Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341600
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1600 lượt.
ợc trang điểm kỹ lưỡng, chỉ có điều trang phục hơi thực dụng quá. Cần đưa vào nhiều hơn những bộ trang phục có chi tiết cách điệu để thể hiện được phong cách của nhà thiết kế."
"Đây mới chỉ là một buổi trình diễn giới thiệu các nhãn hàng chủ đạo của công ty, không mang nhiều phong cách cá nhân của nhà thiết kế nên chỉ dừng lại ở mức độ này thôi. Tôi thích buổi trình diễn vào tuần thời trang năm ngoái hơn, người thiết kế được thỏa mái phát huy sở trường độc đáo của mình". Tân Địch không ngờ lời nhận xét của Đới Duy Phàm lại chính xác đến vậy nên cô cũng rất thẳng thắn đáp lời.
Đúng lúc đó Diệp Tri Thu nhìn thấy Tăng Thành đang đưa một cô gái trẻ đi sang bên này, cô kéo nhẹ tay Tân Địch ra hiệu cho cô ấy dừng lại. Để ông chủ biết được ý tứ của bản thân chưa chắc đã là chuyện tốt.
"Tân Địch, đây là cô Triệu, phóng viên của tờ báo Thời trang, cô ấy muốn phỏng vấn cô."
Tân Địch lập tức lấy lại điệu bộ nghiêm túc, gật nhẹ đầu chào phóng viên rồi nháy mắt với Diệp Tri Thu, cùng cô phóng viên lại gần sân diễn.
Tăng Thành đã biết Đới Duy Phàm nên ông gật đầu với anh, sau đó ông quay sang nhìn Diệp Tri Thu. Diệp Tri Thu đành ra vẻ tự nhiên mà đối mặt với ông ta: "Xin chào Tổng giám đốc Tăng, buổi trình diễn thật thành công, chúc mừng ông. Xin phép để tôi giới thiệu, đây là bạn tôi, Hứa Chí Hằng. Chí Hằng, đây là Tổng giám đốc Tăng, là... sếp cũ của em."
Tăng Thành chằm chằm nhìn Hứa Chí Hằng, hai người mắt chạm mắt một lúc rồi cũng bắt tay. Tăng Thành nói: "Chào anh Hứa, tôi là Tăng Thành". Rồi ông ta lại mỉm cười nhìn Diệp Tri Thu: "Tri Thu, cô đừng lúc nào cũng xưng với tôi là sếp cũ nữa, tôi cứ áy náy không yên vì cách xưng hô ấy đấy, khi giới thiệu cô cứ coi tôi là bạn thôi." Giọng nói của ông ta cũng như lúc bình thường, ôn hòa điềm đạm, nhưng ánh mắt lại thâm trầm lặng lẽ quan sát hai người.
Diệp Tri Thu cười bối rối. Cũng may lúc đó, một nhân viên của Tố Mỹ chạy qua tìm Tăng Thành, nói rằng một kênh truyền hình thời trang của đài truyền hình nào đó muốn phỏng vấn ông. Tăng Thành quay lại nói: "Thật tiếc quá, Tri Thu, cô nhớ đưa cả anh bạn này tham gia vào buổi tiệc rượu của công ty tối nay nhé! Tôi phải đi qua đây một lát"
Tăng Thành quay người đi, Diệp Tri Thu mới lặng lẽ thở phào. Cô cảm thấy áp lực mà Tăng Thành tạo ra cho cô bây giờ còn lớn hơn cả hồi cô làm viếc dưới quyền của ông ta. Đới Duy Phàm lúc đó lại có bạn gọi nên anh cũng nói tạm biệt rồi rời đi.
Hứa Chí Hằng nghiêng đầu nhìn cô: "Nhìn ông sếp cũ của em không hề đơn giản."
Diệp Tri Thu không muốn tiếp tục chủ đề về ông ta nên cười nói: "Đương nhiên rồi, chẳng ai cho rằng ông ta đơn giản cả."
"Nghe cách giới thiệu của em thì ông ta cũng có tính chất như là "Để yên nào cưng" của anh nhỉ?" Hứa Chí Hằng nói bâng quơ.
Diệp Tri Thu giật thót mình, cô ngẩng đầu nhìn Hứa Chí Hằng, anh đang nhìn cô với ánh mắt có phần trêu ngươi. Cô thật không ngờ người đàn ông này lại có năng lực quan sát tinh tường đến vậy. Cô cười đau khổ: "Bây giờ em có chút hối hận vì đã trêu ngươi anh trước, đàn ông có giác quan thật nhậy bén làm phụ nữ lúc nào cũng phải chịu áp lực."
"Em đừng lo lắng, anh không ngại phải giả vờ ngốc nghếch trong những tình huống cần thiết đâu" Hứa Chí Hằng cười rồi đưa tay khoác vai cô, ghé sát mặt nhìn thẳng vào mắt cô rồi anh nói khẽ: "Hơn nữa em không hề để cơ hội cho những người đàn ông khác, điều đó khiến anh rất vui mừng. Mà anh cũng rất thích cách giới thiệu của em, so với câu "Để yên nào cưng" của anh, hàm ý còn sâu sác hơn nhiều."
Diệp tri Thu dở cười dở khóc, có phần chịu thua: "Thôi được, em cũng sẽ dùng câu này với anh. Để yên nào cưng. Chúng mình đi ăn thôi, chẳng cần tham dự buổi tiệc đó đâu."
"Nhưng em mặc phong phanh quá, mình đừng ra ngoài nữa, ở tầng một khách sạn có bar riêng, trong đó có loại bia tự ủ và các món ăn Đức ngon tuyệt đấy."
Hai người đi xuống tầng một, vào quầy bia Paulaner Bräuhaus. Diệp Tri Thu không ngờ không gian ở đây lại rộng lớn như vậy. Bàn ghế đều bằng gỗ cứng, ngồi lên không được dễ chịu lắm nhưng được cái hôm nay là cuối tuần nên không khí rất náo nhiệt. Ở đây làm món ăn theo đúng phong cách Đức nên số khách đến ăn một nửa là người Trung Quốc, một nửa là người nước ngoài. Hứa Chí Hằng hỏi cô thích món gì rồi quyết định chọn món sườn bò non hầm nấm, xúc xích hun khói, sà lách và bia tự ủ.
Các món ăn thật ngon và giầu dinh dưỡng, bia tự ủ gợn những lớp bọt mịn dậy mùi quyến rũ, không khí xung quanh nhộn nhịp khác hẳn sự yên tĩnh của những quán ăn Tây khác, cộng thêm những cuộc nói chuyện vui vẻ bằng đủ thứ ngôn ngữ khác nhau, thật thỏa mái. Vì không phải lo lái xe nên hai người uống bia thỏa thích, nói chuyện vô tư, Hứa Chí Hằng kể cho cô nghe những chuyện vui hồi anh còn đi du học ở nước ngoài: "Năm đó Ban quản lý ký túc xá đã điều tra ra một vụ học sinh giả mạo, cô bé đó hai mươi tuổi, thế mà trà trộn được vào ký túc trường đại học gần nửa năm. Cô ta cũng lên lớp, đến phòng thí nghiệm, đến quán cà phê, rồi cũng tranh luận với giáo sư, còn hẹn hò với một a