XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

nh bạn trong lớp anh nữa, chẳng ai mảy may nghi ngờ thân phận của cô ta cả".
"Em thấy cô gái này thông minh đấy chứ".
"Đương nhiên là thông minh rồi, khi cô ta bị áp giải ra khỏi trường, có rất nhiều giáo sư và sinh viên lên tiếng đề nghị nên đặc cách mà nhận cô ấy vào học."
Ngay lúc ấy Thẩm Tiểu Na gọi điện thoại cho cô: "Chị Thu Thu, em đã hỏi quầy lễ tân rồi, không còn phòng trống, mà em chẳng muốn ở chung với mẹ em đâu. Tối nay em đảm bảo sẽ không làm ầm ỹ ảnh hưởng đến chị, được không chị?"
Diệp Tri Thu ngần ngừ một lát rồi trả lời: "Em cứ ở đó đi, tối nay chị ở chỗ bạn, không về phòng đâu." Cô đặt máy xuống, cúi đầu chăm chú với đĩa sườn non của mình. Một bàn tay với những ngón thon dài dịu dàng đặt lên tay cô, cô ngẩng đầu thấy Hứa Chí Hằng đang nhìn mình với ánh mắt như có đốm lửa, khẽ gọi tên cô bằng giọng nói khàn khàn: "Thu Thu!"
Khuôn mặt cô đã đỏ lên vì mem bia, giờ lại còn nóng đỏ hơn nữa, cô cúi đầu không dám nhìn anh. Anh cứ nắm chặt tay cô, gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán, sau đó vội vàng kéo cô đứng dậy đi ra khỏi quầy bia.
Hai người mở cửa vào phòng, không bật đèn, ôm chầm lấy nhau.
Vòng ôm siết nóng bỏng tưởng như trên thế gian không có gì có thể chia cách được họ. Diệp Tri Thu không nhớ mình đã ngã xuống chiếc giường êm ái như thế nào, từng đợt sóng yêu đương bao trùm lên cơ thể cô. Hứa Chí Hằng tiếp tục hôn, bàn tay anh mơn trớn lùa vào trong áo, vuốt ve cơ thể cô. Sự tiếp súc diệu kỳ lại lần nữa khiến cơ thể cô khẽ run rẩy. Trong bóng tối, cô căng thẳng nhìn khuôn mặt anh tuấn đang kề sát. Anh cũng nhìn như thế. Ngọn lửa nhiệt tình và ấm áp trong đôi mắt anh làm cô say đắm. Cô khép hờ mắt, khuôn mặt xanh xao trở nên tươi tắn ửng hồng, cô quyết định đắm chìm trong ân ái dạt dào mà anh mang lại






Quên đi lý trí
Căn phòng của anh có thể nhìn ra giòng sông Lương Mã, Diệp Tri Thu thường đến Bác Kinh công tác, nhiều lần ngồi xe qua cầu trên giòng sông này nhưng cô chẳng có ấn tượng mấy. Bây giờ cô đứng cạnh cửa sổ trên tầng mười hai nhìn xuống, buổi sáng sớm trên mặt sông có lớp sương mờ mờ bao phủ, rồi sau đó bốc hơi nhanh chóng, mặt sông phản chiếu ánh mặt trời buổi sáng, mặt nước lăn tăn ánh sánh xanh trong. Mấy tháng nay, đây là lần đầu tiên cô hoàn toàn được nghỉ ngơi, thả lỏng cơ thể, trong lòng bình yên và vui vẻ, cô cứ đứng nhìn mãi về phía xa, không muốn nghĩ đến những vấn đề mà cô vẫn phải đau đầu bực bội.
Hứa Chí Thành từ sau ôm chầm lấy cô, nhẹ nhàng nói: "Khi làm thủ tục nhận phòng, anh đã cố tình chọn căn này đấy. Ở căn nhà của em anh mới sinh ra cái tính này, phòng ở phải trông ra sông chứ đừng có trông ra thành phố thị trấn, thế mới nên thơ. Nhưng cảnh sông từ phòng em nhìn ra vẫn hùng vĩ lộng lẫy hơn ở đây."
Nhắc đến căn nhà đó, Diệp Tri Thu chợt nhận ra người đàn ông đã cùng cô có một đêm nồng thắm hôm qua chính là người khách thuê nhà của mình. Sự nhận thức muộn màng này lại mang đến cho cô cảm giác bất ổn. Thế nhưng ở đây có một vòng tay rắn chắc đang ôm chặt cô như thế, nụ cười của anh trong nắng sớm cởi mở như thế, cô quyết định không suy nghĩ đến những vấn đề làm mình thấy mệt mỏi nữa.
Hai người xuống lầu ăn buffet sáng của khách sạn và nói về kế hoạch làm việc trong ngày. Diệp tri Thu nói với Hứa Chí Hằng, sáng nay cô phải đi đến Triển lãm Quốc tế, chiều lại lên ô tô đi Thiên Tân, tối mai sẽ từ Thiên Tân bay thẳng về nhà.
"Thu Thu, hôm nay trông sắc mặt cậu tươi tắn lắm!" tân Địch cười trêu ghẹo rồi ghé sát vào mặt cô săm soi.
Chỉ là một lời nói bình thường nhưng Diệp Tri Thu lại thấy có chút hổ thẹn trong lòng, đôi má ửng đỏ, cô nói: "Cùng tớ đi uống gì đã, cả sáng nay tớ phải thuyết minh chuyện trò đến mức khản cả cổ rồi."
Khu vực nghỉ ngơi của triển lãm khá nhỏ hẹp, hiện giờ đã chật cứng người. Rất nhiều khách tham quan mỏi nhừ chân chỉ còn cách tìm một chỗ trống trên sàn nhà mà ngồi bệt xuống tạm nghỉ. Hai người mua nước xong cũng chẳng có chỗ nào mà ngồi nữa, bèn quyết định lên lầu ba của khu triển lăm số một, đây là khu triển lãm các loại máy móc truyền thông nên người đi lại cũng ít hơn nhiều. Hai cô gái tìm một góc ngồi xuống, thỏa mái duỗi đôi chân đã mỏi rời. Diệp Tri Thu đã phải đi đi lại lại suốt buổi sáng, Tân Địch càng chẳng phải nói, cô phải dẫn đám trợ lý chạy đi chạy lại khắp triển lăm phải đến mấy vòng rồi.
"Buổi trình diễn hôm qua có phản ứng tốt chứ?"
"Haizzz, phản ứng khả quan. Có điều khi cơn phấn khích qua đi, mình nhìn lại cũng thấy chỉ đến thế, ngay cả cái anh Đơn Duy Phàm cũng nhận ra show diễn này có khuynh hướng thực dụng quá. Mình cứ như đang khiêu vũ với đôi còng sắt trong tay ấy, rất gò bó."
"Cậu để ý đến lời nói anh ta làm gì. Môi trường ở đây làm sao so được với khu kinh tế duyên hải. Cũng chỉ có Tố Mỹ mới chịu quẳng tiền ra làm show, một biểu diễn hoành tráng như vậy cũng phải tốn đến mười mấy, có khi lên tới hai mươi vạn tệ chứ không ít. Hiệu ứng thương hiệu mới là vấn đề lớn, sao có thể nói tất cả điều