Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

Đường, tôi lại trở thành tội nhân thiên cổ vì đã chăm sóc con chó bệnh Đường Đường đó.
Trong quá trình kể lể câu chuyện đầy xúc động và tình cảm đó, lão Đường thậm chí còn nghẹn ngào, lại còn tranh thủ lúc Tiểu Uyển không để ý, quay đi lấy mù tạt trong túi cho vào miệng, lúc quay lại hai mắt đã đẫm nước, rớt ra mấy giọt nước mắt cá sấu. Tiểu Uyển bị cảm động triệt để, một cô gái yêu thú cưng đến một mức độ nào đó sẽ có thiện cảm kì lạ với một người khác giới cũng yêu thú cưng nồng nhiệt như mình, đây là một sự thực không cần bàn cãi.
Sau một màn biểu diễn đặc sắc lão Đường đã chứng minh được với Tiểu Uyển rằng cậu ta là loại con trai giàu tình cảm yêu chó hơn yêu chính bản thân mình, lấy niềm vui của chó làm niềm vui của mình. Sau đó, tôi tranh thủ đẩy thuyền theo dòng, dẫn dắt Tiểu Uyển kể chuyện về con Đôn Đôn vừa mới mất của cô ấy,
“A! Hóa ra là vậy, chuyện lần trước em định nói nhưng lại ngại nói chính là chuyện này à?” Lão Đường ra vẻ kinh ngạc hỏi.
Tiểu Uyển gật đầu: “Vâng, em sợ anh hiểu lầm em chửi anh, em cũng không ngờ có chuyện trùng hợp như vậy.”
Mặt lão Đường đầy vẻ dâm tặc: “Đúng thế, thật là trùng hợp! Không ngờ Đường Đường của anh lại thực sự có một nửa của nó ở trên đời này – Đôn Đôn! Lẽ nào đây chính là duyên phận mà người ta thường nói?”
Má Tiểu Uyển hơi ửng hồng, cô cúi đầu im lặng.
Lão Đường nắm lấy thời cơ, muốn theo đuổi nàng yêu chó bèn nói thêm: “Được rồi, Tiểu Uyển, đừng buồn nữa, sau này em cứ coi Đường Đường của anh là Đôn Đôn của em đi! Đường Đường chỉ có tình yêu của bố, còn đang thiếu tình yêu của mẹ.”
Câu này đã bắt đầu có ý đò đưa hơi quá. Tiểu Uyển ngây ra rồi nhìn lão Đường vẻ trách cứ một cái.
Tôi đứng cạnh muốn đi mà không dám đi, lại không xen vào được. Lão Đường đã hoàn toàn lờ lớ lơ tôi, công hiệu của mù tạt làm cho hai mắt cậu ta vẫn đỏ ngầu, nước bay thẳng xuống ba ngàn thước, tưởng là tiện thần (thần đê tiện) tuột khỏi mây.
“Anh nói thật, Tiểu Uyển ạ, khi nghe chuyện của Đôn Đôn anh rất đau lòng, thấy em yêu nó như vậy, anh…anh cũng muốn biến thành Đôn Đôn ở bên cạnh em rồi.”
Tiểu Uyển vốn đang rơm rớm nước mắt nghe thấy câu ấy liền bật cười, ngẩng đầu lên nhìn lão Đường: “Anh sến vừa thôi!” Dứt lời quay sang nhìn tôi, “Lại bảo, đây là bạn anh à, chẳng giống người tốt gì cả!”
Tôi mím môi, cười khan gật đầu không dám há mồ, sợ vừa há ra sẽ nôn ra đây mất. Anh muốn trở thành con chó nhỏ của em á? Không ngờ lão Đường lại có thể thản nhiên tim không đập, chân không run, mặt không đỏ nói những lời như thế trước mặt một cô gái, quả nhiên là chỉ cần đê tiện thì thiên hạ vô địch!
Khi tôi đang mỉm cười cật lực muốn cho Tiểu Uyển biết lão Đường là một kẻ đê tiện tốt bụng thì cậu ta lại quay sang nhìn tôi, kinh ngạc nói: “Ơ, cậu vẫn còn đứng đây à? Bộ thuộc họ kì đà hả?”
Tôi…
Tôi vốn cảm thấy mình đứng đây nghe lão Đường nói những lời kinh dị như vậy đã được coi là tương trợ bạn bè lắm rồi, không ngờ lão Đường lại còn dám ra tay cho tôi một đòn sau lưng như vậy!
Trước khi Tiểu Uyển nó có việc bận chuẩn bị đi mất, lão Đường liền bày tỏ hi vọng thống thiết của mình, để cảm ơn sự quan tâm chăm sóc của Tiểu Uyển đối với hai đồng nghiệp mới là tôi và cậu ta, tối nay muốn mời Tiểu Uyển ăn tối.
Phụ nữ hiện đại không còn e ấp như xưa nữa, Tiểu Uyển vui vẻ nhận lời.
Từ đó có thể thấy, lão Đường và Nghê Tiểu Uyển nếu cứ tiếp tục phát triển như vậy có thể bắn ra được tí tàn lửa không biết chừng, nhưng có thể đốt cháy cả thảo nguyên hay không thì còn phải xem tạo hóa của lão Đường.
Nói thực, ngay từ lần đầu nhìn thấy cái eo thon thả, gương mặt xinh đẹp, vòng một đầy đặn vòng ba quyến rũ của Nghê Tiểu Uyển, tôi còn nghĩ một mỹ nhân như vậy sau này tên khốn nào sẽ vớ được đây! Không ngờ xa tận chân trời gần ngay trước mắt, tên khốn đó đang ở ngay bên cạnh tôi….
“Được rồi, quả này cậu coi như chuột chết vớ phải mèo mù rồi nhé.” Tôi vỗ vai lão Đường, “Đi thôi, đằng nào cũng chẳng có việc gì, chúng ta về nhà thay đồ đi, lần đầu mời Tiểu Uyển ăn cơm…”
Lão Đường trợn mắt ngắt lời tôi: “Cậu cũng đi à?”
Mắt tôi cũng trợn lên: “Shit! Vừa rồi không phải cậu nói chúng ta mời cô ấy ăn cơm à!”
Lão Đường cười đê tiện: “Anh Bảo! Bố Bảo! Ông Bảo! Cậu không phải là loại người thiếu đồng cảm với nỗi khổ của người khác mà! Tối nay cậu cứ viện bừa cái cớ nào đó không xuất hiện là được! Cho tớ một sân khấu để tớ thể hiện mình muốn hát thì hát muốn nhảy thì nhảy đi!”
“Viện cớ á?” Tôi hơi hiểu ý lão Đường rồi.
“Ừ thì cậu bảo cậu làm phẫu thuật cắt bao quy đầu, cắt trĩ gì đó, cái gì chả được!” Lão Đường tiếp tục cười đê tiện, “Tớ chỉ cần có cơ hội một mình tiếp cận thôi! Cậu đã là bố dượng của người ta rồi, đừng có xúm vào vụ này nữa!”
Kết bạn không cẩn thận ắt phải chết. Nếu là năm trăm năm trước, tôi đã một đao…
Tái Ông mất ngựa, chưa biết là họa hay phúc đây.
Tan sở xong không cần đi ăn cơm với Nghê Tiểu Uyển nên tất nhiên là tôi về nhà, cũng là một đêm tương đối yên tĩnh trong mấy ngày qua.
Trong nhà vẫn hoang vắng không


Ring ring