Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341720

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1720 lượt.

áophải rút đơn kiện về, thì cũng có nghĩa là anh sẽ có cách để có thể tiếp tục vụ kiện này, cho đến khi em thân tàn danh liệt khôngbao giờ còn được làm bác sỹ nữa cũng như không còn cách nào để tồn tại trong thành phố Nam Kinh này nữa thì anh mới chịu thôi”.
Diệp Tri Ngã lấy hơi trút ra từ hai kẽ hàm răng đang rít mạnh vào nhau tức giận nói: “Anh làđồ bỉ ổi!”
“Giống nhau cả thôi!”. Ngón tay Kiều Thận Ngôn nhấn chặt lên làn da của cô, dưới làn da ấy dường như không có gì ngoài những xương là xương. Cô cũng gầy gò một cách đáng thương không khác gì Tiểu Mẫn cả. “Biện pháp mà anh dùng để đối phó với người hèn hạ từ trước đến nay là hèn hạ hơn cả hắn ta”.
Nước mắt Diệp Tri Ngã lăn dài xuống gò má, cô giương to đôi mắt lên nhìn cũng với mục đích là không để cho nước mắt lăn xuống hai gò mà được. Thế nhưng đôi mắt ấy có mởto đến cỡ nào đi chăng nữa cũng chẳng thể ngăn nổi những giọt nước mắt đọng trũng lại trong khóe mắt chỉ chờ chực lăn xuống. Những giọt nước mắt như mưa xuân những ngày tháng ba vậy, rơi lướt qua người Kiều Thận Ngôn. Một làn khói trắng của sức sống bừng cháy rồi lại bị dập tắt ngay sau đó, có những điều không nghĩ ra lại vụt sáng lên mạnh mẽ dữ dội trong tư tưởng, bay đến ngực rồi lướt qua đỉnh đầu xuống dưới cổ họng, rồi lại luồn vào trong đôi mắt, cố gắng làm tan biến những điều phẫn nộ khó chịu của anh.
Kiều Thận Ngôn hít một hơi thật dài, mạnh mẽ rút ngay tay ra. Bàn tay Diệp Tri Ngã bị sức mạnh của anh ghì chặt rồi nhấc ra khiến tay cô cũng bị nghiêng hẳn về một phía, chiếc ghế ngồi nặng nề đến thế chắc nịch đến thếcũng bị nghiêng đảo lung lay. Đùi cô chạm vào những điêu khắc chạm trổ hoa văn màu sắc trên chân chiếc bàn gỗ đỏ, bị những vết sắc cạnh của những điêu khắc hoa văn này khía vào làn da mỏng manh khiến cô cảm thấy đau nhói, cô cắn răng cố sức chịu đựng,đứng bật dậy bước chân chạy ra ngoài, mở toang cánh cửa đang được đóng rất chặt, gắng hết sức mình chạy khỏi ngôi nhà được thiết kế đầy vẻ tinh hoa tao nhã đó.
Lúc lái xe bon bon đến nơi đây thì chẳng có cảm giác gì cả, nhưng đến khi thật sự dùng đôi chân trần đi trên con đường rợp đầy câyxanh trải dài tít tắp hai bên đường, hơn nữalúc này lại là sáng sớm, khiến cho cô có cảm giác nơm nớp lo sợ như đang lạc vào chốn rừng hoang vắng vẻ với những thứ âm thanh ma quái ghê rợn. Nước mắt của Diệp Tri Ngã bị tiếng ồn ma quái kỳ dị này làm cho giật mình khiếp sợ. Cô đứng lặng lại, quay đầu nhìn vào ánh điện ấm áp trong sân vườnkia rồi lại tiếp tục sải những bước dài ra khỏi khu sân vườn đó.
Đây là một khu ngoại thành phía Đông thànhphố, cụ thể là khu nào thì Diệp Tri Ngã không rõ cho lắm, nói chung là cách căn nhà cô ở rất xa. Đi được một đoạn cách sân vườn đó chừng một km đến một ngã ba, con đường có vẻ như rộng rãi hơn hẳn. Diệp Tri Ngã muốn gọi điện thoại yêu cầu taxi đến đón nhưng lại không mang ví tiền, taxi chở về nhà rồi có thể nhờ bác lái xe đợi dưới cổng một lúc cũng được. Nhưng mà lục khắp các túi quần áo cũng đều không sờ thấy di độngnằm ở đâu. Là cô quên không đem theo hay là lúc nãy chạy vội vàng quá để bị rơi mất điện thoại chốn nào đó rồi? Cô bất lực thở một hơi dài, ấm ức khó chịu rồi bực tức dâng lên cả đỉnh đầu, ngó nghiêng xung quanh đều không rõ đây là đâu, phương hướng như thế nào. Mỗi hướng đi ra đều có vẻ rất giống nhau, không biết lúc cô đến đây là từ phương nào nữa.
Sau lưng có tiếng xe ô tô bấm còi. Diệp Tri Ngã quay đầu nhìn lại. Thời gian này và ở đây thì đương nhiên là chỉ có thể là xe của Kiều Thận Ngôn mà thôi. Anh lái xe tiến đến rồi dừng lại bên cạnh cô, nhấn nút kéo cánh cửa hạ xuống: “Vào trong xe, anh đưa em về nhà”.
Diệp Tri Ngã không ngừng bước những bước dài về phía trước. Kiều Thận Ngôn vẫnkiên trì lái xe đi sát phía bên cạnh cô: “Từ đây đi vào trong nội thành còn xa lắm đấy”.
Không thèm quan tâm, không thèm quan tâm,không thèm quan tâm!
Kiều Thận Ngôn nhìn dáng Diệp Tri Ngã đi bộ trên đường ngẩng cao đầu kiêu ngạo khôngthèm để ý gì xung quanh, anh trút một hơi dài đầy vẻ rảnh rỗi nhàn hạ: “Đừng quên là anh đã cảnh cáo cho em biết rồi đó, khu này an ninh trật tự không tốt cho lắm đâu đấy”.
Cô dừng ngay lại. Xe cũng dừng ngay lại.
Kiều Thận Ngôn ngồi trên chiếc ghế lái xe, phía ngoài cửa xe của chiếc ghế bên cạnh anh là Diệp Tri Ngã với mái tóc đen dài xõa ngang lưng, những lọn tóc thẳng bồng bềnh che đi một phần khuôn mặt của cô. Cô nhìn bóng tối đen mờ trải dài bị ánh đèn phía trước xe chiếu sáng, thứ ánh sáng vừa dữ dội vừa chói lóa, thứ ánh sáng có thể chiếu sáng đến tận đến vài chục mét trong màn đêm đen mờ ảo như thế này.
Kỳ thực còn có điều gì có thể thật sự dài hơn xa hơn được nữa chứ?Những giấc mơ đã thoáng qua thì cũng đều bị dập tắt hết cả rồi. Những khát vọng cháy bỏng thì cũng mất tăm cả rồi. Giống như hai hàng đèn điện trên chiếc xe này, bất luận từ phía nguồn xe hay là lúc chuẩn bị bắt đầu đều chiếu sáng nồng nhiệt như thế này, mãnh liệt như thế nhưng cũng chẳng thể chiếu sáng được hết con đường này.
Diệp Tri Ngã thốt lên cười với chính mình, nh