Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341707
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1707 lượt.
m cũng yêu anh vậy đó!”
Nói ra rồi! Cuối cùng tôi cũng nói được ra rồi! Lòng tôi thế là đã vén mây đen thấy được mặt trời!
“Thế nghĩa là dù lúc nào, nếu em nói muốn ở bên anh, anh cũng đều đồng ý đúng không?” Giọng nói ngọt ngào từ ống nghe vọng ra, trong vẻ yếu mềm có chút tinh nghịch, trong vẻ nũng nịu có chút đáng yêu.
“Ừ!” Tôi thừa nhận không chút ngập ngừng.
Sau hai giây im lặng.
“Ha ha!”
Giọng nói của Mạt Mạt bỗng đột ngột rố lên, hoàn toàn không còn chút dịu dàng nào, cô ấy cười man rợ như ma nữ tóc trắng: “Thế là xong rồi! Nếu lúc nào em nói muốn ở bên anh, anh cũng đồng ý, thì bây giờ anh không được thay lòng đổi dạ, đi tìm cô gái khác! Nếu không nhỡ sau này một ngày nào đó em tỏ tình với anh, anh lại phải chia tay với người ta,, làm người ta tổn thương, tội gì!”
… Đúng là một tiếng sét giữa trời quang, trái tim vừa rồi còn rực lửa tình yêu, tươi sáng rạng ngời của tôi trong chớp mắt đã bị di nát dưới gót chân một cách tàn khốc.
“Hi hi, Bảo, mấy câu anh vừa nói em đã ghi âm lại rồi! Anh ngoan ngoãn cho em! Anh đã tỏ tình với em rồi, nếu thay lòng thì anh không phải đồ lăng nhăng thì là đồ cầm thú!”
Bà nó, tôi lại lần nữa thành đồ chơi người lớn của Mạt Mạt rồi!
“Này em bẫy anh hả!” Tôi vẫn còn rất mưu trí, sau khi ngớ người ra một phút liền gào vào điện thoại: “Anh nói cho em biết! Tất cả chỉ là ảo giác, em không dọa được anh đâu!”
Gào xong tôi nghe thấy tiếng tút tút ở đầu kia điện thoại.
Điên quá! Nếu có thể thò miệng qua điện thoại, tôi nhất định sẽ giở chiêu tuyệt học của Michael Tyson[1'> cắn một phát đứt lìa tai Mạt Mạt!
[1'> Vận động viên quyền anh người Mỹ. Năm 2007, trong trận đấu với Evander Holyfield, Tyson đã cắn vào tai Holyfield.
Vốn là một đêm yên tĩnh hiếm có, tôi đang vui thì lại bị cú điện thoại của Mạt Mạt phá hoại đến nỗi không khác gì hiện trường tai nạn giao thông.
Chán quá tôi mới gọi điện cho lão Đường, tưởng tượng cảnh cậu ta và Tiểu Uyển cùng ăn cơm là tôi thấy hụt hẫng, bây giờ tôi chẳng có lấy một cô bạn nào thế mà phải tác thành cho tên súc sinh đó.
Quả nhiên họ vẫn đang ăn cơm, không có tiếng ồn áo, loáng thoáng còn có thể nghe thấy tiếng đàn piano, xem ra lão Đường chơi bài cũ, đầu tiên là lãng mạn, tiến triển tiếp, sao đó là nhớ về những chuyện đau khổ để có được sự đồng cảm, giành trái tim người đẹp.
“Lão Đường, vẫn đang ăn à? Tiến triển thế nào?” Tôi choc.
Giọng nói của lão Đường bắt đầu trầm xuống, thở dài: “Là cậu à, vẫn là chuyện đó à? Tôi đã nói cả nghìn lần rồi, không được! Phiền cậu chuyển lời cho Mỹ Na, tôi không thể ở bên một cô gái không có lòng yêu thương được, chuyện tình cảm không thể miễn cưỡng được!”
Tôi ngớ người: “Cậu uống phải rượu giả à?”
Bên kia lão Đường tiếp tục ông nói gà bà nói vịt với tôi: “Đúng đúng, tôi biết cô ấy đã đợi tôi ba năm, tôi không muốn làm tổn thương cô ấy. Cậu cũng biết đấy, cô Lệ Quyên lần trước chờ đợi tôi suốt năm năm không phải cũng bị tôi khuyên đi lấy người khác sao? Cậu nói với Mỹ Na, chúng tôi thực sự không hợp nhau, tôi luôn rất nghiêm túc và thận trọng với chuyện tình cảm”.
Ai là Mỹ Na? Ai là Lệ Quyên?
“Cậu biết đấy, chuyện này không thể miễn cưỡng được.” Qua điện thoại, tôi nghe thấy tiếng lão Đường đột nhiên rất xa xăm, “Xin lỗi em nhé Tiểu Uyển, sắp xong rồi, haizz, em ăn đi…”
“Lão Đường, cậu bị động kinh gián đoạn à? Lại còn chơi trò diễn xuất với tớ nữa?” Tôi hơi bực rồi đấy.
Lão Đường hoàn toàn không tiếp chiêu của tôi, tiếp tục tự biên tự diễn: “Được rồi, đừng nói nữa Tiểu Biết (ba ba), tôi biết Mỹ Na rất đẹp,nhưng cậu hiểu tôi mà, với bạn gái tôi không coi trọng ngoại hình, tôi chỉ coi trọng nội tâm của họ thôi! Thế nhé, bảo với Mỹ Na tôi chúc phúc cho cô ấy, tôi đang ăn cơm với bạn, tôi cúp trước đây!”
“Shit…” Tôi còn chưa nói xong thì đầu bên kia đã cúp máy.
Có câu thơ thế này: Có người đã chết, hắn thì vẫn sống; Có người còn sống còn hắn thì đáng chết!
Không còn nghi ngờ gì nữa, cái thằng lão Đường đó đang muốn biểu diễn trước mặt Tiểu Uyển, thấy tôi gọi đến liền không buồn kiêng nể, cái gì mà Mỹ Na, Lệ Quyên, ba năm, năm năm, thế mà cậu ta cũng nói ra được! Mẹ nó đúng là… mà khoan lúc nãy cậu ta gọi mình là cái gì ấy nhỉ? Tiểu Biết á? Cậu ta chết chắc rồi! Chết chắc rồi!
Giết chết lão Đường! Giết chết lão Đường! Tôi đang đấm lấy đấm để vào thành ghế sofa để xả tức thì ngoài cửa đột nhiên có tiếng động!
Cửa mở ra, có tiếng bước chân, tiếp đó là giọng nói của một cô gái: “A! Anh ấy về rồi, đang ở nhà đây này!”
Là Cao Lộ Khiết! Cái tên Hán gian bán… tôi này.
Tôi đang định nổi điên thì chợt nghe thấy một giọng nữ khác: “Có người à? Thế có sao không?” Một giọng nói hoàn toàn xa lạ! Ai vậy nhỉ?
“Không sao đâu, vào đi, cứ tự nhiên như ở nhà nhé!” Giọng nói đầy mãn nguyện của Cao Lộ Khiết vang lên.
Tôi ngồi nghe trên sofa, bóp bẹp dí lon bia trong tay, tự nhiên như ở nhà á?… Tại sao, tại sao lại ép tôi giết người!
Tiếng thay dép ồn ào vang lên, hai bóng người xuất hiện trong tầm mắt tôi, Tiểu Khiết và một cô bé cũn