Tác giả: Nhàn Lệnh Lệnh
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341405
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.
anh mới nhếch môi nói: “Quen lâu thế rồi cơ à? Bắt đầu từ bao giờ thế?”.
“Sau khi em đi du lịch về?”.
“Tối hôm Trung thu em muốn hỏi anh việc này đúng không?”.
“Vâng”.
Mặt anh lộ vẻ không vui, giọng nói khó chịu: “Anh bảo em hỏi thì em không chịu hỏi. Lại đi điều tra sau lưng anh là sao?”.
“Em hỏi anh có chịu nói không?”. Cô bật cười chua chát, bỏ toẹt chiếc dĩa xuống bàn nói: “Chẳng đâu vào đâu cả”.
“Như vậy hôm ấy em nói tin anh chẳng qua là muốn qua loa xong chuyện đúng không?”.
Gia Ưu nhìn thẳng vào mắt anh: “Nếu việc này chỉ liên quan tới em hoặc anh thì em sẽ nghe theo anh hết. Những việc anh không muốn em hỏi em cũng sẽ không hỏi, những việc anh không muốn em biết em cũng sẽ không biết. Nhưng liệu có đơn giản như vậy không?”.
“Chuyện này thực chất chỉ là chuyện giữa anh và em thôi mà”.
Lòng cô như có mồi lửa châm lên bùng cháy dữ dội, cô cười nhạt: “Vâng, chúng ta là trời sinh voi trời sinh cỏ, sinh ra từ lỗ nẻ”.
Thiếu Hàng trầm ngâm trong giây lát: “Ba mẹ gây áp lực với em à?”.
“Thưa anh, liệu ba mẹ nào không đau khổ khi con gái yêu quý nhất chết không rõ ràng?” Gia Ưu nói rồi thấy sống mũi mình cay cay: “Ba mẹ gây áp lực với em là chuyện cũ rồi. Anh không chịu nói em cũng đoán được rồi, lẽ nào giờ đây bản thân em cũng không có quyền đi tìm sự thật hay sao?”.
Thiếu Hàng nghĩ ngợi rồi đặt tay lên tay cô, dịu dàng nói: “Anh nói không có ý như vậy. Anh xin lỗi, anh sẽ nói chuyện với ba mẹ”.
“Đi nói sự thật à?” Cô cười khẩy.
Quan Thiếu Hàng sửng sốt: “Sự thật nào hả em?”.
“Em gái em chết như thế nào”, Gia Ưu nhìn chằm chằm vào mặt anh.
Khuôn mặt Thiếu Hàng đờ ra: “Em nói thế là có ý gì? Năm năm trước cô ấy chết vì vụ tai nạn xe hơi. Thế mà còn phải hỏi à?”.
“Trước khi cô ấy chết có phải hai người đã cãi nhau ầm ĩ đúng không? Tại sao lại thế?”.
“Em giấu câu hỏi này trong lòng lâu lắm rồi phải không?”.
Khóe môi anh nhếch lên: “Hôm cô ấy xảy ra chuyện bọn anh có gặp nhau và đúng là có cãi vã. Nhưng sau đó cô ấy không kiềm chế được bản thân đã lấy xe lái đi và rồi không may mắn bị tai nạn”.
“Tại sao em lại ở trên xe?”.
Quan Thiếu Hàng bặm môi xong rồi nói: “Anh không biết”.
“Thế tại sao hai người lại cãi nhau?”.
Bị Gia Ưu hỏi dồn dập quá anh không kiềm chế nổi bực mình nói: “Chẳng có gì để nói cả. Nếu em cũng như ba mẹ mình thì chắc chắn sẽ cho rằng anh hại chết Gia Hảo, vậy thì chúng ta cần gì phải nói chuyện nữa hả?”.
“Em không nghĩ như vậy nên em mới muốn anh giải thích, muốn rõ ràng phải có chứng cứ chứ”.
Thiếu Hàng nhìn cô chăm chú, mãi sau mới lên tiếng: “Cái anh cần đó là tin nhau vô điều kiện, chứ không phải là những câu truy hỏi rồi sau đó nói nhẹ như lông hồng anh ấy vô tội. Về việc này anh giải thích đã quá đủ rồi”.
Không thể nói tiếp được nữa, cô thở dài não ruột.
Mấy đêm tiếp theo cô toàn đến ngủ cùng với Tiểu Đóa.
Chỗ Đóa không được rộng rãi, đồ đạc lỉnh kỉnh, bừa bộn, may là có chiếc giường rất êm ái, dễ chịu. Từ nệm giường cho đến chăn gối… đều được quan tâm đặc biệt.
Tiểu Đóa luôn nói là: “Cuộc đời có quá nhiều chuyện bất hạnh, nếu ngay cả trong giấc ngủ chúng ta cũng không được thoải mái thì cuộc sống này còn ý nghĩa gì?”.
Gia Ưu tẩy trang xong, tắm nước ấm và thay chiếc váy ngủ Đóa đã chuẩn bị sẵn rồi lên giường. Cô ôm chiếc gối bằng lụa ngồi thừ người ra.
Tiểu Đóa ngồi dịch trên máy tính, chốc chốc liếc sang cô: “Sao im lặng thế?”.
“Cậu nói xem, có phải quan hệ giữa tớ và anh ấy đã đến lúc chấm hết rồi chăng?”.
“Nói vớ vẩn, vợ chồng cãi nhau là chuyện bình thường”.
“Nhưng chúng tớ hiếm khi cãi nhau lắm. Thời gian gần đây chúng tớ cãi nhau còn hơn cả số lần cãi nhau trong năm năm chung sống”. Gia Ưu với tay lấy sữa dưỡng thể để ở đầu giường bóp ra thoa đều lên chân.
“Trước khi chung sống với Thiếu Hàng, cậu chưa yêu đúng không?”.
“Ừ, chưa”. Gia Ưu nói thật.
Tiểu Đóa gượng cười: “Tốt số thật đấy…”.
“Đóa này, cậu nói xem rốt cuộc là anh ấy muốn che giấu điều gì?”.
“Thực sự tớ cũng không nghĩ ra, nhưng…”, Tiểu Đóa dừng lại xoa xoa cằm và nói tiếp: “Chuyện tình một đêm gì gì đó. Đó cũng chẳng phải là chuyện hãn hữu. Đàn ông thích được phụ nữ say mê, một bàn tay làm sao vỗ thành tiếng được. Tớ nói câu hơi khó nghe nhé, suy nghĩ của ba mẹ cậu bây giờ quá lệch lạc, làm như Thiếu Hàng cưỡng ép em gái cậu lên giường nên em cậu mới treo cổ tự vẫn hay sao ấy”.
“Thiếu Hàng không phải là hạng người ấy”. Gia Ưu khẳng định.
“Tớ cũng thấy anh ấy không phải, thế nên cậu đừng có u mê như ba mẹ mình nữa. Theo tớ, cậu nhớ lại được là chuyện tốt, mà không nhớ được cũng chẳng sao. Năm năm qua vẫn sống như vậy, giờ cậu cũng đã cởi được nút thắt trong nỗi lòng mình rồi thì phải sống cho vui vẻ chứ. Việc gì phải bới móc những gì liên quan đến em gái cậu? Người chết cũng đã chết rồi…”.
Những lời nói của Đóa tuy khó nghe và có phần nào đó lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng không phải là không có lý. Nghe xong lòng cô cũng thấy dao động, không ngờ sáng hôm sau lại bị mẹ ép vào bước đường cùng.
Đan