Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.

nh được hiểu rõ hơn đi em”.
Mười đầu ngón tay của Diệp Tri Ngã đan xenvào nhau, lòng bàn tay hướng lên trên: “Cái này thì, thì là, con người tốt, vừa thân thiện lại vừa hòa nhã, mà cũng rất biết cách nói chuyện, rất có tư duy, hơn thế lại còn độ lượng bao dung, mà công tác sự nghiệp họchành nghiên cứu càng tốt nữa, khiến cho những người khác nhìn vào anh đều có cảmnhận chung là anh rất tốt, hi hi hi!”
Ly rượu trong tay Đỗ Quân sánh lên, anh phìcười và nói với cô: “Tại sao đến cái tốt của anh cũng có thể tốt đến mức độ rập khuôn như thế cơ chứ, chẳng nhẽ không hề có đôi chút gì gọi là cá tính được sao, không có chỗ nào để cho em cảm thấy anh không giống với những người con trai khác hay sao em?”
“Chỗ không giống nhau? Chỗ-không-giống-nhau…”
Đỗ Quân nhíu mày lên: “Tìm không thấy sao em?”
Diệp Tri Ngã phá lên cười: “Tại sao anh lại phải cần có chỗ nào để có thể không giống với người khác được như thế cơ chứ?A nh đã một mình độc chiếm biết bao là ưu điểm như thế rồi cơ mà, hãy để cho những người con trai khác một vài con đường sống đi anh”.
Đỗ Quân cười thật giòn giã, anh uống nhẹ một ngụm rượu, đôi mắt đầy vẻ say đắm nhìn chăm chăm vào Diệp Tri Ngã: “Nhưng mà anh thì lại sắp đi vào đường cụt rồi, bây giờ không quay đầu ngoảnh bước lại thì có thể sau này muốn ngoảnh lại e rằng cũng chẳng còn có cơ hội nào nữa đâu”.
“Dạ, gì, gì ạ?”, Diệp Tri Ngã nghiêng nghiêng đầu, hỏi với giọng đầy ngạc nhiên. Đỗ Quân cúi đầu nhìn xuống phía dưới, vừa cười vừalắc đầu liên tục: “Đúng là nhanh thật đấy Tiểu Diệp, chúng ta quen nhau đến bây giờ cũng đã hơn mười năm rồi đấy nhỉ. Có nhữnglúc anh thật sự không dám tin rằng chúng ta đã quen nhau lâu như thế rồi. Khoảnh khắc đó, khi mà chúng ta vẫn còn học chung một ngôi trường như thế, những sự việc đi qua dường như mới xảy ra ngày hôm qua vậy, mười năm nay cũng là hơn ba nghìn ngày đãtrôi qua rồi, anh không biết rằng chúng ta đãđi qua những ngày tháng đó như thế nào để đến được ngày hôm nay đây em nhỉ”.
“Đúng đấy anh ạ, đúng là thời gian trôi qua thật nhanh phải không anh?”. Diệp Tri Ngã cười tủm tỉm, trong thâm tâm cảm thấy chút gì đó vừa thoáng qua như là vị chua như là niềm ngọt ngào man mác. Những ký ức đã qua có thể khiến cho trái tim người ta bỗng nhiên trở nên thật mềm yếu.
“Cũng đã mười năm trôi qua rồi còn gì, ngay từ ngày đầu tiên trong quảng thời gian mườinăm đã trôi qua ấy, anh đã khắc sâu trong lòng một điều, luôn canh cánh trong mộng cho đến tận bây giờ, anh luôn mong nó sẽ mãi là giấc mộng đẹp, để thấy thật tiếc nuối nếu phải tỉnh giấc mộng đẹp này”. Diệp Tri Ngã bỗng nhiên chột dạ, chủ động tránh xa tầm nhìn của Đỗ Quân, cười thật to: “Cái gì hả anh…giấc mộng là sao ạ?”
Thế nhưng ánh mắt của Đỗ Quân không hề bỏ qua cô. Anh chăm chú nhìn vào khuôn mặt của cô, cái nhìn của anh thật say đắm thật sâu sắc, giống như lưỡi dao trong các ca phẫu thuật từng tầng từng tầng lướt qua từng thớ thịt lộ ra rõ mảng nội tâm trongcon người. Sự do dự muốn trốn tránh của Diệp Tri Ngã thật là khó diễn tả cho hết. Dưới ánh đèn điện chiếu rọi vào người, sắc mặt cô trông vừa mệt mỏi vừa đôi chút sợ sệt, bộ dạng hoàn toàn bị động không biết tiếp theo sẽ nên làm thế nào để đối diện với tình huống đầy khó xử này đây. Một chút hy vọnghay một chút tươi vui cũng chẳng thể lóe sáng trên thân thể cô.
Một người đàn ông trưởng thành ba mươi lăm tuổi biết thế nào gọi là khái niệm nên dừng cho đúng lúc, cũng có thể biết đôi chút bí mật của khái niệm được gọi là đã nắmrõ toàn thế giới rộng lớn này chăng, hay cũng vẫn còn muốn chôn sâu những điều đó trong thâm tâm không cho bất kỳ một người nào khác biết. Đỗ Quân uống một ngụm lớn rượu vang để an ủi đôi môi đã khô cạn vì nước, vừa bình tĩnh vừa diệm đạm cười với cô và nói: “Cả thế giới rộng lớn vô ngần này cũng chỉ là một giấc mộng, một giấc mộng hảo huyền mà thôi. Đó không phải là giấc mộng của bất kỳ một cá nhân nào, mà là giấcmộng của tất cả của toàn bộ. Dù bạn không còn nhưng cả thế giới này vẫn sẽ tiếp tục ảomộng nó”.
Diệp Tri Ngã càng lúc càng cảm thấy khó hiểuhơn: “Anh Đỗ, anh đã chuyển sang nghiên cứu lĩnh vực triết học từ khi nào thế anh?”
“Câu nói này không phải do anh nói đâu, mà là OSHO nói”.
Diệp Tri Ngã làm bộ giống như một cô học sinh chăm chỉ chuyên tâm lắng nghe và gật đầu: “Thật là sâu sắc, đúng thật là sâu sắc! Sâu sắc lắm…mà là vị thần thánh đến từ phương trời nào thế hả anh?”
Câu chuyện của hai người bỗng vì thế đượcchuyển sang một chủ đề hoàn toàn khác hẳn câu chuyện được nhắc đến lúc nãy. Từ OSHO lại chuyển sang nói đến chế độ chủngtộc Ấn Độ rồi tiếp tục được chuyển sang những vấn đề khác, thuận theo logic đưa đón của chủ điểm này cứ thế lan rộng sang những chủ điểm tương đồng khác. Bữa cơm của hai người diễn ra vô cùng vui vẻ. Sau bữa cơm, Đỗ Quân đưa Diệp Tri Ngã về nhà với phong thái đầy ga lăng lịch sự.
Thế nhưng Diệp Tri Ngã lại không lên nhà luôn, cô đứng bên một góc của cầu thang nhìn dõi theo bóng Đỗ Quân đang khuất dần phía hai hàng cây xanh trải dài trên conđường ngoài kia,


XtGem Forum catalog