình đi khoe khoang, liền bị Mộ Tây thông báo tin sắp đi công tác.
Vì vậy nhân viên ở trong khu nhà dành cho nhân viên Mộ Thị nhìn thấy Lục tổng đẹp trai, tài hoa bỏ xe dưới cổng công ty mà chạy lên trên tầng.
“Nhị Tây em muốn đi công tác hai tháng?” Lục Nhược hổn hển chất vấn: “Đang chuẩn bị đi rồi sao?”
“Anh khinh thường em sao?” Đang chuẩn bị hành lý Mộ Tây hung hãn.
Lục Nhược nhướn mi, suy nghĩ một chút, lại không tình nguyện hạ mi xuống. Anh đang tính đem vợ với con về thành phố S.
Công tác gì đó đi mà gặp quỷ đi, bảo bối Nhị Tây của anh ở nhà làm mệnh phụ phu nhân là được rồi. Bố mẹ anh nghe Mộ Tây hồi tâm chuyển ý còn đang bán tín bán nghi, anh còn muốn đem cô trở về, cho cha mẹ thấy thành quả.
“Nhị Tây, em muốn gì anh cũng có thể giúp em được mà, chúng ta cũng không phải người ngoài.” Lục Nhược tiến hành dụ dỗ.
Mộ Tây bưng đến cho anh một chén trà, bạn học Lục thụ sủng nhược kinh nhận lấy, sau đó lại nhận được một cái hôn trấn an từ cô. Mộ Tây hai tay đặt trên cô anh, nâng mũi chân hôn nhẹ lên môi anh: “Lục Nhược công tác đối với em rất quan trọng. Phụ nữ nên có kinh tế độc lập, vừa là để giữ thân thể khỏe mạnh, lại có thể giúp đỡ chồng duy trì gia đình.”
Lục Nhược nghe thấy cái gì như là một bài giảng cho học sinh nghe, nhưng là tận hai tháng đó, thật vất vả mới có thể ở gần nhau, nằm trên cùng một cái giường, không bị Tiểu Đào Quân nằm chen ngang, không cần nhìn ánh mắt ủy khuất vì phải đi học ngoại trú của nó. Mà mỗi khi động tình chỉ cần Tiểu Đào hơi có động tĩnh gì Nhị Tây lại ngay lập tức bị sao nhãng. Lục Nhược gần đây suy nghĩ có nên cho Tiểu Đào vào nhà trẻ giữ cả ngày lẫn đêm không?
“Nhị Tây em đi lâu như vậy cả anh và con đều rất đáng thương!” Lục Nhược kéo cô vào lòng muốn cô kề sát mình.
“Vừa vặn giúp anh và con bồi dưỡng tình cảm cha con thôi!” Mộ Tây ý muốn cùng anh giữ khoảng cách, cửa kính trong suốt như vậy. Sự tình lần trước bị đăng báo, cô cùng Lục Nhược vốn là vợ chồng lại tách ra ở riêng đã um xùm lên một trận. Xét thấy vài năm nay Lục Nhược ở Thành phố M đem đủ loại hành vi phô trương ra thể hiện, dư luận đều cho rằng lấy cớ mở rộng giang sơn mà đi lấy lòng mỹ nhân.
“Nhị Tây!” Lục Nhược hít một hơi thật sâu: “Em không cần phải vất vả như vậy!” Anh một tay đặt lên bụng của cô: “Em có thể đang mang thai, Em có biết….” Anh ái muội cúi xuống cắn v