Tác giả: Dạ Dao
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
Cô lúc này đã thấm mệt, đặt mình lên giường luôn, ôm chiếc gối ôm và nhắm nghiền hai mắt lại, thế nhưng sao cô không thể nào thiếp đi được. Cô vùi đầu vào trong gối tự cười đầy bất lực và vô cảm,đã từ khi nào cô bị biến thành con người khiến cho người khác phải ghét bỏ như thế chứ, đến mức không còn muốn nhìn thấy cô thêm một lần nào nữa, đến mức chỉ mong sao cô tránh khỏi cuộc sống của họ càng xa càng tốt. Cho nên là cô hãy rời khỏi chốn nàycàng xa càng tốt, đi đi và đừng quan tâm đến bất kỳ điều gì nữa.
Sau khi tỉnh giấc, Diệp Tri Ngã ngồi thu dọn lại đống hành lý đã được sắp xếp gần như xong hết thêm một lần nữa, những đồ đạc cóthể vứt đi thì đều đã vứt đi hết rồi, tất cả đồđạc cần mang đi đã được xếp gọn gàng trong hai chiếc va li làm bằng da, bất cứ lúc nào cũng có thể kéo đi là xong.
Mười giờ sáng, bệnh viện gọi điện vào máy bàn trong nhà Diệp Tri Ngã, quả thật đúng hệt như lời nói của Kiều Thận Ngôn, bên nguyên cáo đã rút đơn kiện về rồi, luật sư bảo hộ cho nguyên cáo cũng đã đến bệnh viện của cô giải thích về toàn bộ quá trình vụ việc, vụ kiện này được coi như đã chấm dứt hoàn toàn. Lãnh đạo của bệnh viện đã nói với Diệp Tri Ngã rằng họ đang suy ngẫm về vấn đề có nên đâm đơn kiện lại bên nguyên cáo hay không. Diệp Tri Ngã trả lời qua loa vài câu cho có lệ, đặt điện thoại xuống bàn trút một hơi thật dài, đứng giữa phòng khách nhìn thật lâu tất cả mọi thứ trong căn phòng này, căn phòng đã sống cùng với cô suốt hai năm qua, cô cương quyết kéo hai chiếc va li bằng da này rồi đi ra khỏi phòng.
Cô lái xe đến trạm đổ xăng trước, sau đó đi ra khỏi thành phố Nam Kinh theo phía Nam, hướng về đường cao tốc rẽ vào Hải Thành. Cô bỏ lại tất cả những cảm giác gọi là ấm ức,không cam chịu, không khuất phục, những giọt nước mắt và những buồn đau, trong đó có cả cảm giác tội lỗi khổ sở… Tất cả cảm giác về những chuyện đã xảy ra trong thànhphố này. Bắt đầu từ giây phút này đây cô sẽ không bao giờ hỏi gì thêm hay nghĩ ngợi về nó nữa. Bắt đầu từ khoảnh khắc này đây cô sẽ cố gắng vì cuộc sống hạnh phúc vui vẻ cho chính bản thân mình.
Cảnh vật bên ngoài xe như đang bay lượn giữa không trung và lùi dần về phía sau. Lúcnày vừa đúng là giữa trưa, ánh mặt trời vào thời kỳ đầu đông chiếu sáng ấm áp. Một người con gái lái xe chạy trên con đường cao tốc bằng phẳng không chút gồ ghề hay khúc khuỷu, quanh co. Diệp Tri Ngã vừa lái vừa cất lời hát vang theo giai điệu trong bài hát bật trong xe.
“Khi anh hôn nhẹ vào vầng trán của em, em bỗng nhiên òa lên khóc nức nở, khóc như một đứa trẻ…”
Giây phút bên nhau; một phần của vĩnh viễn
Vội vã rời bỏ thành phố Nam Kinh để quay trở về Hải Thành, vấn đề đầu tiên cô phải đốidiện đó là việc cư trú như thế nào. Diệp Tri Ngã đã năm năm chưa quay về nơi đây rồi, cảnh vật tại thành phố cấp quận này đã có quá nhiều thay đổi so với những tháng ngàycô quyết định bước chân đi khỏi nơi đây, lần này trở về cảm giác thật gần gũi thật khó tả như người con lại được trở về quê hương sau bao ngày đằng đẵng xa cách. Cô do dự bần thần một hồi rất lâu, lái xe đến một khu vực cách rất xa nơi ngày trước cô đã từng sống, tìm một nhà nghỉ trông có vẻ nhưlà bình dân giá không đến nỗi đắt đỏ lắm. Kéo hành lý vào trong nhà nghỉ này, ăn một chiếc ham-bơ-gơ trong quán ăn nhanh KFC,Diệp Tri Ngã liền mua một tờ báo bán trên vỉa đường và tìm mục tìm nhà, mua nhà cũng được mà thuê nhà cũng hề gì, chỉ cần có một chốn có thể ngủ là được rồi.
Tìm nhà cũng giống như đi tìm người đàn ông vậy, khi cơ hội may mắn đến, duyên phậnđến hay là tiếng sét ái tình đến thì không biết đếm bao nhiêu cho đủ, nhưng cũng có thể khi không gặp được cơ hội may mắn, duyên phận chưa tới số thì cả đời này có muốn tìm cũng chẳng thể nào tìm được. DiệpTri Ngã vất vả vật lộn cả một buổi chiều, đã đi xem năm căn nhà nhưng chỗ nào cô cũng không ưng ý cho lắm, đến sẩm tối thì lê lết đôi chân gần như muốn gãy ra vì quá mệt mỏitrở về nhà nghỉ đã thuê lúc trưa. Hai miếng bánh mì nhỏ thay cho bữa ăn tối của cô. Sau đó cô đi tắm gội rồi nằm bệt lên giường nghĩ ngợi, rồi cô gọi điện cho anh Đỗ Quân.
Diệp Tri Ngã vừa nói xong một câu, cô liền nghe thấy tiếng cửa kính đập vỡ vào nhau rơi loảng xoảng. Đỗ Quân trầm ngâm một hồi rất lâu, giọng điềm đạm: “Anh đang ở trong phòng thực nghiệm, em đợi một lúc nữa, anh sẽ gọi lại cho em sau. ”
Không đến năm phút sau, điện thoại trong phòng cô ở nhà nghỉ vang lên. Diệp Tri Ngã nuốt nước bọt xuống miệng và nhấc điện thoại lên, mỉm cười cất giọng lên nói: “Nhanh như thế sao anh?”
“Về việc từ chức của em. ”
Diệp Tri Ngã nháy nháy hai hàng mi: “Là… thếnào rồi ạ…”
“Bây giờ em đã thấy hối hận chưa vậy?”
“Không, không, em không thấy…”
“Lại còn cãi lại hả. Nếu như bây giờ em cảm thấy hối hận rồi, anh có thể giúp em nghĩ cách để xin lãnh đạo cấp trên cho em được rút đơn từ chức về”.
Diệp Tri Ngã lấy hết sức mình cắn chặt môi, khống chế không để trút ra tiếng thở dài và cười khẽ: “Anh Đỗ, anh thật là thần thông quảng đ