Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341594

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.

ng biết nên nói gì, nhìn đồng hồ để trên chiếc tủ ở đầu giường đã sắp đến sáu giờ tối rồi, bỗng cô nhớ ra show diễn của Tân Địch chắc là sắp kết thúc rồi, cô vội đổi ý: " Cô bạn Tân Địch của em có buổi biểu diễn ở buổi triển lãm đấy, hay chúng mình qua đó chúc mừng cô ấy một tiếng đã nhé!"
Hứa Chí Hằng đương nhiên đồng ý: "Show diễn thời trang phải không? Có cần tặng hoa chúc mừng không em?"
"Em đã cho người mang đến tặng rồi".
Diệp Tri Thu ngồi dậy, bới tóc gọn gàng rồi soi gương tô thêm chút son bóng. Hai người cùng nhau xuống lầu hai đến phòng biểu diễn thời trang. Khi họ vào thì buổi trình diễn đang vào hồi kết thúc, cả đoàn người mẫu nối đuôi nhau đi ra thành hai hàng dọc sân khấu hình chữ T, khán giả đứng hẳn dậy vỗ tay, ánh sáng quét vào phía cuối khán đài, Tân Địch bước ra, cô mặc một chiếc áo phông màu gris với những đường vải chéo, chiếc quần nhung da gà ngắn mầu cà phê, khuôn mặt rạng rỡ đi giữa hai hàng người mẫu đến trước sân khấu chữ T. Cô cúi đầu chào khán giả, ánh sáng flash từ các máy ảnh của đám phóng viên bốn phía cứ lấp lóe liên hồi.
Lúc đó chỉ thấy Đới Duy Phàm đang sãi từng bước dài lên sân khấu đi đến trước mặt Tân Địch. Anh lúc nào cũng giữ phong cách bóng bẩy, mặc áo chemise xanh vừa với khổ người và một chiếc quần sẫm màu, dáng vẻ tuấn tú của anh đã thu hút mọi ánh nhìn cả trên và dưới sân khấu. Anh cúi xuống ôm nhẹ Tân Dịch, sau đó tặng cô một bó hoa bách hợp rất to, rồi lùi lại một chút cùng vỗ tay cùng khán giả, thật là một người chuẩn mực không thể chê vào đâu được.
Ánh đèn trong phòng đồng loạt bật sáng, mọi người đã bắt đầu ra về. Diệp Tri Thu nhìn thấy Tăng Thành đứng dậy tiễn một vài vị khách quý đi ra, cô và Hứa Chí Hằng tiến đến qần sân khấu, Tân Địch vừa nhìn thấy cô thì mừng mừng rỡ rỡ: "Thu Thu, tớ cứ tưởng là cậu không đến được cơ!" Cô ấy chạy xuống ôm chầm lấy Diệp Tri Thu.
"Tớ cũng vừa mới đến, kịp chứng kiến cảnh cuối cùng, chúc mừng cậu nhé, Tân Địch. Tớ đã được nhìn thấy giây phút thành công của cậu rồi".
Tân Địch vui mừng dựa vào Tri Thu: "Thu Thu,mình quả vui mừng". cô ấy nhìn thấy Hứa Chí Hằng, hơi ngạc nhiên rồi gật đầu chào anh, sau đó ghé tai nói với Diệp Tri Thu: "Không phải chứ, không rời nhau ra được à, đi công tác mà cũng bám theo đến tận đây."
Diệp Tri Thu bỗng đỏ mặt, cô lắc đầu cười nói: "Đừng nói linh tinh nhé, anh ấy cũng đi công tác mà."
Tân Địch cười đầy ẩn ý, rõ ràng là chẳng tin lời cô: "À, đúng rồi, sao cậu lại để anh chàng Đới Duy Phàm ấy đến tặng hoa cho tớ, làm tớ sợ chết khiếp".
"Anh ta rõ ràng chỉ ngoan ngoãn tặng hoa cho cậu thôi, có làm trò gì hư đốn đâu, biểu hiện rất tốt".
"Tặng gì mà tặng bó hoa rõ to, che hết cả người tớ." Tân Địch nói với chút hờn dỗi nhưng rồi cô cũng không chịu nổi mà phải bật cười, cô cũng cảm thấy lấy lý do đó mà trách người khác thì hơi vô lý.
Sáng nay Diệp Tri Thu gặp Đới Duy Phàm ở triển lãm, cô vội kéo anh lại nhờ anh chiều đến tặng hoa cho Tân Địch, Đới Duy Phàm bĩu môi kêu ầm ỹ: "Em cũng biết thừa rồi đấy, Tân Địch đâu có ưa gì anh."
Đúng như vậy, từ hồi còn đi học Tân Địch đã rất ghét anh chàng Đới Duy Phàm thường đứng vị trí đầu tiên trong đội người mẫu nam của trường, Diệp tri Thu hỏi nguyên nhân tại sao, cô chớp mắt trả lời: "Mình ghét cái kiểu lên mặt của anh ta lắm, cứ giống như một con công đực ấy, dựa vào chút tướng mạo của mình mà vênh vênh váo váo."
Cho rằng Đới Duy Phàm vênh vênh váo váo cũng chẳng có gì oan uổng cả. Anh vốn là dân thể thao nên dáng đi đương nhiên là có vẻ kiêu hùng hãnh diện. Nghĩ đến Tân Địch ví anh ta như con công đực, Diệp Tri Thu phải cố nhịn cười. Nhưng những chuyện ngoài lề từ thời Đại học đó, theo cô thì chẳng có gì là to tát cả. Cô thân với Đới Duy Phàm đến mức chẳng bao giờ để tâm đến hình dáng bên ngoài của anh ta, vì vậy cô cảm thấy Đới Duy Phàm là thích hợp nhất: "Tân Địch cũng là bạn học cùng trường với anh mà, cô ấy có show diễn, anh đến cổ vũ cũng là việc nên làm thôi. Hơn nữa em tính kỹ cả rồi, chỉ có anh lên tặng hoa mới làm cho sân khấu rực rỡ."
Đới Duy Phàm cười nói: "Em đừng cho anh đi tàu bay giấy nữa, nhớ đấy, là em bảo anh đi đấy nhé, đến lúc cô nàng kiêu ngạo ấy trách cứ thì đừng đổi thừa tại anh".
Bây giờ xem ra Đới Duy Phàm đúng là rất hiểu phản ứng của Tân Địch, Dieeph Tri Thu bất giác cười thầm. Đúng lúc đó Đới Duy Phàm tiến tới, Tân Địch lập tức im bặt. Diệp Tri Thu giới thiệu anh ấy với Hứa Chí Hằng một cách ngắn gọn, rồi nói: "Cám ơn anh nhé Duy Phàm, hôn nay trông dáng anh tặng hoa đúng là rất đẳng cấp."
Đới Duy Phàm bật cười, nhìn Tân Địch và nói: "Chỉ cần nhà thiết kế lừng danh không trách anh đã làm hỏng sân khấu của cô ấy là được rồi!"
Tân Địch lườm anh ta một cái rồi vẫn giữ nét mặt vênh vênh đó mà dài giọng trả lời: "Cám ơn anh đã đến cổ vũ cho tôi."
Lần đầu tiên Đới Duy Phàm thấy cô khách khí như vậy cũng ngạc nhiên, anh nghiêm túc nói, khác hẳn kiểu bông lơn thường ngày: "Sự bố trí của show diễn này rất sáng tạo, có ba khâu được xử lý rất hay rất hợp với nhạc nền. Người mẫu cũng đư