Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.
>Vừa hét cô ta vừa bắn trở lại phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Tôi điên quá! Đột nhập vào nhà riêng lại còn mắng chủ nhà là lưu manh à? Lý lẽ gì kì vậy? Bà nó! Người bị nhìn là tôi chứ! Đang bực bội thì cái đầu thông minh tuyệt đỉnh của tôi chợt đưa ra một câu hỏi: Đây là ai ta?
Thế là, tôi phăm phăm bước đến trước cửa phòng ngủ, sau đó mau lẹ quay người, phi thẳng ra ghế sofa ngoài phòng khách – cứ mặc quần vào trước thì hơn, cơ thể tôi cũng đang độ thanh xuân tươi trẻ chứ bộ, không chi tiền mà đòi xem á? Còn lâu! Vừa đóng cúc áo tôi vừa quay lại gõ cửa phòng ngủ: “Này! Ai đấy?”
“Anh là ai?” Bên trong vang lên một giọng nữ trẻ con vô cùng hoảng sợ, “Anh đừng vào! Tôi báo cảnh sát đấy!”
“… Này cô, đây là nhà tôi, tôi cũng đang muốn báo cảnh sát đây.” Trong đó là một cô gái, tôi cũng không thấy cần đề phòng gì nữa, ngược lại còn thấy buồn cười.
Bên trong im lặng, một lúc sau, một giọng nói thỏ thẻ hỏi: “Anh là Lại Bảo à?”
Cô ta vừa nói vậy là tôi hiểu hết rồi, thực ra vừa rồi tôi đã nghĩ đến rồi, đây chắc chắn là một cô nhóc Mạt Mạt đưa về! Bà nó! Coi nhà tôi là nhà khách chắc!
“Mạt Mạt ở đâu?” Tôi gào lên.
Cô gái kia sợ quá lại tiếp tục hét lên: “Anh đừng vào! Ở đây chỉ có mình tôi thôi! Mạt Mạt không có nhà! Tôi chỉ mượn nhà cô ấy ở nhờ một đêm, anh đừng vào!”
Nhà cô ấy á? Lúc nào chỗ này thành nhà cô ấy rồi? Má nó! Giấy tờ nhà của mình đâu nhỉ? Tôi dọa chết cô luôn! Đang định đập cửa thì lý trí quý báu của tôi ào lên chiến thắng sự manh động, tôi thở dài, cô nhóc trong phòng ngủ chắc cũng chẳng biết gì, cô nàng yêu tinh Mạt Mạt này…
“Được rồi, cô ra đi,” Tôi bất lực nói, “Cô đã biết tôi là Lại Bảo là được rồi, tôi không làm gì cô đâu, chúng ta nói chuyện.”
Bên trong im lặng một lúc mới cất tiếng: “Anh… mặc quần áo chưa?”
“Tất nhiên rồi! Cô tưởng tôi thích lộ hàng chắc?” Tôi điên lắm rồi đấy! Tự dưng trong nhà mọc ra một người lạ, thế này là sao? Định kiểm tra ý chí của tôi chắc?
Cánh cửa phòng ngủ he hé ra một khe nhỏ, một con mắt chớp chớp nhìn tôi từ khe cửa ấy. Sau khi xác nhận tôi đã ăn mặc đầy đủ, cửa phòng ngủ mới được mở hẳn ra. Một cô nhóc xuất hiện ở cửa phòng, cô ta có một gương mặt trẻ trung, chắc chưa đến hai mươi tuổi, ánh mắt có vẻ sợ hãi, tóc dài đến vai, gương mặt còn chút bầu bĩnh trẻ con. Cô nhóc mặc váy ngủ màu trắng, thân hình cũng được, trong ánh đèn mờ ảo của phòng ngủ trông như một bức tranh sơn dầu.
“Anh chính là Lại Bảo sao?” Cô nhóc mở miệng rồi.
“Ha ha, em gái, ở tuổi em thế này nên gọi là anh Lại Bảo chứ?” Tôi nén giận cười, không tiện nổi giận với một cô nhóc như thế này.
Không ngờ cô nhóc này liền chớp chớp mắt nhìn tôi rồi đột nhiên nói: “Được thôi, anh Lại Bảo, không có việc gì thì em đi ngủ đây.” Nói xong liền đóng cửa.
Tôi cuống lên, đưa tay chặn lại, trợn mắt nhìn cô nhóc: “Ngủ á? Em gái, đây là nhà anh! Không phải nhà em!”
Cô nhóc đó sững người ra một chút rồi gật đầu: “Ừ.” Dứt lời lại đóng cửa lại.
Tôi phát khùng, thò tay chặn đứng cửa lại, hung dữ nhìn cô bé: “Này!”
Cô bé kéo mạnh mấy cái mà không đóng được cửa liền ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt có ý cảnh cáo: “Anh muốn làm gì?”
“Em muốn làm gì?” Tôi hỏi lại, “Đây là nhà anh! Anh còn không biết em là ai!”
Từ khi biết tôi là Lại Bảo, bây giờ trên mặt cô nhóc ngoài vẻ cảnh giác hình như còn có chút sợ hãi, cô ấy chớp mắt nhìn tôi, “Em là em chị Mạt, em tên Cao Lộ Khiết, thế đã được chưa?”
Tôi bật cười: “Tên gì không đặt lại đặt tên thuốc đánh răng?”
Cô nhóc tên Cao Lộ Khiết trợn mắt: “Này! Khi em tên Cao Lộ Khiết, cái hãng thuốc đánh răng đó còn chưa ra đời nhá!”
Không hơi đâu tán gẫu với cô bé, tuy nhiên tôi có thể khẳng định cô bé là do Mạt Mạt đưa về, nhưng cụ thể là ai thì vẫn chưa biết, vừa giữ cửa tôi vừa nghi ngờ hỏi: “Em là em gái gì của Mạt Mạt?”
“Em gái là em gái chứ sao! Anh hỏi nhiều thế làm gì?” Cô nhóc này lại còn thấy buồn bực nữa chứ, nói xong cô nhóc ngáp một cái rồi lại muốn đóng cửa, “Được chưa? Em muốn đi ngủ!”
“Đợi chút! Em nói rõ ràng đi, anh cho em biết, đây là nhà anh!” Tôi giận thật rồi, cô nhóc này đúng là do Mạt Mạt dạy dỗ ra đây mà, vô lí hệt cô ấy.
Thấy tôi không buông tay, Cao Lộ Khiết lườm tôi một cái cháy mặt rồi bỗng cười nhạt, khoanh tay trước ngực: “Anh Lại Bảo, chị Mạt Mạt bảo em anh là chủ nhà, chị ấy thuê phòng của anh, đúng không?”
“Đúng.” Tôi gật đầu, không thả cửa ra, sợ cô nhóc này giở trò.
“Thế thì đúng rồi, chị Mạt Mạt đã thuê phòng của anh, vậy thì phòng này là của chị ấy, chị ấy trả tiền thuê nhà, cho ai ở là việc của chị ấy, anh có quyền gì mà hỏi?”
A! Cô nhóc này không đơn giản nhỉ, nói một lô lốc lí lẽ.
Tôi trợn mắt nhìn Cao Lộ Khiết, bật cười: “Được, em nói hay lắm, anh không có quyền hỏi.” Vừa nói tôi vừa một tay chống cửa một tay cởi cúc áo.
“Anh làm gì đấy?” Cô nhóc sợ hãi lùi lại một bước.
“Chẳng làm gì cả! Anh nóng!” Tôi đã cởi hết cúc áo, chiếc áo sơ mi mở toang, tiếp đến bắt đầu cởi thắt lưng, “Đây là nhà anh đúng không? Anh không có tự do cởi quần áo trong nhà mình s