XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.

t bây giờ chỉ cần mình dựa vào một bờ vai vững chắc thì sẽ chẳng phải buồn bã thế này. Nhưng nỗi buồn của cô lại liên quan đến bạn trai cô mà lúc nào cô cũng tuyên bố là đã cắt đứt hoàn toàn, cũng liên quan cả đến căn nhà mà Hứa Chí Hằng đang ở. Cô cảm thấy mình chẳng có quyền đi tìm sự an ủi ở nơi đó.
Cô đã hạ quyết tâm sẽ không dây dưa gì về kinh tế với bất cứ người đàn ông nào nữa, thế mà bỗng dưng khách thuê nhà trở thành người yêu của cô. Hai ngày trước cô kiểm tra lại tài khoản, thấy số tiền thuê nhà quý sau đã được anh gửi vào tài khoản, cô cảm thấy thật sự không thỏa mái. Hai người ở bên nhau đúng là rất vui vẻ, đó mới là sự khởi đầu, chưa phải lúc thích hợp để những thứ trần tục kia dính vào làm hoen ố. Cô vô cùng trân trọng những khoảnh khắc yên lành đó, không muốn để ưu tư mệt mỏi của mình ảnh hưởng đến tâm trạng của người đàn ông ấy. Lúc này cô tự nguyện tự mình chịu đựng nỗi buồn khổ giống như cô vẫn một mình gồng gánh những vất vả của công việc vậy.






Chung sống
Hứa Chí Hằng vui mừng đến mức cô thư ký Lý Tinh còn cảm nhận được, chứ đừng nói đến Vu Mục Thành.
Những đợt mưa xuân dai dẳng tuy đã ngừng nhưng những trảng đất trong khu công nghiệp vẫn đang được máy xúc đào xới để xây dựng nền móng, vì vậy đường đi trước mặt nhà máy ô tô lấm lem bùn lầy. Chiếc BMW X5 của Vu Mục Thành đi vào đó cũng bị bùn đất bắn lên be bét. Anh ta nhảy xuống quan sát xung quanh, thấy xe Hứa Chí Hằng đậu gần đó cũng bẩn chẳng kém gì. Anh ta sải bước vào phòng làm việc, thấy Hứa Chí Hằng đang nói chuyện với giám đốc bộ phận Cung ứng vật tư. Hứa Chí Hằng rõ ràng đang phê bình nhưng cách dùng từ và ngữ điệu thì không hề nghiêm khắc. Vu Mục Thành có chút ngạc nhiên, anh biết Hứa Chí Hằng nhìn thì có vẻ hiền lành nhưng tính cách lại khá cầu toàn, thường không cho phép nhân viên phạm phải những lỗi ngớ ngẩn, còn cái kiểu phê bình nhân viên chỉ như gió thoảng mây bay thế này thì đúng là lần đầu Mục Thành chứng kiến.
Vu Mục Thành cũng biết vấn đề xảy ra của bộ phận Cung ứng vật tư, anh nghĩ rằng nếu giám đốc bộ phận Cung ứng vật tư phải chịu hoàn toàn trách nhiệm thì cũng hơi oan uổng. Khi thấy thái độ của Hứa Chí Hằng anh cũng yên tâm phần nào. Quả nhiên giám đốc bộ phận Cung ứng vật tư cũng tỏ thái độ rất hòa nhã, chỉ liên tục gật đầu biểu thị sự đồng ý, rồi sau đó chào và đi ra.
"Nếu anh cậu mà nhìn thấy việc này, chắc chắn sẽ khen cậu rất tiến bộ trong cách xử lý công việc đấy."
"Chí Hằng, nói thì nói vậy nhưng buổi lễ kỷ niệm năm năm ngày thành lập khu công nghiệp, cuối tuần này cậu phải có mặt, chúng ta vẫn cần chính quyền địa phương phối hợp và ủng hộ nhiều lắm."
"Cái này tớ đã có kế hoach rồi." Sau khi rời khỏi văn phòng, hai người họ đi ăn với một chuyên gia tư vấn của công ty công chứng. Công ty sản suất thiết bị kiểm tra điện của Vu Mục Thành đẵ thông qua mọi cuộc kiểm định, bây giờ đang tranh thủ thời gian làm nốt chứng nhận lSO 9000 theo tiêu chuẩn ở đây.
Ăn xong, Hứa Chí Hằng lái xe về nhà, anh vừa đỗ xe thì gặp Tây Môn. Hai người quen biết nhau trong lần Tiểu Phán quay xe quệt vào chiếc Cayenne của anh. Lúc này Tây Môn đang chuẩn bị đến siêu thị đón bạn gái, thấy anh, cậu chào hỏi vồn vã: "Bây giờ anh mới về à, lúc nãy chị Thu Thu - chủ nhà anh đến đây đấy, chắc là để tìm anh phải không?"
Hứa Chí Hằng ngạc nhiên, khi ra khỏi khách sạn anh đã gọi điện cho cô, cô không hề nói đến chuyện đã đến đây, anh chỉ nghe cô nói với giọng mệt mỏi rằng đang ngồi một mình. Anh vẫn cho rằng hai người yêu nhau ai cũng cần có một không gian riêng mà người kia nên tôn trọng. Anh cười, gật đầu với Tây Môn rồi lên tầng vào nhà, rót cho mình nửa ly nhỏ Whisky, thêm vào đó chút đá. Anh ra ban công ngồi, ngắm nhìn dòng sông xa xa đang chảy cuồn cuộn trong màn đêm. Cả bờ bên kia và bờ bên này đều dày đặc những dải đèn và bảng hiệu quảng cáo lớn lấp lánh sắc mầu.
Nếu bây giờ có Diệp Tri Thu ngồi đây thì cuộc sống của anh thật là viên mãn. Ý nghĩ này vừa mới đến, anh bỗng cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Sáng nay lúc mỉm cười nhìn xa xăm, anh cũng có suy nghĩ như thế.
Anh quan niệm phải tận hưởng niềm vui của cuộc sống, bất kể là công việc hay tình yêu, bây giờ anh cũng đang cảm nhận được dư vị tuyệt vời của nó. Có một điều duy nhất mà anh không xác định được, đó chính là cảm giác do dự của Diệp tri Thu.
Cuối tuần trước sau khi ăn xong, anh ôm Diệp Tri Thu, vừa hôn cô vừa đề nghị: "Chúng mình về chỗ anh đi, thật ra anh phải nói là về nhà em mới đúng, em mới là chủ nhân của nó kia mà."
Rõ ràng lúc đó, cô bỗng nhiên căng thẳng gò bó, lúc sau mới thả lỏng cơ thể. Trong vòng tay anh, cô xoay người lại, bàn tay cô vuốt nhẹ ngực anh: "Chí Hằng, mình cứ đến chỗ em đi."
Lúc đó anh chỉ mải hôn cô, chẳng để tâm chuyện đó. Nhưng bây giờ nghĩ lại, những suy nghĩ của diệp Tri Thu rõ ràng phức tạp hơn anh tưởng nhiều. Cô ấy là một quản lý bộ phận Kinh doanh đầu tắt mặt tối, thu nhập đương nhiên không phải là thấp mà cam tâm để không căn hộ do