XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1618 lượt.

đó hoàn toàn thể hiện hết sự tích lũy kinh nghiệm của cá nhân cậu được."
"Cũng đành phải nghĩ thế thôi, ông Tăng là người lọc lõi, không bao giờ để nhà thiết kế lấn lướt tự do thể hiện ý muốn của mình."
Diệp Tri Thu biết Tân Địch còn nhiều tham vọng trong ngành thiết kế, nhưng để một nhà thiết kế đưa những ý tưởng cá nhân vào một nhãn hàng đã được ông chủ định vị và vạch ra khuynh hướng phát triển của nó thì đó là điều hầu như không dễ dàng. mà ông Tăng Thành này đâu phải chỉ có tiếng tinh ranh, cô nói: "Tiểu Địch, mọi việc đừng quá nóng ruột, cậu đã có một sự khởi đầu rất tốt rồi."
"Tớ lo lắm Thu Thu ạ, tớ đã hai mươi chín tuổi rồi!"
"Cậu đừng có nói đi nói lại điều đó với tớ nữa, cậu định nhắc nhở tớ phải không? Tớ còn hơn cậu đến nửa năm ấy." Diệp Tri Thu muốn nói đùa để không khí trở nên thỏa mái hơn nhưng nét mặt Tân Địch vẫn nghiêm túc.
"Chúng ta đều ở sâu trong nội địa quá, mà như vậy thì cách xa vùng trung tâm của thời trang. Tất cả những thông tin về thời trang mới nhất đều đến muộn hơn rất nhiều so với vùng duyên hải và các thành phố lớn, mà môi trường thì lại càng tệ hơn nữa. Điều tệ hại nhất là luôn phải gượng ép mình thích ứng với những xu hướng của sếp. Tuy tớ thừa nhận xu hướng đó có lý của nó, nhưng cứ như thế mãi tớ lo rằng óc sáng tạo của mình sẽ bị hao mòn hết mất."
Diệp Tri Thu không ngờ chỉ trong ngày hôm sau của một buổi biểu diễn thành công, cô bạn tốt của mình lại có những lo nghĩ như thế. Mới hai mươi chín tuổi đã có show diễn độc lập trong một triển lãm quy mô lớn nhất nước, đối với nhà thiết kế mà nói, đây là một thành công đáng kể rồi, nhưng rõ ràng Tân Địch không hề thỏa mãn với thành công ấy.
"Tiểu Địch, mối quan hệ giữa nhà thiết kế và công ty luôn luôn có tính hai mặt. Điều này cả cậu và tớ đều rõ. Cho dù nói rằng thiết kế thời trang là làm nghệ thuật, nhưng phải chuyển thể nó bằng hàng hóa thì mới được sự công nhận của công chúng chứ. Dù là một thương hiệu lớn đến đâu chăng nữa, hay là một nhà thiết kế có tính cá biệt thế nào đi nữa cũng phải suy nghĩ đến phản ứng của thị trường. Về điểm này thì tớ thấy Tổng giám đốc Tăng rộng rãi, vẫn cho cậu một khoảng không gian riêng để phát triển và thừa nhận những thành quả của cậu. Rất nhiều ông chủ khác chỉ muốn mình là người xuất hiện sau cùng đón nhận vinh quang, chẳng để cho nhà thiết kế được lộ mặt hoặc khá hơn là chỉ coi nhà thiết kế đó như một vai phụ thôi."
Tân Địch gật đầu: "Haizzz, cậu không cần phải nói đỡ cho ông ta đâu. Tớ thừa nhận về phương diện này, ông Tăng đã chơi rất đẹp, nên tớ hài lòng. Sự bất mãn và bất an lại đến từ chính bản thân tớ. Tớ luôn cảm thấy, nếu như mình không nhân lúc đầu óc vẫn còn sức sáng tạo, tranh thủ thời gian thực hiện những giấc mơ của mình dù có vấp ngã cũng không sao. Chứ nếu không sau này, chắc chắn tớ sẽ ân hận vì mình đã chẳng cố gắng theo đuổi mơ ước đến cùng.
Diệp Tri Thu từ bé đã chịu ảnh hưởng của bố mẹ, không muốn mạo hiểm mà chỉ muốn bước trên con đường bằng phẳng. Vì thế cô là người khá thực tế tuy rằng lúc tuổi trẻ phơi phới cũng có nhiều mộng tưởng. Chỉ có điều cô dã rẽ ngang ngã khác, dù làm việc vẫn là để thực hiện ước mơ nhưng công việc hiện giờ lại chẳng có chút liên quan gì đến nghệ thuật cả. Cô biết rõ công việc nào cũng có vất vả riêng nhưng cô không oán trách số phận, ngược lại cô luôn ngoan ngoãn nghe theo sự sắp sếp của nó. Cô thừa nhận với tư chất của mình thì con đường này có lẽ đã là sự lựa chọn tương đối tối ưu rồi. Nhưng khi nhắc đến lý tưởng thì cô không thể không tránh khỏi hụt hẫng. Chẳng cần nói đến mấy năm về trước, mà ngay bây giờ, khi nhắc đến lý tưởng cô càng cảm thấy nó quá xa vời trong khi cô đang mệt mỏi ép buộc bản thân phải làm việc.
"Tiểu Địch, hay là cậu đã có kế hoạch gì rồi?"
"Tớ vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng đúng là tớ có một kế hoạch, có thể mình không chôn chân mãi ở Tố Mỹ đâu."
Diệp Tri Thu im lặng.
"Chắc cậu đang nghĩ tớ đã phụ sự trông cậy của ông Tăng phải không? Thu Thu, trong con người cậu có gì đó hơi cổ điển, khi bỏ việc cậu cứ áy náy không yên, nên cậu lại nghĩ tớ vừa mới làm show thành công đã nghĩ ngay tới đường đi riêng thì thật là vong ơn bội nghĩa chứ gì?"
"Ái chà, cậu coi tớ cứ như là một trung thần không thờ hai chủ vậy. Tớ áy náy là vì tớ có lý do riêng, bởi tớ chẳng có chút tài năng gì về thiết kế cả, nếu không phải là ông Tăng đã huấn luyện, thì tớ thật khó mà tìm được đường đi thích hợp cho mình. Còn cậu thì khác, tài hoa thiên bấm của cậu ai cũng phải chấp thừa nhận, từ khi ở trường, cậu đã dành được mấy giải thưởng rồi cơ mà. Nếu như hồi tốt nghiệp gia đình cậu mà thoáng hơn một chút, cho cậu đến miền đặc khu duyên hải, thì bây giờ cậu đã nổi tiếng như cồn rồi. Mình chỉ là nghĩ trước khi cậu quyết định thì nên suy nghĩ cho thật kỹ chứ đừng vội vàng.
"Tớ biết chứ. Có điều cậu cũng đừng tự trách mình quá, ông Tăng đúng là đã cho cậu có hội nhưng sự cố gắng của cậu mấy năm liền ở bên Tố Mỹ ai mà chẳng thấy. Tuy là cơ hội do người khác đưa đến, nhưng có nắm bắt và phát huy được hay không