Hoàng Hậu Nghịch Ngợm Và Vương Phi Ngây Thơ
Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
mạch nhưng ánh mắt cô vẫn còn lơ đãng, rõ ràng là say rồi. Hứa Chí Hằng quyết định không nhắc đến những chuyện làm cô phải buồn, chỉ nhẹ nhàng vuốt mái tóc cô và nói: "Lần sau uống rượu phải nhớ gọi anh đi cùng đấy nhé, còn đánh cầu thì chuyển sang hôm khác cũng được mà."
Cô "ừ" nhẹ một tiếng nhưng tâm trí vẫn còn mơ màng đâu đó. Hứa Chí Hằng cảm nhận được đôi môi lành lạnh của cô áp trên ngực anh qua lớp áo phông mỏng. Anh cúi đầu định nói gì đó nhưng Diệp Tri Thu bỗng quàng tay qua vai rồi quay người ngồi lên đùi anh, hôn lên bờ môi anh.
Trước đây cô luôn nhiệt tình đáp ứng sự âu yếm của anh nhưng đây là lần đầu tiên cô chủ động như thế. Chiếc lưỡi mềm mại của cô mang theo hơi rượu khéo léo lách vào hang miệng, quần lấy lưỡi anh. Tay cô lành lạnh luồn vào dưới áo anh, vuốt ve cơ thể rắn chắc của anh. Toàn bộ mạch máu trong người anh như những đợt sóng cuồn cuộn, bộ não trong thoáng chốc mất hết lý chí, cơ thể anh đã đáp ứng trước khi lý trí của anh kịp hiểu ra điều gì. Giống như có một ngọn lửa bỗng nhiên được nhen lên trong đó. Hai người tận hưởng nụ hôn say đắm, bàn tay nóng bỏng âu yếm cơ thể nhau.
Anh mãnh liệt hôn cô, cởi bỏ nốt những thứ còn lại đang ngăn cách hai người. Những làn gió từ ban công thổi vào làm bay bay rém cửa, dưới ánh sáng mờ, mái tóc cô bồng bềnh mềm mại, khuôn mặt xinh đẹp của cô có nét hưng phấn kỳ lạ. Trong tiếng mưa hắt vào cửa kính là tiếng cô đang khẽ gọi tên anh, vừa như cầu xin vừa như khích lệ anh. Cả hai người đều say sưa cuồng nhiệt, hạnh phúc vô bờ. Anh hôn lên đôi má cô, nhận thấy đôi mắt cô nhòe lệ.
Anh khẽ hỏi: "Anh làm em đau phải không?"
Cô lắc đầu, lại áp mặt vào vai anh, hai người cứ ngồi nồng nàn như vậy. Cảm nhận làn da cô đang lạnh dần trong gió, anh liền bế cô lên giường và đắp chăn cho cô. Đúng lúc anh định đi lấy khăn mặt thì cô ôm chặt lấy cổ anh khẽ nói: "Đừng, Chí Hằng, anh đừng đi!"
Giọng nói yếu ớt đó như chạm thẳng vào góc yếu đuối nhất trong lòng anh. Anh ôm lấy cô, hai cơ thể lại quấn lấy nhau nồng nàn. Cảm súc mãnh liệt đó, cả anh và cô đều chưa trải qua.
Mâu thuẫn
Từ khi đi làm, Diệp Tri Thu không cần đồng hồ báo thức, cô đã quen tỉnh giấc vào một thời gian nhất định. Cô mở mắt, nhìn vào những bông hoa đơn điệu trên tường nhà, rồi lại quay sang nhìn khuôn mặt đã quen thuộc bên cạnh. Hứa Chí Hằng thở đều đều và sâu, một cánh tay đang để trên eo cô. Giường của cô chỉ rộng một mét bốn mươi, theo lời của Hứa Chí Hằng thì hai người ngủ trên giường này chắc chắn không thể thỏa mái được, nhưng lại rất thích hợp cho những đôi đang yêu.
Tối qua uống quá nhiều, hình như hành động có vẻ buông tuồng quá, cô mơ hồ nghĩ lại, hai má nóng ran. Vòng tay anh ấm áp quá nên cô không nỡ động đậy, chỉ chăm chú nhìn anh, đôi mày rậm, cái miệng khi mỉm cười có nét tự tin lúc này đang hé mở, cằm vuông vức lún phún râu, khuôn mặt bình thản ấy khiến tâm trạng đang xao động của cô cũng trở nên thư thái.
Cô khẽ lách qua người anh, xuống khỏi giường, mới phát hiện quần áo của hai người vứt bừa bãi khắp sàn nhà. Cô không thể nhớ nổi đêm qua hai người đã quấn lấy nhau từ sofa lên giường như thế nào. Cô nhặt hết quần áo trên sàn nhà lên, sau đó nhẹ nhàng đi vào phòng tắm.
Nhìn thấy vết hôn trên cổ, mặt cô bỗng ửng đỏ. Cô chưa bao giờ có những phút giây cuồng nhiệt đến vậy, nhưng khi thấy sự nồng nhiệt của Hứa Chí Hằng, cô không thể kìm được lòng mình. Nghĩ lại cảnh tượng tối qua, thấy toàn thân nóng bừng, tim đập thình thịch, cô vội lấy khăn lau mặt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cô đánh răng,trang điểm nhanh chóng rồi lấy túi xách đi ra khỏi nhà.
"Ông chủ của em chẳng thương người chút nào cả, có lẽ anh phải đến Bộ Lao Động để kiện ông ấy mới được."
Diệp Tri Thu lắc đầu cười, nếu vào thời điểm khác chắc cô sẽ nghỉ làm, nằm trong vòng tay anh để hưởng thụ tiếp những giây phút tuyệt vời. Nhưng hôm qua ông chủ vừa tuyên bố chính sách đại lý mới có tính ảnh hưởng như thế, nếu hôm nay cô không đi làm thì bà chủ sẽ nghĩ ra những lòi nói đại loại như là: Đừng đập vỡ bát cơm của tôi."
"Thì thử lười nhác một ngày xem nào", giọng anh thật ấm áp. "Tin anh đi, em cần được nghỉ ngơi".
"Chẳng lẽ em lại đi nói với ông chủ là tối qua tôi ngủ quá ít nên hôm nay không đến được à?"
Hứa Chí Hằng nén cười: "Sau này nếu có nhân viên nào xin nghỉ với lý do ấm ớ như vậy thì anh sẽ hiểu ngay hàm ý trong đó, nhất quyết anh sẽ cho nhân viên ấy nghỉ ngay."
Mặt Diệp Tri Thu càng ửng đỏ, cảm ơn trời vì chỉ có một mình cô trong văn phòng.
"Hết giờ làm buổi chiều anh đến đón em nhé! Em đi ăn cơm cùng bạn anh luôn."
"Vâng!"
Ngắt điện thoại Hứa Chí Hằng mỉm cười, anh gối đầu lên cánh tay, nhìn lên trần nhà ngẫm nghĩ. Anh không ngờ một cô gái luôn bình tĩnh như Diệp Tri Thu mà cũng có lúc cuồng nhiệt đến vậy. Trước kia, cô chỉ đáp lại sự nhiệt tình của anh bằng sự bảo thủ pha chút ngượng ngùng không bao giờ chủ động. Nhưng đêm qua cô cuồng nhiệt, kích động đến mức anh không tưởng tư