Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

hải điều chỉnh, nếu không, sau này vấn đề trả hàng, đổi hàng sẽ rất phức tạp. Tiểu Diệp, cô từng làm ở Tố Mỹ, chắc là biết cách thức của họ chứ?" Diệp Tri Thu nghĩ hai vợ chồng này thật hay, cuối cùng lại đẩy cuộc chiến về phía mình, nhưng nếu mình không mở mồm thì buộc phải nghe càng nhiều chuyện riêng trong nhà họ, còn nếu nói không được thì cũng chẳng hay ho gì. Vì thế cô nói: "Tổng giám đốc Thẩm, hai năm nay các doanh nghiệp may mặc phải đứng trước những áp lực thật lớn, tình hình thị trường cũng có nhiều biến động, hôm nay tôi đã làm một bản đánh giá về những ảnh hưởng của chính sách tiêu thụ mới", nói rồi cô đưa bản báo cáo cho Thẩm Gia Hưng, nói tiếp: "Hàng bỏ vốn không chiếm thu phần chủ yếu về tiêu thụ của Tín Hòa, trọng điểm của chúng ta vẫn là Hội chợ phục trang Thu Đông, cũng có thể lấy mùa này để kích thích phản ứng của thị trường. Nhưng hai năm nay các đại lý của Tín Hòa không ổn định, trên báo cáo tôi đã phân tích tình hình đại lý của từng khu vực. Vùng Tây Bắc, Tây Nam khả năng tiêu thụ luôn luôn ổn định, tiếp nhận chính sách mới sẽ tương đối dễ chịu, còn những khu vực khác thì không thể nói trước được."
Thẩm Gia Hưng cầm bản báo cáo đó và chăm chú xem. Diệp Tri Thu nghĩ đã mở lời rồi thì đành phải tiếp tục vậy, hơn nữa cũng không thể không nhắc đến các vấn đề nhạy cảm: "Phần dưới báo cáo, tôi cũng đưa ra một số dự báo, nếu ước tính theo tình hình lạc quan nhất thì sẽ có khoảng 50% đại lý đồng ý tiếp nhận quy định mới. Như vậy theo tính toán của tôi thì lượng tiền mặt lưu động ở bên ngoài sẽ là con số đó."
Nhắc đến tiền mặt, Thẩm Gia Hưng ngẩng đầu nhìn Diệp Tri Thu, ánh mắt vô cùng sắc xảo, trong chớp mắt hai người đồng thời hiểu được cách nghĩ của đối phương. Cuối cùng cô cũng hiểu, chắc chắn Thẩm Gia Hưng có nhu cầu tiền mặt cực kỳ cấp thiết, nhưng ông ta lại không muốn người khác biết. Rất có thể chính Lưu Ngọc Bình cũng không biết rõ nội tình. Cô tự nhìn rõ đến mức đấy thật ra cũng không phải chuyện hay.
Thẩm Gia Hưng xem lại một lần nữa bản báo cáo trên tay, ông thầm nghĩ đúng là mình đã coi thường cô tổng quản lý kinh doanh trẻ tuổi này rồi, rõ ràng là cô ta đã nhìn thấy mục đích của mình, lại còn ẩn ý nói chỉ dựa vào Hội chợ hàng hè thì không thể thu được lượng tiền mặt như mong muốn.
"Theo suy nghĩ của tôi, trước mắt vẫn cần một chính sách ổn định đối với các đại lý. Trước khi diễn ra Hội chợ hàng thu, chúng ta cần phải tranh thủ xây dựng mạng lưới tiêu thụ toàn diện. Đến lúc đó sẽ chủ động đánh giá, chi một khoản nhất định để ổn định việc tiêu thụ, sản xuất, đồng thời cũng cần xây dựng mối liên hệ giữa đại lý và thương hiệu mật thiết hơn nữa."
Thẩm Gia Hưng suy nghĩ một lát rồi nói: "Để báo cáo lại chỗ tôi, tôi xem xong sẽ quyết định. Hôm nay tôi còn có việc nên phải đi trước".
Ông ta đi rồi, Thẩm Tiểu Na vui mừng nói: "Thu Thu, chị có sức thuyết phục thật đấy, nếu hôm qua chị nói rõ với bố tôi thì mẹ tôi đâu cần phải đem chuyện về nhà cãi nhau với ông ấy".
Diệp Tri Thu và Lưu Ngọc Bình nhìn nhau cười khổ, hai người đều biết mọi việc đâu có dễ dàng như thế. Diệp Tri Thu có cảm giác mình như bị một sợi dây thừng quấn chặt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vào Tín Hòa không phải là đã tự mua dây buộc mình rồi hay sao? Coi như mình đã tự chuốc họa vào thân rồi. Rời khỏi công ty với ý nghĩ ấy, thử hỏi cô làm sao có thể vui vẻ được.
Hứa Chí Hằng xuống xe, đi vòng qua đầu xe để mở cửa xe cho cô. Nhìn cô ủ rũ ngồi lên xe, anh lấy ngón tay ấn vào cái trán đang nhíu lại của cô. Ngón tay ấm áp làm cô sực nhớ chuyện tối qua, hai má lại đỏ bừng lên, vẻ xấu hổ ngượng ngùng ấy làm Hứa Chí Hằng cảm động.
Lúc này xe của Thẩm Tiểu Na từ phía sau chạy tới, cô ta cố ý nhấn còi, sau đó lái vụt qua. Diệp Tri Thu vội nắm lấy ngón tay của anh, nói khẽ: "Mau lên xe đi, xe của bà chủ sắp tới rồi".
Hứa Chí Hằng cười rồi lên xe nổ máy. Di động của Diệp Tri Thu đổ chuông, cô cầm lên xem, là số điện thoại của bố, cô vội nghe máy, hỏi bố mẹ đang ở đâu. Sau đó cô nghe thấy tiếng mẹ nói đã đến Dương Châu rồi, hồ Sấu Tây thật đẹp, tuy hơi mưa nhưng không khí rất trong lành, chèo thuyền đi dạo trên hồ thấy rất vui. Sau đó mẹ cô dặn dò: "Con đừng ủ rũ ở nhà nhé, rủ Tiểu Địch ra ngoài chơi, cùng nhau đi xem phim, ăn tối. Nhớ là đừng ở nhà một mình rồi lại nghĩ ngợi lung tung".
Diệp Tri Thu cười: "Con có nghĩ ngợi gì đâu. Bố mẹ chú ý an toàn, đừng có quá tiết kiệm, cứ đi chơi cho thỏa mái bố mẹ ạ". Đặt điện thoại xuống, cô cười khổ, ban ngày công việc bận bịu suốt, có lúc nào nhàn rỗi thì lại nghĩ đến Hứa Chí Hằng; bố mẹ mà không nhắc thì có lẽ cô cũng chẳng nhớ gì đến cái đám cưới ấy. Cô nghĩ, quên đi cái đám cưới ấy, không biết có phải do sự cuồng nhiệt đêm qua hay không? Nghĩ đến những ân ái đêm qua, cô lại tự mình trấn tĩnh.
Hứa Chí Hằng nói: "Đáng lẽ phải nói trước cho anh việc bố mẹ em muốn đi Giang Nam du lịch, anh có thể cho người sắp xếp, như vậy sẽ thỏa mái hơn nhiều so với việc phải đi cùng đoàn."
"Bố mẹ em thích đi theo đoàn, có hướng dẫn viên giới thiệu. Bố em thích nghe các