Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341674
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1674 lượt.
đột nhiên cô cảm thấy thật là hối hận, có thể cô nên ở lại công tác tại phòng cấp cứu của bệnh viện cũ. Cô không muốn phải nợ nần người khác như thế này, nhưng mà cô lại mang ơn anh Đỗ Quân lại quá nhiều, nhiều vô cùng rồi, cô không biết đến khi nào mới có thể trả nổi hết anh đây…Cô thật sự đã quá ngốc nghếch quá khờ dại, lại còn quá tự ti…
Có thể đêm nay là một đêm chứa đầy sai lầm. Vào trong nhà ngồi một hồi lâu trên chiếc sofa, khi tâm trạng cô đang rối bời không biết nên làm như thế nào cho đúng thì đột nhiên có tiếng điện thoại vang lên. Có phải là số điện thoại mới của Kiều Mẫn Hàng gọi cho cô trong bữa ăn hôm trước hay không, cô mở di động ra xem thì đúng là của Kiều Mẫn Hàng gọi đến. Diệp Tri Ngã vô hồn ấn vào nút chức năng nghe, tiếng Kiều Mẫn Hàng bên đầu dây bên kia thật thảng thốt lolắng.
“Bác sỹ Diệp, chị sống ở đâu thế? Có việc gấp, chị có thể đến đây ngay lập tức được không chị?”
Diệp Tri Ngã nhíu mày hỏi vội: “Có việc gì thế em? Em lại cảm thấy không được khỏe đúng không thế?”
Kiều Mẫn Hàng cười khô khốc: “Không có đâu…Mà là…Có một chút việc gấp, chị sống ở đâu vậy, em đến đón chị nhé?”
“Việc gấp gì thế em?”, Diệp Tri Ngã hỏi với vẻnghi ngờ khó hiểu. Cô thật sự không muốn đi một chút nào cả, nhưng Kiều Mẫn Hàng năm lần bảy lượt mời cô với giọng đầy cầu khẩn. Cô không còn cách nào từ chối nữa mà cũng cảm thấy rất ngại vì đã bao nhiêu lần từ chối Kiều Mẫn Hàng rồi, nên đành cắn răng miễn cưỡng đi theo lời thỉnh cầu này. Sau khi hỏi xong địa chỉ nơi đến, cô lại một mình bước ra khỏi căn phòng.
“Vâng vâng vâng!Thế thì tốt quá rồi ạ!”, Kiều Mẫn Hàng lộ vẻ cảm kích, rối rít cảm ơn rồi gác điện thoại. Diệp Tri Ngã cầm di động trong tay nghĩ ngợi, đó chẳng phải là nơi màđêm hôm trước ấy Kiều Thận Ngôn đã dẫn côtới hay sao? Là nhà của anh ấy hay sao? Nửa đêm nửa hôm lại gọi điện bảo đến đó liệu có việc gì khẩn cấp hay không? Nhưng cô đã nhận lời thỉnh cầu của Kiều Mẫn Hàngnên đành phải đi một chuyến đến đó, để xem ở đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cô với chiếc túi xách, mang đôi giày vừa tháo ra bước ra khỏi nhà. Cô chợt nghĩ đến việc mình vừa uống chút rượu lúc nãy và không dám lái xe đi, nên liền vẫy taxi ở đầu cổng, xechạy một mạch đến địa chỉ Kiều Mẫn Hàng vừa đưa cho.
Đã hơn mười một giờ rồi, dòng xe cộ trên đường đã rất thưa thớt. Hai mươi phút sau chiếc taxi chở cô dừng ngay tại chiếc cổng to của khu nhà nơi đây. Đó là hai ngôi nhà được xây với kiến trúc giống nhau hoàn toàn. Cô lưỡng lự dừng chân, ngó nghiêng mọi cảnh vật xung quanh mình, không còn nhớ rõ là lần trước đó đã bước ra từ ngôi nhà nào. Kiều Mẫn Hàng nói là nhà thứ nhất, vậy nhà nào mới là nhà thứ nhất?
Vừa đúng lúc Kiều Mẫn Hàng bước ra khỏi ngôi nhà đó, nhìn Diệp Tri Ngã vẫy tay gọi vớitheo. Cô vội vàng bước đến: “Rốt cuộc là đãxảy ra việc gì vậy Kiều tiểu thư?”
Kiều Mẫn Hàng ngập ngừng ậm ậm ừ ừ không thốt ra lời, đưa Diệp Tri Ngã đi vào trong thang máy, nhấn nút và cầu thang bắtđầu chuyển lên trên. Khuôn mặt Kiều Mẫn Hàng tỏ vẻ vô cùng khó xử: “Bác sỹ Diệp, em hỏi chị một việc này chị ạ…”
“Việc gì vậy em?”
“Vâng, cái việc kia, chị có phải là…Chị và anh trai em đã tốt rồi phải không?”
Diệp Tri Ngã mở to mắt rồi ngạc nhiên, phải đến năm giây sau cũng không hiểu ra được câu nói này có ý gì: “Tốt? Cái gì đã tốt rồi cơ chứ?”
“Thì là…” Kiều Mẫn Hàng thở một tràng dài hơi, “Chị đừng có giấu em nữa đi bác sỹ Diệpạ, em đều đã biết hết rồi đấy. Chị chẳng đã đến chốn này qua đêm cùng anh trai em rồi còn gì nữa!”
Diệp Tri Ngã thẩn thờ hốt hoảng không phản ứng được gì: “Qua, qua, qua, qua đêm rồi? Rõ ràng là chẳng có việc gì cả mà, chuyện hôm trước thì là…”
“Em biết là chị xấu hổ ngại không dám nói ra, nhưng mà em thật sự không ngờ được rằng sự tình lại ra nông nỗi như thế này chứ. Bây giờ thì không thể giấu giếm được gì nữa rồi. Không chỉ có em biết mà ba em cũng đều biết hết rồi đấy chị ạ!”
“Ba em?”, Diệp Tri Ngã càng lúc càng trở nên không hiểu ra vấn đề gì cả, thang máy vang lên một tiếng báo hiệu đã đến nơi. Kiều Mẫn Hàng đẩy cô trong tư thế bất động ra khỏi thang máy, thở dài ngao ngán thốt lên: “Ba em đang ở bên trong thẩm tra anh trai đấy, chị cũng mau đi vào trong đó đi! Không có việc gì đâu bác sỹ Diệp ạ, ba em rất quý chị đấy, ba nhất định sẽ không giận anh chị đâu!”
Diệp Tri Ngã càng trở nên khó hiểu không biết phải phản ứng như thế nào: “Em nói đềulà những vấn đề gì thế, cái gì mà giận, chị đãlàm gì cơ chứ?”
“Bác sỹ Diệp, chị chẳng lẽ vẫn còn không biết hay sao?, Kiều Mẫn Hàng nắm tay cô nhẹ nhàng cười nói, ” Thật là không thể ngờ được anh trai em cũng có lúc thích được một người con gái cơ chứ. Anh ấy bây giờ vì chị, nên nói thế nào cũng không chịu kết hônvới Tôn Gia Linh đâu đấy chị ạ”.
Luyện cười lại không dám khóc
Diệp Tri Ngã từ bé đến lớn thì đây mới là lần đầu tiên cô cảm thấy khả năng nghe của mình có vấn đề. Cô lùi lại một bước, rút bàn tay đang đặt trong lòng bàn tay của Kiều Mẫn Hàng ra, nh