Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.
ợng nổi.Lúc cao trào, anh cảm thấy như có những vòng khói tỏa bay mờ trước mắt, khuôn mặt luôn trầm tĩnh ấy trở nên xinh đẹp, gợi tình đến mức kinh ngạc.
Những phút ân ái ấy trôi qua trong mê đắm. Buổi sáng anh thức dậy, cô đã lặng lẽ đi làm từ khi nào rồi. Căn phòng như lại đâu vào đấy, quần áo của anh được vắt cẩn thận trên sofa. Đúng là một cô gái lý trí, cho dù say rượu, cho dù cuồng nhiệt cả đêm nhưng cũng không quên việc cần làm. Nghĩ đến đây, anh không khỏi chạnh lòng.
Dù không phải là người thích suy đoán nhưng anh không thể không suy nghĩ. Biểu hiện đêm qua của Diệp Tri Thu chắc chắn không phải là vô duyên vô cớ. Lúc mềm yếu, lúc hoang dại, lúc vui lúc buồn như vậy là do đám cưới của người tình cũ hay do lời cầu hôn của một kẻ si tình mà anh không biết mặt? Một cô gái luôn tự chủ trong mọi hoàn cảnh bỗng có thái độ như thế chắc chắn là có nguyên nhân nào đó.
Năm giờ chiều, Hứa Chí Hằng lái xe đến gần chỗ cô làm rồi đỗ lại bên đường, chỉ một lát sau đã thấy Diệp Tri Thu qua gương chiếu hậu. Cô mặc chiếc áo lụa thêu màu xanh thẫm một chiếc quần ống rộng màu trắng, trang điểm có vẻ tươi vui hơn ngày thường nhưng cái dáng đi ấy mang nét buồn bã. Cô đi đến gần nhưng nét mặt không để ý đến anh, lông mày hơi nhíu lại, chắc là trong lòng đang có tâm sự gì đây. Hứa Chí Hằng nghĩ anh chẳng bao giờ hiểu được hết những gì cô đang nghĩ, cho dù là sau cuộc ái ân mặn nồng tối qua.
Đúng là Diệp Tri Thu đang cảm thấy phiền muộn. Bốn giờ chiều, Lưu Ngọc Bình gọi điện thoại đến: "Tôi đã hẹn Tổng giám đốc Thẩm, ông ấy sẽ đến ngay. Tiểu Diệp, cô nói đúng, tôi nên bàn bạc trước với cô về chính sách bán hàng rồi mới quyết định. Lát nứa chúng ta sẽ bàn bạc với Tổng giám đốc Thẩm về vấn đề này, không thể làm lỡ Hội chợ đặt hàng tuần sau được".
Cô nghĩ, cuối cùng vẫn không thoát được, vẫn bị mắc vào chuyện riêng của ông bà chủ. Thẩm Gia Hưng đâu phải là người dễ thuyết phục, nếu không trong cuộc họp hôm qua ông ấy đã không tuyên bố chắc nịch như thế. Kỳ thực cô chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, cả ngày hôm nay ngoài việc xử lý những công việc thường ngày, cô còn tranh thủ đánh giá ảnh hưởng có thể xảy ra, thậm chí dự đoán tình hình hoàn thành nhiệm vụ cuối năm. nhưng có lẽ Lưu Ngọc Bình sau khi suy nghĩ lại vẫn không dám mạo hiểm ra mặt.
Cũng may mà có sự chuẩn bị trước, cô nhanh chóng mở máy tính ra, chỉnh sửa lại nội dung của bản báo cáo đánh giá tình hình, sau đó đến văn phòng của Lưu Ngọc Bình. Thẩm Tiểu Na cũng đã có mặt ở đó, cô ta không nói câu nào mà chỉ hí hoáy với chiếc điện thoại.
Một lúc sau Thẩm Gia Hưng đến, khuôn mặt đầy vẻ khó chịu. "Tối nay tôi còn phải tiếp khách, gọi tôi đến làm gì?"
Lưu Ngọc Bình nhìn Diệp Tri Thu, cô đã có chủ định từ trước, nhất định không được nói gì vội, Thẩm Tiểu na nói: "Bố, chúng ta nên bàn bạc một chút, con thấy lúc này mà thay đổi chính sách thì có thể sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến việc tiêu thụ hàng hóa."
Thẩm Gia Hưng lạnh lùng quay sang nhìn Lưu ngọc Bình, ông nói: "Những điều tôi nói cô hoàn toàn bỏ ngoài tai đúng không? Lại còn vận động Thẩm Tiểu Na chống đối tôi nữa."
Lưu Ngọc Bình tức giận: "Anh không nghe lời tôi thì thôi, hà tất tôi phải lôi kéo con gái làm gì? Hơn nữa Tiểu Na bây giờ cũng là một thành viên của công ty, sau này chúng ta già rồi, công ty sẽ do nó tiếp quản, nó đương nhiên có quyền phát biểu ý kiến về các chính sách của công ty. Bây giờ tình hình của Tín Hòa như thế nào anh còn không rõ sao? Làm gì đủ sức để anh giầy vò nữa."
"Hồi tôi quản lý Tín Hòa, tình hình Tín Hòa không như bây giờ. Tôi đã giao một nhà máy làm ăn phát đạt cho cô, cô xem xem, trong vòng hai năm, cô đã biến nó thành thế nào đây?"
Những lời này nói ra quả là hơi quá đáng, lúc đầu Thẩm Gia Hưng chỉ quản lý mảng thị trường ở công ty, đúng là ông ta giải quyết công việc rất tốt, nhưng hồi đó thị trường thời trang đâu có cạnh tranh khốc liệt như bây giờ, lãi xuất ngân hàng cũng cao hơn rất nhiều, thậm chí có lúc phải còn phải trả một món lãi kếch xù, lúc đó may mà Tín Hoà có cơ sở vững chắc nên mới duy trì được tình trạng ổn định như hiện nay.
Lưu Ngọc Bình nghẹn lời, Thẩm Tiểu Na bực bội nói: "Đây là công ty, chúng ta đang bàn chuyện của công ty, đừng như ở nhà nữa, động một tí là cãi nhau. Bây giờ còn nhắc lại chuyện ngày xưa làm gì. Bố, bố đã quyết định làm bất động sản rồi thì tốt nhất đừng nhúng tay vào chuyện của bên thời trang nữa".
"Tiểu Na, chuyện người lớn con đừng có cãi, chủ tịch Hội đồng quản trị của công ty thời trang này vẫn là bố, đương nhiên bố có quyền quyết định về mặt kinh doanh".
Lưu Ngọc Bình cười lạnh lùng: "Tôi thừa nhận hai năm nay ông làm bất động sản kiếm được tiền, nhưng thời trang là sự nghiệp thiết thân của chúng tôi, tôi không thể để ông đem chiến lược của bất động sản áp dụng vào bên này được. Con gái cũng khuyên can ông, ông đừng quá kích động. Ông thử nói xem, dựa vào đâu mà ông sang bên này hươ chân múa tay, chỉ huy lung tung, tôi đã bao giờ tham gia vào việc của bên ông chưa? Vấn đề chính sách đại lý của ông p