XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Khi Ta Lướt Qua Nhau

Tác giả: Dạ Dao

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1883 lượt.

cất công bao lâu xây dựng nên,vừa không nên để mặc cho người ta sống dựa dẫm hoàn toàn trong vỏ bọc bảo hộ domình tạo ra. Nếu là em, em sẽ thử tự mình bỏ tay ra, chọn một con đường bằng phẳng một chút dễ đi một chút, để tạo điều kiện cho họ tự bước đi trên đôi chân của chính mình, thực tiễn bên ngoài cuộc sống sẽ có ích hơn nhiều so với những lời giảng dạy sáorỗng. Để cho họ tự thân vận động mới học hỏi được mới trưởng thành lên được, đó mới là biện pháp thực tế nhất có tác dụng nhất anh ạ”.
Kiều Thận Ngôn lắng nghe một cách chăm chú: “Nghe có vẻ rất có lý đấy, không nghĩ ra được rằng tư tưởng của em lại sâu sắc đến vậy”.
Diệp Tri Ngã cười khúc khích: “Em làm gì có tưtưởng gì cơ chứ, những điều này đều là đi một ngày đàng học một sàng khôn mà thôi anh ạ”.
“Thay đổi?”. Ly rượu nhấc đến môi Kiều Thận Ngôn liền dừng ngay lại, rồi anh lại chầm chậm nhấp một ngụm rượu vào miệng, “Nói như thế có nghĩa là bác sỹ Diệp ngày xưa cũng đã từng là người thuần khiết đơn giản như thế phải không?”
Suốt một buổi tối ngày hôm đó.
Có phải cô cũng đã vừa cô đơn lạc lõng vừa trắng ngần thuần túy như vậy nằm e ấp trong lòng của Phí Văn Kiệt, để anh ta che chở cho cô, cho cô cảm giác ấm áp nóng hổi… Giây phút này trong đôi mắt cô hiện rõ vẻ hoảng loạn, trong cái đêm hôm đó và trong vòng tay yêu thương che chở của người đàn ông đó có thể lóe lên một tia sángnhư thế nào?
“Tay em rất lạnh đấy”, Kiều Thận Ngôn càng nắm chặt tay cô hơn, hai bờ môi mím chặt vào nhau trong vô thức, hằn lên vết nhăn cóthể nhìn thấy rõ. Bàn tay gầy yếu mỏng manh của Diệp Tri Ngã nằm gọn trong lòng bàn taycủa anh, cô không thể nào chống chọi lại nổisức mạnh của đôi bàn tay ấy được, “Lạnh rồi phải không em?”
Diệp Tri Ngã mím chặt môi dùng hết sức mình túm mạnh bàn tay lại: “Kiều tiên sinh! Anh… anh bỏ tay ra! Anh làm em đau rồi đấy!”
Kiều Thận Ngôn không còn vẻ mặt chế giễu nhạo báng như lúc nãy nữa, mà trở nên cẩn thận hơn, thái độ tôn trọng hơn. Anh hơi nhăn mày lên, nói với giọng khẽ khàng dườngnhư còn khẽ khàng hơn hẳn so với mức có thể tưởng tượng của anh: “Em là bác sỹ, bệnh tình của của Tiểu Mẫn thì chắc em hiểurõ hơn anh, hơn Phí Văn Kiệt rồi. Bệnh tim củanó nhất định không thể bị tái phát thêm bất cứ một lần nào nữa đâu”.
Diệp Tri Ngã nhăn vầng trán lên biểu lộ thái độ bực bội khó chịu với anh: “Bỏ tay ra! Anh mà không bỏ tay em sẽ hét lên gọi người đấy!Anh bỏ tay em ra mau!”
“Cả anh và em đều hiểu rất rõ, bệnh tình củaTiểu Mẫn không thể nào chữa trị được. Nó bây giờ giống như là đang sống theo vận may thôi, trời cho sống thêm ngày nào thì may mắn được sống thêm ngày đó. Diệp Tri Ngã, em nghe cho rõ đây, chỉ cần Tiểu Mẫn vẫn còn sống thì anh sẽ không tiếc hy sinh tất cả để có thể bảo vệ được cho nó, để cho nó tận hưởng một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ, bất cứ một điều gì gây nguy hại hoặccó thể làm tổn thương nó thì anh tuyệt đối không cho phép xảy ra”.
Diệp Tri Ngã cắn răng chặt vào môi: “Anh nói những điều này với em để làm gì? Em từ trước đến nay không bây giờ có ý nghĩ muốn làm hại em gái của anh cả”.
Kiều Thận Ngôn cười đầy vẻ lạnh nhạt: “Diệp Tri Ngã, em rất xinh đẹp, mà cũng còn rất trẻ trung. Em có đợi thêm vài năm nữa thì trái tim của tên Phí Văn Kiệt đó cũng vẫn là một trái tim chết dành cho em mà thôi. Tiểu Mẫn không có được may mắn như em. Thời gian sống của nó chẳng còn bao lâu nữa, nó đã thích Phí Văn Kiệt như thế rồi thì con người của Phí Văn Kiệt nhất định cũng phải thuộc về nó, có thể gọi là lừa gạt cũng được mà là diễn kịch cũng được tất, chỉ cần làm cho nó cảm thấy vui sống là tốt rồi. Sau này đến một ngày nào đó Tiểu Mẫn không còn tồn tại trêncõi đời này nữa, em và hắn sẽ có tha hồ thời gian để ở bên nhau hàn huyên những kỷ niệm cũ của hai người. Nhưng mà bây giờ giờ thì không thể được! Anh không muốn dùng biện pháp cương quyết để đối phó vớiem. Tốt nhất em nên có chút nhẫn nại, một chút tự giác, và hãy rời xa Phí Văn Kiệt đi”.
Diệp Tri Ngã tức giận đến mức toàn thân run lẩy bẩy. Khắp người cô lúc này ngoại trừ hơi thở gấp gáp đập dồn dập vào nhau thì chỉ còn dư một chút sức lực để trợn trừng mắt phẫn nộ, lấy hết thái độ khó chịu nhìn vào người đàn ông đầy nham hiểm này. Chỉ cáchđây có vài phút thôi, anh ta vẫn ngồi đây vuivẻ vừa uống rượu vừa nói chuyện thật ôn hòa nhã nhặn với cô, thế nhưng ngay sau đócó thể thay đổi một mạch một trăm tám mươi độ biến thành con người khốc liệt như thế này! Khốc liệt khiến cho cô cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Và còn những lời anh nói với cô nữa chứ! Diệp Tri Ngã không dám tin nổi vào tai mình nữa lắc đầu nguây nguẩy, tức giận bốc lên đỉnh đầu rồi cười thành tiếng: “Anh lấy quyền gì mà nói với tôi những lời như thế nàyhả? Tôi gần ai hơn tôi xa ai hơn là quyền tự do của bản thân tôi, anh lấy tư cách gì mà can thiệp vào cuộc sống của tôi như thế?”
Tiếng cười của Kiều Thận Ngôn trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết: “Lấy vụ cáo trạng bệnhviện bên em làm tư cách. Diệp Tri Ngã, em có tin hay không, anh đã có biện pháp điều tra ra chân tướng sự việc buộc bên nguyên c