Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

truyền thuyết xưa. Hồi còn nhỏ, bố dẫn em đi Lạc dương xem hoa mẫu đơn, người ta thì xem hoa, chỉ có mỗi bố là say mê nghe chuyện về Võ Tắc Thiên, lại còn bắt em ghi vào vở để sau này còn làm văn nữa."
Hứa Chí Hằng cười lớn: "Chắc là bố em rất nghiêm khắc và cẩn thận".
"Vâng, bố em là kỹ sư, nghiêm khắc, cẩn thận lắm. Bố giục em vẽ tranh, em lười vẽ nên bị ông lấy thước kẻ đánh vào tay, mẹ em ngăn cũng không được." Nghĩ đến hồi nhỏ, Diệp Tri Thu bật cười, "Tiếc là em chưa bao giờ vẽ được một bức tranh nào ra hồn cả, lại còn làm kinh doanh mà bố em chẳng mong đợi tí nào."
"Thế thì bố em cũng chẳng mong đợi được gặp anh rồi, công việc của anh cũng gần với chuyên ngành Kinh doanh còn gì". Hứa Chí Hằng cười nói.
Diệp Tri Thu sững sờ, cô chưa hề nghĩ đến việc sẽ giới thiệu Hứa Chí Hằng với mọi người.Cứ theo thái độ của bố cô thì nếu không phải là người mà cô sẽ kết hôn thì đừng ra mắt bố mẹ làm gì. Hơn nữa vừa trải qua việc liên quan tới Phạm An Dân, ngay cả bản thân cô cũng chưa nghĩ đến việc kết hôn. Vì thế cô vội lảng sang chuyện khác. "Chúng ta đi đâu ăn đây?"
"Vu Mục Thành tổ chức một bữa tiệc nướng ở bờ hồ gần nhà anh ấy, anh đưa em đi cho vui nhé!"






Cùng nhau vui vẻ
Xe chạy đến ven bờ hồ ở ngoại ô, cả một dãy xe dài dằng dặc đã đậu sẵn ở đó. Diệp Tri Thu xuống xe, nhìn ra đằng trước, không thể không mỉm cười, đúng cảnh khiến người ta vui vẻ. Đây là một ngôi nhà mái bằng nằm ở ven hồ, bên trong có khoảng ba mươi người đang tụ tập, còn có mấy đứa trẻ đang thích thú chạy đi chạy lại, năm, sáu cái lò nướng đang bày trên bàn, mùi thịt nướng theo gió lan tỏa khắp nơi, bên cạnh có chiếc bàn ăn phục vụ cho những chuyến dã ngoại đơn giản, trên bàn bày đầy lon bia, nước ngọt và cả một bình trà lớn. Trên đó còn đặt một cái đài đang phát những bản nhạc nhẹ nhàng êm dịu.
Một người đàn ông có dáng người cao vẫy Hứa Chí Hằng, anh ta đang bận rộn với cái lò nướng, lật những xiên thịt, ngô và xúc xích. Hứa Chí Hằng dắt Diệp Tri Thu qua đó rồi cười nói; "Rất được đấy, Mục Thành".
"Anh đến muộn thế, không kịp chứng kiến bộ dạng nhếch nhác của anh ấy lúc quạt lò", Tạ Nam đang ăn một xiên thịt nướng, cười nói.
Hứa Chí Hằng giới thiệu mọi người với nhau, Vu Mục Thành đưa cho Diệp tri Thu một xiên thịt dê nướng và nói: "Em ăn đi, đây là tác phẩm đã qua mấy lần thử thách rồi đấy, bảo đảm ngon tuyệt. Nam Nam đã nể mặt ăn hết xiên thịt anh nướng cho rồi đấy".
Cô đến cạnh Hứa Chí Hằng, giúp anh xắn lại tay áo, anh cầm bắp ngô nướng đưa cho cô và cười: " Việc mà Vu Thành thích nhất là vun đắp cho ngọn lửa yêu, sau này anh không cần phải ghen tuông với anh ấy nữa rồi".
"Em sẽ cố gắng phối hợp tốt với anh." Cô khẽ cười, để ý thấy Tạ Nam dịu dàng chứ không hề lắm lời, còn Vu Mục Thành luôn chăm sóc vợ yêu của mình từ những cử chỉ nhỏ nhất như giúp cô ấy lấy giấy khăn, rót trà... giữa hai người luôn hiện rõ sự ăn ý đến kỳ lạ. Cô nghĩ, họ biểu lộ tình cảm tự nhiên như vậy đúng là đáng để người ta ngưỡng mộ.
Có một bé gái khoảng bốn, năm tuổi chay đến, khuôn mặt bụ bẫm cất giọng nói dễ thương: "Chú ơi, cháu muốn ăn cánh gà nướng!"
"Tiểu mỹ nữ được ưu tiên đặc biệt, chú làm ngay đây." Hứa Chí Hằng cười lớn, cấm hai xiên cánh gà, thoa một lớp dầu rồi đặt lên lò nướng, đồng thời cho những xiên sắp chín qua một bên, động tác rất thành thục, chỉ một lát đã có rất nhiều người đến đứng trước lò nướng của anh.
Diệp Tri Thu nhìn chăm chú: "Anh này, trước kia anh đã từng là đầu bếp, đúng không? Nhìn động tác chuyên nghiệp thế cơ mà."
Hứa Chí Hằng cười đắc ý: "Sau này em sẽ phát hiện anh còn là chuyên gia trong nhiều lãnh vực nữa cơ". Anh vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một cô gái dong dỏng cao đi tới: "Đúng là vài lời không thể nói hết được, nói năng dao to búa lớn là việc anh khá chuyên nghiệp đấy!". Anh giới thiệu cô gái đó với Diệp Tri Thu. Hóa ra cô ấy là Hứa Mạn, quản lý một diễn đàn, nghề nghiệp chính của cô là bác sĩ ngoại khoa của một bệnh viện lớn trong thành phố, cũng là một trong những người khởi xướng buổi tiệc ngày hôm nay.
Hứa Mạn là người trông rất lịch sự, nho nhã, tính tình phóng khoáng. Cô cầm xiên cánh gà đã nướng chín đưa cho bé gái, rồi cầm một xiên thịt nướng lên cắn một miếng rõ to: "Haizzz, các anh có coi tôi là bác sĩ bao giờ đâu, hoàn toàn coi tôi như đồ tể, vừa nãy Mục Thành còn kêu tôi ra để cắt thịt đấy!".
"Mục Thành thật biết nhìn người, việc dùng dao thì chắc chắn cô là người thạo nhất còn gì."
"Vâng, tốt nhất là các anh làm thế nào để đừng bị rơi vào tay tôi." Cô nhe răng, tỏ ra hung dữ, nhưng trên khuôn mặt đầy vẻ trí thức ấy không hề có chút độc ác nào.
Chồng cô ấy - Lưu Kinh Quần, là bạn đại học của Vu Mục Thành, ôm lấy eo cô cười nói: "Đừng đùa nữa, ở tiệc nướng lần trước em kể chuyện mình dùng dao đã làm mọi người sợ hết vía rồi đấy!"
Những người bên cạnh cũng góp chuyện: "Cám ơn cô, ăn nhiều một chút đi, chúng tôi nhường cô hết, đừng có lại liên tưởng đến đó là bộ phận nào trê


Duck hunt