Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341390

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1390 lượt.

đây?”.
Đàm Áo trả lời thẳng thắn: “Tôi đến làm việc, lần này cô làm sếp tôi đấy”.
Cô giật mình: “Anh xin thôi việc rồi à?”.
Anh hờ hững gật đầu: “Cô đi đâu tôi theo đó”.
Cô đã ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Cô đành gọi anh vào trong văn phòng, kéo rèm xuống rồi nghiêm mặt nói với anh: “Đàm Áo, anh có biết anh đang làm gì không?”.
“Tất nhiên là biết chứ”.
“Anh theo đuổi như thế này có ý nghĩa gì không?”.
“Anh thấy có là có”. Đàm Áo nói thẳng.
“Anh đang gây áp lực cho tôi đấy”.
Đàm Áo cười đắc ý: “Nếu em không để ý thì anh có gây nhiều áp lực cũng có tác dụng gì đâu”.
Cô tức phát điên lên, chẳng biết phải làm gì với con người này nữa. Cô thấy mình thật vô dụng, giờ thì cô hiểu tại sao Thiếu Hàng lại giữ thái độ mặc kệ với Trương Quần.
Đều quen nhau cả, nên cô nghĩ ra một cách. Cô nói cho Thiếu Hàng biết suy nghĩ của mình, anh không có ý kiến gì chỉ nói: “Tùy em, em muốn làm gì thì làm”.
Gia Ưu thấy anh không nhiệt tình liền hỏi: “Anh thấy không được à?”.
Anh ngước mắt nhìn cô: “Đàm Áo là người dễ dàng thay đổi tình cảm thì đâu phải đợi đến ngày hôm nay để cho em giới thiệu”.
Cô nghĩ nhiều thành quẫn rồi: “Biết đâu được đấy. Khoa học đã chứng minh rằng, nhốt một người đàn ông và một người đàn bà vào chung một phòng, dù không biết nhau, không có tình cảm thì sau một thời gian họ cũng sẽ nảy sinh tình cảm”.
Anh nhếch môi: “Làm gì có gian phòng đó”.
“Chúng ta có thể tạo cho họ”.
“Em phúc hậu quá đấy”.
“Điều này…”, cô nhấm nhẳng nói: “Vâng, em thừa nhận là em đang cố. Nhưng nếu họ đến với nhau được thì tốt quá còn gì. Không nói gì Đàm Áo, chỉ nói Trương Quần thôi, cô ấy đã bị nhỡ nhàng nhiều vì anh. Mẹ cô ấy giờ nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống đấy, chỉ mong chém chết anh thành trăm mảnh thôi”.
Anh gượng cười: “Vậy thì cứ thử đi, làm được gì anh sẽ cố gắng”.
Thế là cuối tuần cô đứng ra tổ chức đi lao động công ích. Cô rủ cả hai người ấy đến trung tâm của Đóa phụ giúp một tay.
Thực ra Trương Quần chẳng có hứng thú gì, nhưng nghe nói Thiếu Hàng đến liền đến sớm hơn giờ hẹn mười mấy phút. Đàm Áo bị tắc xe nên đến muộn nhất. Hai người trước đó đã quen biết nhau, hôm ở quán bar nói chuyện với nhau vui vẻ nên lần này gặp cười nói tưng bừng.






Gia Ưu đang tắm cho một con chó. Cô thấy cặp đôi ấy quá xứng: “Trương Quần là người thông minh, nhanh nhẹn chỉ có điều không chịu thể hiện tính cách của mình, Đàm Áo cũng vậy!”.
“Cậu nói xem, tại sao hai người ấy lại cứ khăng khăng như vậy nhỉ?”.
Đóa như đang nghĩ gì đó bật cười nhìn cô: “Ưu à, tớ thấy trong tình cảm cậu không ngốc chút nào!”.
Gia Ưu đỏ bừng mặt: “Ngay cả cậu cũng nói tớ như thế à”.
“Tớ có gì nói đấy…, cậu chưa bao giờ trải qua cái cảm giác chờ đợi, yêu đơn phương nên không cảm nhận được đâu. Giờ muốn gì được đấy, thật mừng cho cậu”.
Những thứ thoải mái bên ngoài ấy chẳng liên quan gì đến sự giãy giụa trong hồi ức của con người. Kết thúc liệu trình cô nằm ngủ thiếp đi.
Nửa tiếng sau, cô bừng tỉnh dậy, hiện ngay trước mắt là bác sĩ đang cài cổ áo. Cô bật dậy ngạc nhiên hỏi: “Đã xong rồi hả bác sĩ?”.
Bác sĩ Lã gật đầu: “Qua mấy lần cô kể thì tôi đưa ra kết luận thế này”. “Trước hết, cô có một tuổi thơ vui vẻ, không có áp lực, không bị gò bó. Học hành rất thoải mái, chẳng hao tâm tổn sức. Cô toàn dành thời gian cho việc chơi thôi. Hồi ấy cô có rất nhiều bạn, bạn cùng lớp, cùng trường và cả cùng ở khu ở nữa. Cô luôn cầm đầu lũ bạn, tính tình thoải mái. Còn em gái cô thì hoàn toàn ngược lại”. Gia Ưu gật đầu đồng ý.
Bác sĩ Lã nói tiếp: “Hồi thi vào cấp hai cô chỉ thiếu một điểm vào trường trung học cơ sở trọng điểm của thành phố. Chính cô đã cố tình bỏ trống một câu vì không muốn học ở đấy. Cô sợ bị bố mẹ đòi hỏi giống em gái. Nhưng cũng chính từ lúc ấy bố mẹ cô không còn nhắc đến tên cô trước mặt người ngoài nữa, rất ít đưa cô đi chơi cùng. Tuy cô không nói ra nhưng trong lòng thấy ấm ức lắm. Cô không hề thua kém em mình nhưng ba mẹ vẫn cứ thiên vị với em gái, không quan tâm đến cô”.
Gia Ưu nhướn mày kinh ngạc.
“Đừng ngạc nhiên thế. Toàn bộ thông tin này tôi lấy từ cuộc nói chuyện với cô cộng thêm ít suy luận mà thôi. Chúng ta nói tiếp nhé. Cô đã từng có suy nghĩ làm sao thi đạt được điểm cao nhất để ba mẹ thay đổi suy nghĩ về mình, nhưng rồi cân nhắc thiệt hơn cô cho rằng được không bằng mất nên tự điều chỉnh tâm trạng mình. Thời gian này ba mẹ nhờ Thiếu Hàng kèm cô học, không ngờ anh ta lại biết thừa tật ham chơi của cô. Hết mềm mỏng đến cứng rắn cô dọa anh ta phải giữ bí mật cho mình và rồi anh ta nhận lời. Lúc ấy cô cũng bắt đầu có tình cảm với anh ta, nhưng sau rồi cô lại quyết định tránh xa anh ta ra”.
Gia Ưu im lặng trong giây lát: “Đúng là hồi ấy tôi có cảm tình với anh ấy, nhưng cũng chỉ là một chút thôi”.
“Lên cấp ba cô chơi thân nhất với Đàm Áo. Hai người thường xuyên đi với nhau, từ lên lớp, đi thư viện đến ra sân bóng đều đi cùng nhau. Lúc này quan hệ giữa cô và Thiếu Hàng rất


XtGem Forum catalog