Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341377
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1377 lượt.
sơ sơ, gặp nhau chào hỏi dăm ba câu cho xong. Nguyên nhân là vì hai người ít tiếp xúc với nhau, không có tiếng nói chung; mặt khác anh ta thường xuyên ở bên em gái cô, đã thành đôi thành lứa nên cô không muốn phiền hà”.
“Bác sĩ Lã này, những chuyện này có liên quan đến việc mất trí nhớ của tôi không?”.
Bác sĩ Lã quay người cầm cốc trà uống một ngụm: “Đương nhiên là có chứ. Tôi cần phải hiểu quá khứ của cô thì mới có được những chuẩn đoán chính xác”.
“Vâng”.
Bác sĩ Lã đặt chiếc điện thoại đang có ai gọi đến lên trên bàn. Cô tốt bụng nhắc nhở: “Bác sĩ có điện thoại kìa!”.
“Cứ kệ đi”.
Nhưng vài phút sau trợ lý của ông gọi mạng nội bộ lên, không biết nói gì mà sắc mặt ông thay đổi. Gác điện thoại xong quay sang nói: “Xin lỗi cô, chúng tôi sẽ bố trí hôm khác nói chuyện tiếp. Giờ tôi phải ra ngoài có việc”.
Gia Ưu không lấy làm ngạc nhiên vì nhìn đồng hồ thấy thời gian không còn sớm. Cô ra bãi đỗ xe cùng bác sĩ. Cô thắt dây an toàn xong, xe chuẩn bị lăn bánh thì bác sĩ Lã gọi giật lại và chạy đến nói: “Cô Ưu à, cô cho tôi đi nhờ xe một đoạn được không? Xe của tôi đang đi bảo dưỡng không kịp đi lấy, bây giờ bắt tắc xi khó lắm”.
“Được chứ ạ, mời bác sĩ lên xe”.
Tối nay cô hẹn Thiếu Hàng ăn ở ngoài, vừa hay chỗ ăn đấy lại cùng dãy phố mà bác sĩ Lã có hẹn, cách nhau mười mấy mét thôi.
Bác sĩ Lã xuống xe tại ngay đầu con phố đông đúc. Ông đi nhanh lắm, như là đang có việc cháy nhà chết người gì đấy.
Bỗng dưng trí tò mò trỗi dậy, cô đỗ xe vào lề đường rồi ra khỏi xe. Băng qua dòng người đông đúc, cô thấy bác sĩ Lã đang đứng cạnh một chiếc xe hơi Lavida của Volkswagen màu bạc khá đẹp nói chuyện với hai người, một nam một nữ.
Đằng sau đuôi xe Lavida có một chiếc xe thể thao màu xanh ngọc đắt tiền. Nhìn vào trong xe, người ngồi ở ghế lái là một phự nữ mặc váy đen, đeo kính râm che nửa mặt. Tuy không nhìn rõ được khuôn mặt, nhưng nhìn nghiêng nghiêng đủ thấy đó là một phụ nữ xinh đẹp.
Nhìn khung cảnh, cộng thêm với những lời bàn tán của mọi người đứng xung quanh, cô dễ dàng đoán được câu chuyện. Chiếc xe đi trước dừng đột ngột khiến cho xe đi sau không kịp phanh nên đã húc vào đít. Thực ra không có gì nghiêm trọng.
Về lý mà nói không có gì phải cãi vã cả, hai bên đều sai, mỗi người nhường nhau một tí để công ty bảo hiểm bồi thường là xong. Lạ là, từ lúc xảy ra đến giờ người phụ nữ ngồi trong chiếc xe màu xanh ngọc không chịu ra khỏi xe, cũng không lên tiếng, cửa kính ô tô luôn khép chặt. Mặc kệ cho hai người, một nam một nữ đứng bên ngoài chửi đổng.
Cô đứng lại một lúc, suy xét không biết có nên giúp bác sĩ Lã hay không. Nhưng đây đâu phải là việc khó giải quyết, hai là họ lấy hai chọi một, dù chỉ chửi nhau thôi người phụ nữ trong xe cũng thua chắc chứ đừng nói gì là đánh nhau. Hơn nữa giờ đã xuất hiện anh hùng cứu mỹ nhân rồi, với lại cô chẳng quen biết gì người ta, giờ tự xông vào biết đâu lại bị mang tiếng lắm chuyện.
Nghĩ vậy, cô rời khỏi đám đông đi đến chỗ hẹn Thiếu Hàng.
Ăn được một nửa, đang nói chuyện với Thiếu Hàng, cô liếc nhìn thấy bác sĩ Lã sánh vai cùng người phụ nữ ấy bước vào. Cô ngước lên nhìn.
“Em quen à?” Thiếu Hàng hỏi.
“Không. Em không quen”. Cô cúi đầu nói.
Quan Thiếu Hàng nhìn rồi nói: “Hà Hổ Phách”.
“Hả, anh quen à?”.
“Mấy năm trước cô ấy là người mẫu quảng cáo cho một khu chung cư cao cấp của ông Niên. Hồi ấy anh phụ trách thiết kế nên cũng có dịp gặp nhau vài bận. Sau đó không lâu cô ấy rút chân ra khỏi làng giải trí”.
“Hóa ra là người nổi tiếng, thảo nào trông rất chảnh”.
Ăn xong cô ra toa lét thì gặp hai người ở ngay cửa nhà hàng. Bác sĩ Lã hình như đang tranh luận gì đó với Hà Hổ Phách, sắc mặt hai người hằm hằm khó chịu. Có lẽ bác sĩ Lã muốn giảng hòa nên giơ tay ra kéo cô Phách. Không ngờ cô ấy giơ tay hất phăng ra, không thèm nói câu nào đi ra khỏi nhà hàng.
Bác sĩ Lã mặt xám ngoét đứng chôn chân một chỗ, nghiêng nghiêng đầu vô tình nhìn tháy ánh mắt thăm dò của Gia Ưu. Bác sĩ Lã lúng túng và tảng lờ như không nhìn thấy gì đi thẳng.
“Chào anh”. Thấy bác sĩ Lã lại gần cô cất tiếng chào.
Bác sĩ Lã cười cười: “Vừa rồi vội quá nên chưa kịp nói lời cảm ơn cô”.
“Bác sĩ khách sáo quá, dù gì tôi cũng một công đôi việc mà”.
Nói vài câu không đâu vào đâu, bác sĩ xin phép về trước, còn cô quay lại chỗ ngồi. Thấy Thiếu Hàng nhìn mình như đang nghĩ gì đó liền hỏi: “Anh làm sao thế?”.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cô cảm thấy ánh mắt của anh như có lửa muốn đốt cháy toàn thân mình.
Cô chột dạ, vội cầm dĩa lên chọc một miếng để khỏa lấp sự lúng túng.
Thiếu Hàng thờ ơ nhìn những hành động thiếu tự nhiên của cô, mãi sau anh mới chậm rãi nói: “Em với bác sĩ Lã quen nhau từ bao giờ thế?”.
Quả nhiên đã bị nhìn thấy.
Gia Ưu ngẫm nghĩ: “Em phỏng vấn anh ta thôi… em đang tìm tư liệu viết bài”.
“Em hãy nói thật đi”.
Gia Ưu mím môi: “Em gặp bác sĩ để điều trị tâm lý”.
“Tại sao?”.
“Thôi miên, giúp em hồi phục được trí nhớ, nhớ lại vụ tai nạn ngày ấy”.
Thiếu Hàng nhìn cô chằm chằm, mãi sau