XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1620 lượt.

iáng Sinh xong, trời còn có mưa tuyết nhẹ, chúng em lại lên phà đi về, chân tay đứa nào cũng cóng lạnh."
"Thời tiết này mà đi phà thì chắc sẽ rất tuyệt, hay lúc nào đó chúng mình cùng đi nhé!"
Cô đột ngột dừng lại, rồi gật đầu rất nhanh: "Cũng được, chúng ta qua con phố này là sẽ đến một quán ăn nhỏ, thường ngày đông đúc lắm, khách cứ phải sếp thành hàng dài, bởi quán này làm món cá sống rất ngon, mình đến đó ăn nhé. Ông chủ quán họ Hồ tính tình vui vẻ, có lúc ông còn ngồi ở cửa quán kéo đàn nhị cho khách nghe nữa đấy."
Cô chỉ một hiệu bánh Pháp bên đường: "Hiệu bánh này cũng có từ rất lâu rồi, em thích ăn bánh ngọt và bánh mật ong ở đây."
Bình thường cô không phải là người ít nói nhưng cũng không kể lể tường tận như hôm nay. Hứa Chí Hằng nghiêng đầu nhìn cô, cô đã vui vẻ khác hẳn dáng ngồi cô độc buồn bã bên bờ sông lúc trước, miệng cười duyên dáng, nét mặt vui tươi. Lòng anh quặn thắt, anh nghĩ cô gái này, chắc chắn cô ấy đang ép buộc mình phải vui vẻ lên đây.
Diệp Tri Thu cảm nhận thấy cái nhìn của anh, những buồn tủi trong lòng mà cô cố kìm nén lại như trào dâng không sao kềm chế nổi. Hóa ra chỉ một ánh mắt quan tâm cũng đủ khiến lòng mình mềm yếu. Hai bàn tay cô bám chặt lấy cánh tay rắn rỏi đang nâng đỡ mình, cô áp má vào rồi tựa hẳn vào cánh tay đó như muốn tìm niềm an ủi. Qua làn áo mỏng, anh cảm nhận động tác của cô không được tự nhiên mà có thể nói đó là sự gắng gượng. Sự gắng gượng đó kết thúc rất nhanh, dường như chỉ trong khoảng khắc, cô đã rời khuôn mặt mình khỏi cánh tay anh. Cảm giác vụt qua quá nhanh khiến Hứa CHí Hằng hoài nghi đó phải chăng là ảo giác. Cô lại ngẩng mặt lên cười với anh, đôi mắt cô trong sáng lấp lánh nụ cười. Cô khẽ nói: "Chí Hằng, cám ơn anh đã xuống đây cùng em."
Hứa Chí Hằng rút cánh tay mình ra khỏi bàn tay cô rồi quàng lên vai cô siết mạnh, mỉm cười nói: "Nếu cứ khách sáo với nhau như vậy thì anh cũng phải nói với em là cảm ơn em đã gọi anh xuống cùng em."






Giải thoát nhẹ nhàng
Diệp Tri Thu nói muốn cải tiến công việc của mình không phải chỉ là nói xuông. Từ lúc còn ở Tố Mỹ, nhờ chế độ quản lý nghiêm khắc và khoa học, cộng thêm một ông chủ sát sao mà cô đã quen với việc suy nghĩ thấu đáo về nhiệm vụ của mình và phụ trách công việc đó đến cùng. Nhưng tình hình của Tín Hòa rõ ràng không giống như vậy, thiết kế quản lý do cô đưa ra không mang lại hiệu quả như mong muốn, tinh thần trách nhiệm của cô chỉ đem lại hiệu quả là bà chủ càng rỗi rãi hơn, những người quản lý kinh doanh dưới quyền thì sung sướng, chẳng cần trách nhiệm gì hết vì tất cả đã có cô gánh vác.
Cô tập hợp bộ phận kinh doanh lại để họp, vài quản lý kinh doanh đến trước ngồi buôn dưa lẻ, toàn nói những chuyện ngoài lề của giới thời trang. Khi bước đến cửa, cô nghe thấy họ đang bàn tán về Tăng Thành.
"Tổng giám đốc Tăng lợi hại thật, nghe đâu âm thầm ly hôn rồi, không như cái lão Ngô béo chồng của Ni Na, khi ly hôn còn làm ầm ỹ một hồi khiến việc làm ăn của công ty be bét, thế là thương hiệu đó mất hẳn uy tín trên thị trường."
Một người khác phụ họa thêm: "Chứ sao, ông Tăng là người nổi tiếng thâm nho, lão Ngô béo làm sao mà bì được. Nghe đâu bà vợ định đưa con di cư sang Úc đấy."
Tiểu Lưu bậm môi không nói, Diệp Tri Thu lắc đầu: "Tôi đã xem sơ yếu lý lịch của cô, trước khi làm ở đây, cô đã làm lễ tân và bán hàng ở công ty bất động sản của Tổng giám đốc Thẩm chưa đầy hai tháng. Nếu cô trân trọng công việc đang làm thì cô phải xem xét lại thái độ làm việc của mình và cả cách thức quan hệ với đồng nghiệp nữa, thôi giờ cô về làm việc đi."
Diệp Tri Thu đứng dậy đến bên cửa sổ, bên ngoài chỉ là các công xưởng vuông vức xếp thành dãy chứ chẳng có phong cảnh gì. Cô vươn vai để thư giãn một chút. Sự bực tức của cô hôm nay thực ra không chỉ bởi sai sót của Tiểu Lưu. Rất nhiều quản lý kinh doanh của Tín Hòa đã theo bà Lưu Ngọc Bình nhiều năm, tự cho mình có công lao, trở nên lười nhác và tùy tiện, thích làm gì thì làm. Cái ông quản lý họ Chu kia cứ cho rằng mình sẽ ngồi vào cái ghế Tổng quản lý kinh doanh nên bây giờ đương nhiên là ngấm ngầm hậm hực với cô. Cô đã phải giải quyết hậu quả cho bọn họ quá nhiều lần rồi. Cô cũng đã đưa quy chế làm việc mới nhưng họ chẳng cải tiến là bao. Cô quyết tâm không thể hao mòn sức lực vào cái công việc có tính sự vụ này nữa nên quyết định phải nói thẳng thắn trước mặt họ. Thấy sự phản ứng của họ như vậy, cô cũng không tin là một lần nổi giận đã đủ làm bọn họ thay đổi, cô đoán rằng quá trình cải tiến này sẽ chẳng dễ dàng gì. Nhưng cô cần giải phóng bản thân và nhất định phải trở nên mạnh mẽ.
Chiều thứ Bảy, Diệp Tri Thu ở mãi Giang Nam cùng một giám đốc siêu thị thảo luận về chiến dịch giảm giá khuyến mãi sắp tới, tiện đường, cô về nhà thăm bố mẹ để kiếm một bữa cơm ngon. Bố mẹ cô vui mừng khôn xiết, mẹ vội vang đi chợ mua đồ, còn bố nhìn cô nghẹn ngào, cuối cùng ông nói: "Thu Thu à, thứ Bẩy tuần sau con không cần phải về nhà đâu".
Diệp Tri Thu đang nghĩ về kế hoạch