Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Trời Gặp Đất

Khi Trời Gặp Đất

Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1378 lượt.

g ở văn phòng thì nhận được điện thoại của bà Dĩnh yêu cầu ly dị Quan Thiếu Hàng ngay.
Gia Ưu khó chịu nói: “Không phải ba mẹ bảo cho hai tháng sao?”.
“Còn tìm cái gì nữa?”. Bà Dĩnh cười khẩy nghe chát chúa: “Mẹ nói cho con biết chính Quan Thiếu Hàng đã hại chết em gái con. Chính miệng bà mẹ chồng con nói đấy. Như thế còn giả à? Con sống phải có lương tâm chứ? Phải cắt đứt quan hệ ngay với nó”.
Gia Ưu nhíu mày: “Mẹ, mẹ đang nói gì thế?”.
“Ưu à, con ghé qua nhà một lát đi. Tẹo nữa nó cũng đến đấy”.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng vỡ loảng xoảng, rồi nghe thấy tiếng nói nặng nề của ba: “Hôm nay mẹ con đã ngửa bài với bà mẹ chồng của con rồi”.
Gia Ưu giật mình, chiếc bút chì suýt nữa thì đâm vào tay, cô lờ mờ cảm nhận sắp có bão lớn xảy ra. Cô bỏ mặc công việc đang dang dở lái xe một mạch về nhà.
Suốt đời này cô sẽ không bao giờ quên nổi cảnh tượng ngày hôm ấy.
Từ nhỏ cô đã biết mẹ mình ăn nói sắc sảo. Chính vì nói sắc sảo quá mà luôn làm tổn thương đến người nghe, vết thương vô hình. Cô nghe quen rồi, không còn cảm giác rồi. Nhưng mẹ chồng cô thì khác, bình thường bà luôn ăn nói nhã nhặn, nhưng lúc nào tức lên thì còn nguy hiểm hơn cả bom nguyên tử. Hồi bé cô đã biết đến “cô Hợp” ghê gớm này mà, càng tránh xa càng tốt.
Với bà Hợp, Gia Ưu thực sự là một con bé hư hỏng. Chính bà đã tận mắt chứng kiến cô lớn lên từ nhỏ. Chẳng biết là bà mụ nặn nhầm từ trong bụng hay sao ấy, chứ trên đời này làm gì có đứa con gái nào lại tinh nghịch đến thế. Cũng không biết vì sao con trai mình lại thích chơi với con bé ấy đến vậy. Không bị bắt gặp thì thôi chứ bắt được kiểu gì cũng giáo huấn cho con trai một thôi một hồi, nào là gần mực thì đen. Con trai bà xuất sắc, ngoan ngoãn không thể để con bé kia làm hư hỏng được. Nhưng rồi có nằm mơ bà cũng không nghĩ được rằng, cô con dâu bà không ngớt lời khen ngợi ấy chính là Trì Gia Ưu! Bà không thể chấp nhận được sự thực này. Nếu không phải chính miệng bà thông gia nói thì bà không đời nào tin.
Đợi đến khi gặp được Trì Gia Ưu, nghe cô chần chừ chào “mẹ ạ”, bà mới thấy tình cảm của mình bị đùa bỡn quá mức, đau xót vô cùng. Năm năm nay bà đã đối xử với đứa con gái này như là con gái mình dứt ruột đẻ ra. Nhưng rồi thì sao, cũng chỉ là thứ hàng giả. Suy cho cùng người bà ghét nhất vẫn là Trì Gia Ưu!
Lúc ấy bà lạnh lùng đáp: “Không dám, chào chị Ưu, chị giỏi thật đấy!”.
Nghe mẹ chồng nói vậy Gia Ưu cứng cả họng chẳng nói được lời nào. Bà Dĩnh đứng bên liền nói: “Gia Ưu nhà chúng tôi có giỏi đi nữa cũng chẳng giỏi bằng Quan Thiếu Hàng nhà bà. Lừa con gái út nhà tôi, giờ lừa cả chị nó nữa”.
Bà Hợp cười khẩy: “Bà Dĩnh, bà có nhầm không đấy. Chính hai cô con gái quý hóa của bà cứ bám lấy Thiếu Hàng nhà tôi, chứ liên quan gì đến con trai tôi hả?”.
Bà Dĩnh tức tím tái mặt mày: “Ly dị, ly dị ngay”.
“Tôi đồng ý, ly dị nhanh lên!”. Bà Hợp cũng chẳng chịu lép vế.
Gia Ưu không thể chịu đựng thêm được nữa, cô quay người đi thẳng. Ra tới cửa gặp Thiếu Hàng bước vào, hai người nhìn nhau chưa kịp nói câu nào thì đã nghe tiếng ba mẹ hai bên ầm ĩ cả lên.
“Đến đúng lúc lắm. Thiếu Hàng này, mấy năm nay nhà ta đã bị nhà họ lừa cho một vố rồi. Hôm nay con phải ly dị với Gia Ưu ngay lập tức”.
Sắc mặt anh biến đổi: “Mẹ, mẹ đang nói gì đấy?”.
“Con không biết nhà họ nói con như thế nào à? Nếu mẹ sớm biết con lấy Gia Ưu thì mẹ không đời nào cho nó bước chân vào cửa nhà mình chứ đừng nói làm dâu…”.
“Quan Thiếu Hàng, giờ cậu phải nói rõ ràng cho chúng tôi biết. Gia Hảo nhà chúng tôi có điều gì không xứng với cậu mà cậu lại đối xử với nó như thế hả? Lương tâm của cậu bị chó gặm mất rồi à? Cậu hại chết con gái tôi giờ đền mạng cho nó đi”.
“Này bà Dĩnh, bà nói thế mà nghe được à. Con gái bà nghĩ quẩn mới tự tìm đến cái chết chứ liên quan gì đến Thiếu Hàng nhà tôi hả?”.
“Đừng nói nữa!”. Thiếu Hàng mặt xanh lét hét toáng lên, Gia Ưu định chạy khỏi nhà, mu bàn tay anh lạnh ngắt.
“Gia Ưu à…” Anh đuổi theo cô.
Tiếng bước chân đuổi gấp gáp trong hành lang chật hẹp.
Anh tóm lấy cánh tay cô, cô đành phải dừng lại, hai chân giẫm lên bậc tam cấp liền nhau: “Anh buông em ra!”.
“Em bình tĩnh lại đi!”. Anh xông lên chắn đường cô: “Gia Ưu à, đừng mụ mị vì những lời nói của các cụ”.
“Em đóng kịch lâu quá rồi, lâu đến độ chẳng còn năng lượng nữa, lâu đến độ mất hết cả sĩ diện rồi”. Cô ấm ức nói rồi mím môi như sắp bật khóc đến nơi. Và rồi cô vùi mặt vào vai anh.
Thoáng cái anh đã thấy bờ vai mình ướt sũng. Anh thở dài giơ tay vuốt ve mái tóc cô: “Kệ các cụ em ạ, muốn nói gì thì nói. Trước em không để ý giờ em để ý làm gì?”.
“Từ khi yêu anh em đã không còn là em nữa rồi!”. Cô giận dỗi đấm thùm thụp vào ngực anh.
Anh nâng khuôn mặt cô lên mỉm cười: “Gia Ưu à, em biết không, từ nhỏ đến lớn anh luôn ngưỡng mộ cách sống, cá tính của em. Yêu và ghét tách bạch rõ ràng, không bao giờ dài dòng, dây dưa, không giả dối, không lươn lẹo. Người như vậy không dễ gì có được”.
“Em có gì tốt nhỉ?” Cô bĩu môi: “Em không lên nữa đâu. Các cụ đang bực tức thế em khô