Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341198
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1198 lượt.
gái của Lễ bộ thượng thư, ngươi không được bắt nạt ta!”
Sắc mặt Lục Nhược cứng đờ, tay trên vai nàng bỗng nắm chặt thêm: “Ngươi lặp lại lần nữa ta nghe!”
“Ta…” Mộ Tây hợp tình hợp lí đứng lên: “Ngươi là cái kẻ vô lương tâm, tháng sau là ngày đại hôn của ta và ngươi nhưng ngươi lại đến nơi này. Ta là tới bắt gian, ta muốn từ hôn!”
*
Lục Nhược thả cho Mộ Tây đi xong mất hết hứng thú cũng quay trở về phủ của mình. Sáng sớm hôm sau người được cử đi điều tra cũng đã quay về báo cáo.
“Khởi bẩm tướng quân, người tối hôm qua đúng là Mộ Nhị tiểu thư. Chính là…” người kia lộ vẻ mặt khó xử.
“Nói.”
Người nọ đem mấy tập sách để trước mặt Lục Nhược .
“Đây là cái gì?” Lục Nhược tùy tiện lấy một quyển mở ra hai trang sau, đang uống dở một ngụm trà thiếu chút nữa phun ra ngoài.
“Tối hôm qua sau khi rời đi, Mộ tiểu thư không có về Mộ phủ mà đi phía Đông thành tìm tới một thư phòng. Ông chủ nơi đó là Hạng Vị Ương năm rồi có viết mấy quyển sách bàn có lời liền mở thư phòng. Mộ tiểu thư hình như rất hay đến nơi đó, nàng cả ngày quấn quýt lấy Hạng Vị Ương muốn bái ông ta làm thầy, hôm qua có lẽ là được phái đi lấy tài liệu. Thứ tướng quân đang cầm là tác phẩm của Mộ tiểu thư, là thứ đang được bán rất chạy ở chợ.”
Lục Nhược giận đến phát run, lại nhìn quyển sách bìa màu vàng để ở trên bàn, trên trán gân xanh như muốn bạo phát. Lục gia nhà hắn mấy đời làm tướng, năm vừa rồi phụ thân vì nước mà hy sinh thân mình, mẫu thân vì đau buồn mà qua đời, trước lúc mất mới nhắc đến hôn ước giữa hai nhà Mộ – Lục. Không biết được đây là một nữ nhân không biết xấu hổ!
Lục Nhược cắn răng nói: “Nàng ấy năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Hai tháng trước vừa đến tuổi cập kê!”
**
Một tháng sau, Mộ Tây phong quang xuất giá. Kiệu tám người khiêng, chiêng trống rộn ràng. Phu quân là Lục tướng quân đương triều uy danh lừng lẫy lại nổi tiếng là người vô cùng đẹp trai.
Mộ lão gia nghĩ mẹ nàng qua đời sớm nên cố ý chuẩn bị rất nhiều của hồi môn. Mộ Tây vì vậy lại bị di nương lườm nguýt coi thường. Nghĩ tới phu quân của mình nàng lại thở dài. Nam nhân quả nhiên là hoa tâm, cũng may mình được gả đi là được cái danh xưng Tướng quân phu nhân, so với mấy chị em do di nương sinh cũng là tốt hơn một chút.
Cắn táo đỏ, bước qua chậu than, uống rượu giao bôi… bị ép buộc đến nửa đêm, rốt cuộc Mộ Tây cũng có thời gian để thở.
“Thiếp đói bụng!” Nàng mắt nhìn những món điểm tâm mà thèm rỏ rãi.
“Tùy nàng…” Lục Nhược thờ ơ lạnh nhạt, coi như thôi đi. Hắn nhẫn đến cùng vẫn phải hỏi: “Nàng vì sao lại muốn viết loại sách kia? Ai dạy cho nàng?”
“Nhìn xong sẽ viết dễ hơn. Vì kiềm tiền!” Mộ Tây miệng ngậm điểm tâm, uhm, thật là thơm.
“Nàng thiếu tiền sao?” Lục Nhược nhìn khuôn mặt hồng hào, cánh môi đỏ thắm hé mở trên điểm tâm trắng như tuyết, tâm đột nhiên thấy không được tự nhiên, uống vội chén rượu.
Mộ Tây thả điểm tâm xuống, có chút uể oải nói: “Mẫu thân của thiếp qua đời, hàng tháng tiền tiêu vặt của thiếp liền bị di nương cắt xén không được bao nhiêu. Thiếp viết mấy cái đó lại được hoan nghênh. Hừ, ngày đó đệ đệ của ta còn mua một quyển về lén xem trong phòng.” Nói đến đoạn sau nàng lại lấy một miếng điểm tâm cho vào miệng.
Lục Nhược nhìn xem sắc trời, đứng lên đóng cửa sổ lại, nhìn Mộ Tây nói: “Ngủ đi!” Mộ Tây bị nghẹn, hắn nói đến là cái ý kia có phải không? Không phải đâu?
Sự thật chứng minh, hắn chính là có ý đó.
Trong trướng hồng, Mộ Tây mặt đỏ bừng, lạnh da đầu nhìn hắn từng chút một cởi bỏ quần áo của nàng, Nàng đem hai chân kẹp chặt, tay lại ôm lấy ngực. “Nàng sợ?” Lục Nhược hoài nghi nhìn nàng.
“Nói nhảm, ta không sợ…” nhìn thấy hắn tự nhiên cởi quần áo của mình, lưỡi Mộ Tây giống như bị cắt, uhm, nàng nhắm chặt mắt lại lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân lõa thể.
Mộ Tây đang bị dày vò vô cùng thống khổ. Nàng chống tay muốn nâng đầu hắn lên, “Đừng, đừng liếm, rất nhột,… A chớ có sờ chỗ đó!” Nàng ngăn cản tay hắn tiếp tục di chuyển xuống dưới. Nhưng Lục Nhược thì lại không muốn dừng lại, đêm xuân ngắn ngủi, hắn không muốn lẵng phí.
Sau khi hoàn toàn tiền vào, hắn nắm chắc đầu gối của nàng, người động mạnh một cái, liền tiền tận sâu vào: “Đau!” Nàng kêu lên sợ hãi, gắt gao ôm hắn: “Đừng nhúc nhích, đau!”
Nơi ấy nhỏ nhắn lại co thắt lại bao vây lấy Lục Nhược làm hắn không thể khống chế được, trong tiếng khóc của nàng, Lục Nhược nhanh chóng va chạm vào tận sâu nàng cho đến khi bùng nổ, cuối cùng hắn cũng không có rút ra ngoài, hắn cần có người nối dõi.
Jumbo said: Có cần phải thô như vậy không?! 囧囧
Khi nàng đã ngủ, Lục Nhược đơn giản đem người lau qua một chút, lại nâng người nhỏ bé đã bị hắn ép buộc đến kiệt sức lên, đem mặt nàng dán vào trong ngực hắn, thì thào nói cái gì. Lục Nhược thở dài một hơi, ôm chặt lấy nàng.
**
Sau ngày thành thân Lục Nhược dần dần thích ứng với cuộc sống có người hàng ngày bầu bạn chẳng qua thứ không khí bình thản này chẳng duy trì được bao lâu, quan hệ Nam triều cùng Tây Vực chuyển biến xấu. Lục Nhược thường xuyên bị hoàng đế triệu kiến bàn kế đánh giặc.