Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341199
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1199 lượt.
r>Nam triều ở trung nguyên, được thiên nhiên hậu đãi, lại có sông ngòi trù phú có thể nói là mảnh đất tốt. Tây vực ở nơi cao lại gió lớn, điệu kiện khắc nghiệt, dân cư hung hãn thường quầy rối Nam triều.
“Lục Nhược, đêm nay chàng có quay về không?” Đang chuẩn bị ăn cơm Lục Nhược lại bị gọi đi, Mộ Tây lưu luyến tiễn hắn đi ra cửa lại đem gói đồ ăn vặt đưa cho hắn: “Đói bụng thì bỏ ra mà ăn, đêm còn rất dài!”
Lục Nhược mở ra đều là khoai lang nướng. Hắn sờ đầu nàng: “Umh.” Nhìn nàng lưu luyến hắn, biết nàng không vui: “Như thế nào? Luyến tiếc sao?”
“Vâng.” Mộ Tây gật gật đầu “Không có chàng đêm thiếp không ngủ được. Buối tối lạnh như vậy! Đúng rồi!” Nàng lấy từ nha hoàn phía sau một chiếc áo khoác màu đen: “Thiếp dùng tiền của mình mua vải, cũng chính tay tự làm, nhìn được không?” Nàng đắc ý đem ra cho hắn xem.
Thuần nhất một màu đen lại có chút lông động vật.
Nàng rước cao người bất mãn nói: “Chàng thật là cao, cúi đầu xuống một chút!” Lục Nhược cúi đầu lại hôn lên môi nàng một cái. Một nụ hôn sâu triền miên cho đến tận khi nàng thở hồng hộc. Hắn ôm nàng vào lòng, thấp giọng nói: “Đêm nay ta nhất định sẽ về!”
**
Mộ Tây dợi cả đêm cho đến tận khi chân trời phiếm hồng, mới có người từ trong cung trở về nói suốt đêm thương nghị xong, tướng quân nhận thánh chỉ đã khởi hành đi đánh giặc rồi.
Mộ Tây trong lòng thấp thỏm, nhìn còn vẹt đậu trên lồng, thường đi hỏi thăm tin từ chiến trường. Hai tháng sau từ chiến trường nhận được tin của Lục Nhược: “Rất khỏe, không cần phải lo lắng!”
Nàng thất vọng ngón tay chạm vào con dấu thật mạnh mẽ tại sao không viết dài thêm một chút, tỷ như: “Một ngày không thấy tưởng như ba năm” linh tinh. Nhìn đến ngày gửi cũng đã là một tháng trước bây giờ không biết như thế nào.
“Nghe nói thắng trận?” Mộ Tây đem thư nâng niu trong tay.
“Tướng quân tuy rằng bị thương nhưng chúng ta vẫn thắng Tây Vực, đuổi chúng chạy xa khỏi biên giới 30 dăm. Không có chuyện gì xảy ra sang năm mới là tướng quân có thể khải hoàn quay về.” Người đưa tin vô cùng phấn khởi nói.
Hắn bị thương!
Buổi tối, Mộ Tây lăn qua lộn lại không ngủ được đột nhiên nghe được tiếng bước chân trong viện. Nàng khẩn trương ngồi dậy.
“Người, ngươi là ai?” Mộ Tây nắm lấy thanh kiếm Lục Nhược thường hay dùng đi ra ngoài, nhìn thấy một hắc y nhân quát lớn: “Không nói ta sẽ giết người. Đây là tướng quân phủ cao thủ nhiều như mây.”
Hắc y nhân bị thương rất nặng, không có khí lực chạy bừa vào bên trong tướng quân phủ, hắn nhận mệnh.
“Này, không phải là chết rồi chứ?” Mộ Tây cẩn thận đi tới lấy đầu kiếm chọc chọc vào hắc y nhân, hắn hừ một tiếng. Mộ Tây bị doa nhất thời không nói được gì, hắn toàn thân đều là máu.
Gần đây chiến sự căng thẳng chắc không phải là gian tế của Tây Vực chứ. Mộ Tây giơ kiếm lên giết hắn cũng được nhưng…. Hắc ý nhân nhắm hai mắt lại, nhưng kiêm mãi không hạ xuống.
“Quên đi!” Mộ Tây bỏ kiếm xuống, nâng hắn dậy: “Ta không giết ngươi, ngươi phải cảm ơn ta đó. Nếu thật sự ngươi là gian tế Tây Vực phải nhớ rõ ơn cứu mạng của ta trên chiến trường nhìn thấy tướng quân nhà ta phải hạ thủ lưu tình, ta nhưng là tướng quân phu nhân đó. Nếu là đạo tặc Nam triều thì phải nhớ cảm ơn ta, không bằng đi vào quân đội đi, giúp tướng quân nhà ta đánh trận.”
Mộ Tây kéo hắn vào sài phòng bỏ không phía sau hậu viện, mỗi ngày đem đến thức ăn này nọ cho hắn. Cái người này sau khi rửa mặt bộ dáng cũng không tệ lắm, mỗi ngày ngoan ngoãn ăn thức ăn nàng mang tới.
Đến một ngày, Mộ Tây đi qua phát hiện người kia đã hoàn toàn bình phục. Nàng có cảm giác rất thành tựu: “Ngươi cũng thật là cao, đi tòng quân đi… Ngươi không bị câm điếc gì chứ?” Nàng cẩn thận hỏi. Người này thế nhưng chưa từng nói một câu.
Đêm đó hắc y nhân biến mất. Mộ Tây đem chuyện này kể cho Hạng Vị Ương nghe, hắn mắng nàng không biết phân biệt phải trái ngu xuẩn: “Nếu là gian tế ở Tây Vực thì ngươi chờ rơi đầu đi!”
“Ngươi vô cùng tà ác!” Mộ Tây không thèm để ý đến lời hắn, nhìn vào bản thảo trên bàn của Hạng Vị Ương nàng chợt nói: “Sư phụ, người đưa ta đi tìm tướng quân đi. Ta nhớ hắn!”
Hạng Vị Ương trừng mắt nhìn nàng một cái: “Mơ mộng hão huyền! Quân doanh là nơi nữ nhân được tiến vào sao?”
“Sư phụ, người dẫn con đi đi mà, con sẽ tặng con vẹt nhà con cho người.” Hạng Vị Ương vẫn thường mơ ước được chạm vào con chim anh vũ kia, nó thực sự là một con chim quí do Lục Nhược mang về từ biên quan. Hạng Vị Ương muốn lấy móng của nó về làm thuốc.
**
Mộ Tây được Hạng Vị Ương dẫn đến quân doanh xong, Lục Nhược vô cùng tức giận, sai người đem nhốt Hạng Vị Ương vào xe tù đem về kinh đô lại còn bồi thêm cho mấy chục roi, sau đem Mộ Tây giáo huấn một hồi: “lạch cạch lạch cạch” nước mắt Mộ Tây rơi lã chã.
“Hổ nháo, nơi này là nơi nàng có thể tùy tiện đến sao?” Lục Nhược rít gào như muốn rách cả cổ họng. Mộ Tây đứng ở một bên nước mắt như mưa nói: “Thiếp nhớ chàng lại nghe nói chàng bị thương lo lắng nên mới tới, chàng sao có thể hung dữ như vậy?”
Lục Nhược hít một hơi thật dài, nhìn gương mặt nhỏ nhắn của n