Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341609

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1609 lượt.

diễn thời trang và gặp ông ta."
Lý Tư Bích nhướng mày, cười vồn vã hỏi: "Ô, bạn gái của anh Chí Hằng làm về lĩnh vực thời trang à? Bây giờ đang làm việc ở công ty nào vậy?"
Chí Hằng tuy có chút bực mình vì cô ta lắm chuyện nhưng anh cũng trả lời.
"Ồ, thế thì cô ta không sáng suốt lắm rồi. Tố Mỹ là công ty hàng đầu trong lĩnh vực thời trang ở đây, bất kể là ở phương diện phát triển trong tương lai hay là ở chế độ đãi ngộ với nhân viên. Còn Tín Hòa chỉ là xí nghiệp hạng hai thôi.
Hứa Chí Hằng vẫn không thay đổi sắc mặt trả lời: "Cô ấy là người rất có chủ kiến và có kế hoạch rõ ràng cho tương lai của mình".
Vừa hay có người vẫy gọi Lý Tư Bích, Tư Bích cười nhẹ và chào: "Xin lỗi hai anh, tôi sang bên kia một chút."
Thấy cô ta đã đi rồi, Vu Mục Thành qua ra nhìn Hứa Chí Hằng, cười và lắc đầu. Hứa Chí Hằng cười hỏi lại: "Thế là ý gì đấy?"
\'Cậu đổi sang chiếc xe Citroen mà chạy đi, tớ đảm bảo sẽ đỡ đi rất nhiều chuyện phiền phức đấy."
"Mục Thành, cậu đánh giá quá thấp sức hấp dẫn của mình đấy. Citroen đã là gì đâu, nếu cứ như cậu nói thì ông anh mình lái con xe của anh ấy đến đây chắc là càng nguy hiểm."
Vu Mục Thành vỗ vai Chí Hằng cười to: "Thôi được, coi như đó là sức hấp dẫn của cậu, mình thừa nhận. Cậu sắp sếp một buổi nào đó mời cô Diệp cùng ăn cơm với bọn mình, cũng là để mình và Tạ Nam biết mặt cô ấy."
Chí Hằng gật đầu cười. Cái kiểu tiệc rượu như thế này thì bàn chuyện nhiều hơn là ăn uống, lãnh đạo các cấp ở khu công nghiệp liên tiếp đến chúc rượu, phải đến chín giờ mới giải tán. Anh bước ra, thấy Lý Tư Bích đang vẫy tay tạm biệt Tăng Thành, còn Tăng Thành lái chiếc Audi rời đi. Lý tư Bích quay lại phía anh, nửa đùa nửa thật: "Chí Hằng, hôm nay anh có tiện đưa tôi về không? Anh quay phim đưa tôi đến đây nhưng lúc về tôi và anh ấy không tiện đường."
Chí Hằng đương nhiên chỉ còn cách mở cửa xe mời cô lên. Lý Tư Bích ở một khu dân cư cao tầng gần hồ trung tâm thành phố cách khách sạn không xa lắm. Khi xe dừng lại, Lý Tư Bích quay đầu cười: "Chí Hằng, vẫn còn sớm lắm, lên nhà tôi ngồi uống tách cà phê nhé, lúc nãy có người bạn mang về cho tôi ít cà phê Brasil, đúng là có vị cỏ thơm, mùi vị rất tuyệt."
"Ý kiến rất hay" Chí Hằng khôn khéo nói: "Có điều thật ngại quá, bây giờ tôi phải đi đón bạn gái, nếu đến muộn quá e rằng cô ấy sẽ giận. Tư Bích, Cảm ơn cô nhé! Tạm biệt".






Lời cầu hôn
Hứa Chí Hằng nhận thấy Diệp Tri Thu còn ngại ngần cả với chiếc xe của mình. Khi anh đến công ty cô, cô khéo léo bảo anh đỗ xe ở hầm đỗ của một tòa nhà cao tầng bên kia chứ không muốn gửi ở tòa nhà mà công ty cô thuê. Còn nếu như anh đến đưa đón cô thì cô bảo anh dừng xe ở chỗ rẽ chứ không phải ở cổng ra vào của công ty.
"Chúng ta đang chơi trò tình yêu điệp báo à?", anh đùa vui hỏi cô.
"Xe của anh chói mắt quá" Diệp tri Thu cũng đùa lại với anh: "Em không muốn đến một ngày anh không còn đưa đón em nữa, người ta lại để ý mà hỏi em là chiếc Cayenne ấy đi đâu rồi."
Cô hôn anh và vội vàng xuống xe đi về hướng công ty. Hứa Chí Hằng lắc đầu, ở những thành phố lớn như Bắc Kinh hay Thượng Hải thì Cayenne có là gì đâu, ở quê anh thì nó càng đầy rãy. Chứ nếu không, khi mới quen nhau Diệp Tri Thu đã không lấy chuyện buôn bạc giả ra mà trêu anh, nhưng ở đây đúng là hơi hiếm thật. Anh nghĩ, Tạ Nam cũng thế, thà cô lái chiếc Citroen còn hơn lái chiếc BMW X5 của Vu Mục Thành. Con gái đều giống nhau ở điểm không muốn người ta chú ý đến mình nhiều.
Cô và Hứa Chí Hằng hầu như chỉ gặp nhau vào cuối tuần, còn bình thường thì ai bận việc người ấy. Bởi thời gian bên nhau rất ít, họ cứ gặp nhau là nồng nồng thắm thắm, những ngọt ngào say đắm đó làm tâm hồn cô ngây ngất nhưng không hề mang lại cảm giác yên bình. Tuy thế cô phải công nhận anh thật đáng quý, bởi anh chấp nhận cô trong khoảng thời gian eo hẹp như vậy, hơn nữa còn thỏa mái không can thiệp đến việc riêng của nhau, cô cảm thấy mình không có gì phải phàn nàn cả.
Thế nhưng tình yêu với thời gian bên nhau ít ỏi như vậy sẽ kéo dài được bao lâu? Nếu lấy lý trí sáng suốt để bù đắp lại sự cô đơn hay là phải tìm hiểu nhau hơn nữa, mở lòng với nhau nhiều hơn để vun đắp mối quan hệ lâu dài, thắm thiết hơn nữa. Cô không thể đưa ra được quyết định, chỉ còn cách tự dặn mình, đợi qua đợt bận rộn này rồi tính tiếp vậy.
Thứ Tư, người lái xe của công ty đưa Diệp Tri Thu và một quản lý kinh doanh đến thành phố H trong tỉnh, đi mãi trên đường cao tốc, buổi chiều cô có buổi gặp mặt và đàm phán thuận lợi với ông Vương là một chủ đại lý lớn ở đây. Đại lý của ông ta đã buôn bán quần áo nhiều năm nay, làm đại lý cho rất nhiều thương hiệu, chỉ vì năm ngoái gặp vấn đề trong việc kết toán và đổi hàng với Tín Hòa mà ông ta bực tức cắt đứt hẳn mối quan hệ làm ăn. Nhưng đã là người kinh doanh thì không nên tức giận những việc đó, Diệp Tri Thu trước đây khi làm ở Tố Mỹ cũng đã quen biết ông ta. Lần này cô thành ý đến tận nơi gặp mặt, hơn nữa bây giờ Tín Hòa đang rất được hoan nghênh ở các t