Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341200

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.

àng vì mấy ngày phải bôn bố lặn lội mà có phần xanh xao vô cùng ủy khuất đành nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn. Từ kinh thành đến đây cũng ăn không ít cực khổ đi. Hắn đưa cho nàng một chiếc khăn tay.
Mộ Tây nhìn một chút không thèm nhận khăn tay của hắn mà tự mình lấy vạt áo lau nước mắt.
“Đánh giặc không phải chuyện đùa, ngày nào cũng có thương vong. Nàng ở đây rất nguy hiểm hơn nữa làm gì có chuyện nữ nhân đến quân doanh? Còn cái vết thương kia của ta cũng đã sớm khỏi rồi, không sao nữa!” Hắn nhìn chăm chăm vào mái tóc lộn xộn của nàng nói năng không được tự nhiên: “Không phải ta có viết thư sao? Đều nói hết rồi còn gì? Hôm nay muộn rồi để ngày mai ta cho người đưa nàng về.”
“Không cần phiền đến chàng để ta tự mình đi là được.” Mộ Tây kiên cường nói, đáng tiếc bụng của nàng ở thời điểm mấu chốt lại lên tiếng.
“Đói bụng rồi sao?” Lục Nhược cười một chút, thấy nàng tức giận lại phải ngậm miệng lại cầm củ khoai nướng đã nguội lại gần lò than.
Mộ Tây ngửi mùi hấp dẫn nước miếng chảy ròng ròng, nhìn không được quay đầu lại nhìn. Lục Nhược liền quơ quơ củ khoai nướng thơm ngào ngạt trong tay câu dẫn nàng. Rụt rè một lát nhịn không được đành chạy đến bên hắn ngồi chờ ăn.
Nàng rất đói bụng rồi đây, Lục Nhược đem bánh bao xé một miếng đút cho nàng, nàng lại cầm lấy cả chiếc bánh bao ăn ngấu nghiến: “Ăn từ từ kẻo mắc nghẹn.” Lục Nhược đem nước cho nàng uống, nàng uống vội vàng sau lại phun hết ra: “Có cát!!”
“Thế này đã là tốt nhất rồi!” Lục Nhược khuôn mặt trở nên thực nghiêm túc: “Nơi này thứ thiếu nhất chính là nước. Nghe lời ta về nhà đi, ngốc, nơi này rất khổ.”
Mộ Tây nhìn đôi môi khô khốc của hắn đứng lên chui vào trong lòng hắn khóc lớn: “Thiếp ngày mai sẽ về, không đem phiền toái đến cho chàng nữa, chàng đánh giặc cho tốt, đánh thắng trận về nhà ngày nào thiếp cũng nấu món ngon cho chàng ăn.” Dừng lại một chút lại nói: “Không được đi tìm quân kỹ!”
“Đứa ngốc này đến quân kỹ làm gì chứ?” Lục Nhược vỗ vỗ lưng giúp nàng nhuận khí.
Mộ Tây từ trong lòng hắn nhô đầu ra: “Thật sự không có sao? Sư phụ nói…”
“Không cho nhắc đến cái con người vô liêm sỉ kia!” Lục Nhược nhớ tới lại vô cùng tức giận.
Mộ Tây ở trong người hắn dỗ dành: “Không được nhắc thì không nhắc. Ngày mai thả sư phụ ra để người cùng em trở về. Nơi này thực sự không có quân kỹ sao?”
Ôn hương nhuyễn ngọc ở trong ngực Lục Nhược không nhẫn nhịn được nữa bế nàng đi vào bên trong trướng: “Là nàng khiêu khích ta trước!”
Giường thực cứng lại nhấp nhô, Mộ Tây bị Lục Nhược liên tiếp thu thập cột sống đau như bị nghiền nát thành bột. Lưng trần của nàng không ngừng va chạm với ván giường.
Lục Nhược cảm thấy nàng không được thoải mái liền xoay người đen nàng đặt lên trên tiếp tục thu thập. Mộ Tây sợ bị rơi xuống nên ôm chặt lấy cổ hắn.
Mây mưa qua đi, Mộ Tây ngủ thật sự sâu, Lục Nhược ôm nàng mộng mị một chút lại trở dậy mặc quần áo lại. Mộ Tây nắm chặt lấy quần áo Lục Nhược không bỏ ra, Lục Nhược ngồi xuống ngắm nàng một chút không kìm được lại cúi xuống hôn nàng đến khi hai cánh môi đỏ ửng.
Mộ Tây tỉnh lại phát hiện Lục Nhược đang ngồi bên hương án xem bản đồ, lấy chăn quấn lại vài vòng lộ đầu vụng trộm ngắm hắn. Bộ dạng thực tuấn tú mà hắn đối với nàng ngày càng tốt.
**
Ngày hôm sau không như dự liệu chiến cục có biến, tướng quân của Tây vực là Hoàng Nhan Húc tưởng đã chết rồi lại tự nhiên xuất hiện làm sĩ khí địch như nước sông cuồn cuộn. Sau một hồi giằng co quyết kiệt tuy quân triều đình chiếm ưu thế, đang truy kích giắc đến đại bản doanh của chúng đốt cháy lương thảo nhưng lại nghe tin quân doanh bị địch tấn công. Không nghe người khác can ngăn Lục Nhược quay ngựa trở về đại bản doanh. Bên trong là một mảnh trời đầy lửa, hắn liều lĩnh thúc ngựa đi vào.
Trong quân doanh của hắn không một bóng người nhưng trên mặt đất vương vãi những mảnh quần áo bị xé rách. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nàng chưa rời đi sao? Một con chim hoàng vũ bất ngờ bay tới.
Hạng Vị Ương sợ Mộ Tây đổi ý nên đem cả con chim này đến quân doanh.
Con chim anh vũ máy móc lặp lại: “Lục Nhược cứu thiếp… Cứu thiếp… Đau!” Nó vỗ cánh phành phạch: “Đau quá… Đau!”
“Tướng quân lửa cháy rất lớn, người đi theo mạt tướng ra ngoài!” Thủ hạ của hắn chạy vào kéo hắn ra ngoài.
Lục Nhược chấn chỉnh lại quân sĩ chuẩn bị đuổi theo thì thánh chỉ lại tới. Tây Vực chủ động cầu hòa. Lục Nhược không nghe lời khuyên bảo cố ý đi tìm Mộ Tây tướng sĩ liên can nghe mệnh lệnh buộc hắn trở về kinh thành.
Bởi vì Lục Nhược vội vã trở về quân doanh nên quân địch thừa cơ chạy thoát về triều đình những kẻ đối địch với hắn lén cho hắn một đòn. Hắn lại cãi lại lệnh vua không chịu nhận chỉ cầu hòa của Tây Vực, xúc phạm thiên uy, vốn chiến thắng trở về không được khen thưởng lại bị cách chức nhàn rỗi ở nhà.
Cùng lúc đó, chính đảng cùng gian thần đấu nhau vô cùng gay gắt. Tân hoàng đăng cơ mới bảy tuổi, là do thế hệ phụ thần phụ tá nên bị o ép là điều khó tránh khỏi. Lục Nhược tuổi trẻ tài cao không vừa mắt các vị lão thần. Tân hoàng biết tả thừa tướng cùng Tây