Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341670
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1670 lượt.
loáng thoáng nghe thấy tiếng trái tim mình vỡ vụn.
Tôi tới toà soạn, chẳng có tâm trạng làm việc, ngập ngừng một lúc đành gọi điện cầu cứu, tôi lần lượt gọi cho Thịt Chó và lão Phó, cuối cùng nghĩ ra được một đối sách, tối nay mọi người lại tụ tập ở nhà tôi, không được đến tay không, phải mua mấy món quà nhỏ bày tỏ sự kính trọng của người dưới, mượn cớ bữa tiệc hôm qua quá gấp gáp, không kịp chuẩn bị gì cả nên tối nay mới đến bày tỏ tấm lòng.
Sau đó tất cả mọi người sẽ ngồi ở nhà tôi trò chuyện buôn bán, nếu nói đến chuyện kết hôn mọi người sẽ chen vào góp ý, tán thành là giả, phá hoại là thật, nhiều cái mồm như thế ít nhất cũng đẩy sự việc lùi lại được một chút, không đến nỗi để tối nay bố mẹ Tiểu Văn đập bàn quyết định luôn.
Tôi tới ban tin tức tìm lão Đường, nói rõ với cậu ta những việc phải làm tối nay, dặn cậu ta không được mang Nghê Tiểu Uyển tới, hơn nữa lúc đó phải chú ý phối hợp, không được tự do phát huy, nghiêm túc quán triệt chấp hành kĩ chiến thuật đã đề ra từ trước, phải phối hợp ăn ý với mọi người, không được tự hành động.
Lão Đường gật đầu lia lịa, nhưng trước khi đi lại nói một câu làm tôi đau hết cả đầu:
“Yên tâm đi, tối nay nhìn tôi đi! Ông đúng là trước cửa nhà góa phụ thật lắm thị phi.”
Khi tôi trốn trong phòng họp hút thuốc thì nhận được hai tin nhắn của Mạt Mạt:
“Anh đang ở đâu?”
“Bảo, em có việc gấp cần gặp anh.”
Tôi không trả lời, giờ phút này tôi thực sự không có tâm trí đâu mà làm mình thêm rối loạn, trong lòng tôi ít nhiều vẫn còn oán hận Mạt Mạt.
Tôi hút hai điếu thuốc, ngồi nhìn trời tối dần rồi gọi điện cho Tiểu Văn. Được biết cả nhà cô ấy đã về nhà tôi, đang chuẩn bị cơm tối. Tôi lén nói cho cô ấy biết chuyện đã gọi người đến giúp.
Tôi cúp máy, liên lạc với đồng đảng, làm tốt công tác chuẩn bị, tất cả thực hiện theo kế hoạch.
Tôi chào mọi người, ra khỏi tòa soạn lái xe về nhà.
Khi tôi vào nhà, đập vào mắt tôi là một khung cảnh tấp nập bận rộn, Tiểu Văn quấn tạp dề mở cửa cho tôi, trong phòng phảng phất mùi thức ăn thơm phức. Xem ra sắp được một bữa ngon lành rồi. Người nấu cơm là Tiểu Văn và mẹ cô ấy, bố Tiểu Văn bày bát đũa, nhìn thấy tôi liền gật đầu cười cười.
“Sắp xong rồi!” Tiểu Văn cười, nháy mắt với tôi.
Tôi vội thay dép rồi xông thẳng vào nhà bếp, hỏi xem có cần tôi giúp gì không, bị mẹ Tiểu Văn cười đẩy ra ngoài.
Trên chiếc bàn ăn trong phòng ăn đã bày rất nhiều bát đĩa to nhỏ, trông rất ngon. Bố Tiểu văn cười bảo tôi ngồi đi, trong tay cầm một chai rượu trắng rót cho tôi một cốc, quy tắc này tôi cũng biết, làm sao mà để người ta rót rượu cho tôi được, thế là vội vàng đứng dậy giành lấy chai rượu rót đầy chiếc cốc trước mặt chú ấy.
Nói thực bố mẹ Tiểu Văn đều rất tốt, vừa rồi vừa bước vào nhà, chào đón tôi là một cảm giác thoải mái ấm áp viên mãn, gần như khiến tôi có ảo giác, tưởng mình đã trở về quê nhà Đông Bắc, chuẩn bị ăn cơm Đông Bắc của bố mẹ tôi làm. Nghĩ thế lòng lại thấy khó chịu, nói dối hai vị trưởng bối một chuyện lớn như vậy thực sự khiến tôi cảm thấy xấu hổ. Chỉ có điều bây giờ đã cưỡi lên lưng hổ rồi, không thể xuống được, không phải người ta nói, nếu bạn nói dối một lần thì sẽ phải bịa ra cả trăm lời nói dối khác để lấp liếm hay sao. Hiện tại cứ thế này đã, đến đâu hay đến đó.
Bốn chúng tôi cùng ngồi ăn cơm, bố mẹ Tiểu Văn không đề cập đến chuyện cưới xin của tôi và Tiểu Văn, chỉ nói về những chuyện thấy hôm nay, phần lớn là nhớ lại quá khứ và nói về nỗi nhớ thương Tiểu Văn, nhưng trong bữa cơm, ánh mắt hai cô chú nhiều lần giao nhau, ý tứ rất sâu xa, điều đó khiến tôi hiểu rằng họ dành trọng điểm vào cuộc nói chuyện sau bữa cơm.
Tôi hơi sợ.
Bữa cơm này tôi ăn rất vất vả, tôi mải suy nghĩ xem cơm xong mình sẽ phải đối diện với những khó khăn và thách thức gì, cả bàn cao lương mỹ vị mà tôi ăn như nhai sáp nến. Tôi uống cùng bố Tiểu Văn một cốc rượu trắng, cảm thấy đúng là rượu làm người ta dũng cảm, tôi cảm thấy bình tĩnh hơn.
Thấy bữa tiệc gia đình đã sắp đi đến hồi kết, tôi kiếm cớ vào nhà vệ sinh gọi điện cho Thịt Chó “Thông báo cho các đơn vị, lập tức hành động!”
Tôi về bàn, uống thêm vài chén, trò chuyện thêm đôi câu, bữa tối kết thúc, thế là tôi và Tiểu Văn cùng thu dọn bát đĩa, không cho bố mẹ cô ấy nhúng tay vào, ra phòng khác nghỉ ngơi uống trà. Ánh mắt bố mẹ Tiểu Văn có vẻ tán thưởng, làm sao họ biết tôi đòi rửa bát hoàn toàn là để kéo dài thời gian, để tránh trước khi cứu binh tới thì cuộc nói chuyện đã bắt đầu, đồng thời một khi đã bắt đầu thì không thể cứu vãn nổi.
“Căng thẳng không?” Lúc rửa bát Tiểu Văn đột nhiên cười tít mắt hỏi tôi.
Tôi trợn mắt nhìn lại.
“Không sao đâu, Bảo, em đã nghĩ kĩ rồi, nếu không còn cách nào khác, em sẽ ôm hết trách nhiệm về mình.” Tiểu Văn vẫn đang cười, nhưng nụ cười không còn ngọt ngào, thoải mái như vừa rồi nữa.
“Ôm thế nào?” Tôi tò mò hỏi.
Tiểu Văn cúi đầu im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Em nói con không phải là của anh.”
“Bố mẹ em có tin không?”
Tiểu Văn liếc xéo nhìn tôi một cái: “Vốn có phải của anh đâu.”
Ớ, shit,