Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.

nh cảm bi hài yêu hận cô đều đã xem rất nhiều và cũng đãbàn luận đến nó rất nhiều rồi. Từ lúc tình cảm chân thật say đắm cho đến khi mọi thứ đổi thay rồi tình cảm dần phai mờ, những tình tiết trong phim đó có người đánh giá rằng đó như là một kinh nghiệm sống trong xã hội này vậy, ấy thế cũng có người cho đó là những câu chuyện vẽ vời mông lung không lối thoát.
Khi mà cô vẫn chưa thực sự trưởng thành, khi mà cô vẫn chưa thực sự thoát khỏi mông lung không lối thoát ấy, khi ấy cô đã từng sayđắm xem đến mức độ ôm ghì chiếc máy tính trong tay mà khóc nức nở. Đó là bộ phim do Nhật Bản sản xuất mang tựa đề “Đại cải tạo những chú lợn hoang dã” mà cho đến ngày hôm nay đây cô vẫn không dám mở ra xem lại thêm một lần nào nữa. Cô cũng vẫn còn nhớ như in cho đến lúc này câu nói đầy bi thương khiến cho cô kiềm chế không nổi lòng mình:
“Tần suất bạn gặp được người mà bạn có thể tay trong tay với người ấy rõ ràng gần bằng tần suất kỳ tích có thể xuất hiện”.
Thế nhưng định nghĩa như thế nào mới có thể được gọi là kỳ tích cơ chứ? Kỳ tích là trảiqua bao nhiêu sống gió cuộc đời cuối cùng cũng kiên trì sống được đến ngày hôm nay, để có thể tương phùng với anh ấy tại nơi màranh giới giữa trời và đất vô cùng mong manh đến thế, hay kỳ tích là khi đã mất đi anh ấy rồi vẫn kiên trì gắng gượng sống những ngày tháng còn lại trên thế giới tàn khốc và mong manh giữa trời và đất hay sao?
Khi mà vẫn còn có thể yêu và được yêu, Diệp Tri Ngã nghĩ rằng tình yêu của cô và anh sâuđậm hơn cả trời xanh bao la và bỏng cháy hơn biển cả dữ dội ngoài xa. Bất kỳ thứ gì khi đem ra so sánh đối chiếu thì ta mới thấy hết được sự quý giá vô ngần của nó. Khi cô một mình cô đơn ôm hành lý nặng nề rời xa vùng quê thân thương ấy, để đến thành phốNinh Huy này, đã không còn một bóng người vẫn như ngày xưa đợi chờ mong ngóng cô bến ga tàu nữa.Đôi bàn tay ấm áp ấy, vòng ôm nhớ nhung da diết ấy, cái ngày mưa lất phất như khóc thương ấy, tay lỉnh kỉnh những đồ là đồ khiến cho cô không thể cầm ô che được, để rồi cô rõ ràng là cầm ô bên mình thế nhưng mưa vẫn rơi xuống và nước vẫn làm ướt bộ quần áo.
Đó là lần đầu tiên cô biết khóc sau khi Phí Văn Kiệt rời xa cô. Đứng trên sân ga tàu hỏa nườm nượp những tàu qua lại đông đúc, cô một mình đơn côi vừa bước đi vừa tủi thân khóc lóc, không thể nhấc tay lên lau nước mắt đã ướt đầy hai hàng mi, nước mắt cứ thếlăn dài xuống má xuống mũi, khiến người xung quanh không thể không ngoái nhìn. Côchẳng biết bất cứ ai bất cứ điều gì cả, cũngchẳng còn tâm trí đâu để quan tâm đến những điều đó nữa. Ngày đó cô mới thật sự hiểu được rằng cô đã sai như thế nào, một cái sai thật tầm thường vô vị, một cái sai thật không nên sai như thế. Cô đã thổn thức hao tâm hao trí để cố gắng hiểu được những điều đó rốt cuộc có nghĩa như thế nào…
Đỗ Quân nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay Diệp TriNgã: “Tiểu Diệp à…”
Diệp Tri Ngã chớp chớp mắt như vừa quay trờ lại đời thực, mỉm cười nhẹ nhàng nói với anh: “Em xin lỗi, em…em đang suy ngẫm đến một vài số liệu lúc nãy, mải mê suy nghĩ nên không biết anh gọi em…Anh vừa nói gì với em thế ạ?”
Đỗ Quân liền cười nhẹ và lắc đầu trả lời: “Anh không nói gì cả đâu, chỉ có điều đây làlần thứ ba em dùng giấy ăn quệt vào tương dầu trong bữa ăn này đấy…”
Diệp Tri Ngã mở to mắt vất những mảnh giấy ăn xuống, lấy ít giấy ăn sạch lau những vết tương dầu còn đang bôi dang dở trên khắplòng bàn tay. Đỗ Quân đặt dĩa đang cầm trên tay xuống bàn rồi ngã lưng mình vào chiếc sofa, mỉm cười nói với Diệp Tri Ngã: “Đây được coi như lần đầu tiên anh mời em đi ăn cơm một cách chính thức, nhưng anh không hề nghĩ rằng em lại ăn cơm với đầy vẻchán nản u buồn đến thế, điều này khiến chosự tự tin trong anh cảm thấy bị đả kích nặng nề em ạ!”
“Anh Đỗ Quân à, em không phải là…”
“Anh biết mà, anh chỉ đùa với em mà thôi”, Đỗ Quân nhấc ly lên cụng với cô, vừa cười vừa nói, “Quãng thời gian gần đây em đã rấtmệt mỏi rồi đấy, giáo sư Khưu từ trước đến nay luôn yêu cầu đồng nghiệp vô cùng nghiêm khắc, làm việc với ông ấy không hề dễ dàng tí nào đâu. Thế nhưng dù sao cũngsẽ học được những điều thực sự có ý nghĩa.Anh tin rằng em sẽ có thể phấn đấu kiên trì đến cùng được”.
“Em hiểu mà anh, em không cảm thấy mệt mỏi đâu ạ, em chỉ là…mấy ngày hôm nay em ngủ không ngon, chắc là buồn bã thôi. Tối nay emsẽ ngủ sớm đi một chút là không còn thấy mệtnữa ngay mà”. Diệp Tri Ngã cũng nhấc ly lên cụng với anh, nhấp một chút rượu vào miệng, cảm nhận vị đắng xen lẫn vị chua trong từng giọt rượu cô vừa uống, rồi nhẹ nhàng chầm chậm nuốt vào trong cổ họng.
“Tiểu Diệp”.
“Dạ?”
Ánh đèn trên mặt kính của quán ăn phản xạ qua cặp kính mắt Đỗ Quân đang đeo, khiến cho Diệp Tri Ngã nhìn không rõ đôi mắt của anh đằng sau cặp kính dày đó:
“Tiểu Diệp, em có thấy là…Con người anh, emcảm thấy như thế nào?”
Diệp Tri Ngã nhìn chăm chú vào anh, giả bộ ngơ ngác nhìn như không hiểu và cười: “Con người anh rất tốt à”.
“Tốt?”, Đỗ Quân cười nhẹ, ”Sự khen ngợi của em cũng trống rỗng quá đấy, em hãy nói thực tế một chút đi, cụ thể hơn nữa, để cho a


XtGem Forum catalog