Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Khi Yêu Ai Cũng Liêu Xiêu

Tác giả: Lại Bảo

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.

tách chén, vỏ hoa quả và lon bia rỗng, vừa dọn vừa ngáp thì bỗng cảm thấy có gì không ổn.
Sao lại cảm thấy như thiêu thiếu cái gì, trong nhà hơi yên tĩnh quá… Shit! Sắp mười hai giờ rồi! Con nhóc Cao Lộ Khiết đó vẫn chưa về!
Khi bạn trêu mèo
Bạn không biết rằng mèo cũng đang trêu bạn;
Khi bạn chơi gái
Bạn không biết rằng gái cũng đang chơi bạn.
Ngài 1 tháng 9.
Trời nhiều mây bắt đầu hửng nắng.






Đêm nay Cao Lộ Khiết hoàn toàn biết mất không chút tăm tích, tuy tôi không ngừng nhủ thầm chuyện này chả liên quan gì đến mình sất, nhưng dù sao đó cũng là một cô nhóc, muộn thế này một mình chạy bên ngoài, tôi không thể không lo lắng. Con bé chạy từ nhà tôi ra đấy! Trách nhiệm này nặng nề quá! Không biết số điện thoại của Tiểu Khiết, đành gọi cho Mạt Mạt vậy, ít nhất cũng biết tí tin tức đặng còn ngủ cho ngon.
Điện thoại chỉ kêu mất tiếng bên đó đã nghe máy, giọng Mạt Mạt lo lắng vọng tới: “Sao rồi! Đã về chưa?”
Bàn tay cầm điện thoại của tôi hơi khựng lại, cô nàng này sao giờ này vẫn chưa ngủ? Đợi điện thoại của tôi sao? Lẽ nào cô ấy đã tu luyện đến một cảnh giác siêu phàm nào đó, có thể bắt quẻ dự đoán tương lai.?
“Em…biết rồi à?” Tôi cẩn trọng hỏi.
Bên đó im lặng một chút: “Anh là ai?” Giọng Mạt Mạt đầy nghi ngờ, lạnh lùng kinh ngạc, hung dữ.
Đó là một căn nhà cấp bốn rộng chưa đến mười mét vuông, tuy Tiểu Văn bài trí rất thanh nhã, xinh xắn nhưng vẫn quá chật hẹp. Trên tường treo thảm và những bức tranh đầu kì quái, trên bệ cửa sổ duy nhất bày mấy chậu hoa, trong phòng ngoài một chiếc giường, một chiếc bàn và một chiếc máy tính ra thì không có gì khác, những đồ đạc như quần áo đều được xếp trong thùng giấy để dưới gầm giường hoặc trong góc nhà, các loại đồ trang sức phụ kiện bày khắc giường khắp bàn ghế, trông hoa cả mắt.
“Em sống ở đây à?” Tôi ngạc nhiên hỏi.
“Sao ạ?” Tiểu Văn khẽ cười.
“Tiền hàng tháng bố mẹ em… gửi cho em chắc không ít vậy chứ? Em cũng tự kiếm tiền được mà!” Ý tôi là cô ấy có đủ tiền thuê một nơi rộng hơn, thoải mái hơn.
Tiểu Văn lắc đầu cười: “Em có tiền nhưng không cần phải thuê chỗ rộng hơn.” Dứt lời liền nhìn ra xung quanh, khẽ than như một triết gia, “Dù em có thuê căn phòng rộng hơn thì cũng chỉ cần một chỗ dài hai mét rộng một mét để ngủ mà thôi.”
Tôi chấn động, phải đấy, nếu nhân dân cả nước có sự giác ngộ như vậy thì làm sao bị mấy tên thương nhân bất động sản lừa được?
“Nhưng nếu em ở một chỗ nhỏ như thế này khi bố mẹ em thấy sẽ nghĩ sao?”
Tiểu Văn nghe tôi nói vậy liền quay sang nhìn tôi, ánh mắt như có ý gì.
“Vâng, Lại Bảo, em cũng đã nghĩ đến chuyện đó, tối hôm qua về nhà em đã nghĩ đến nhưng em không biết có tiện mở lời không, em muốn…” Tiểu Văn vừa nói vừa khó xử chun mũi mỉm cười.
Dự cảm không lành đó như mây trên trời dần tụ thành một đám mây đen chụp trên đầu tôi: “Không phải em muốn….”
Giữa người thông minh với nhau, có những lời không cần nói rõ.
Tiểu Văn lập tức gật đầu, có chút ngại ngùng, vội quan sát sắc mặt tôi một chút rồi giải thích: “Em sẽ không ở quá lâu đâu! Bố mẹ em đi một cái là em dọn ra ngay, em hứa.”
Cái đó thì tôi tin, Tiểu Văn không phải loại con gái vô lại đó, cô ấy có thể mở miệng ám chỉ với tôi chuyện này chắc là đã phải lấy hết dũng khí, dù gì cô ấy sống một mình nhiều năm như vậy, là một người hoàn toàn có thể độc lập, không muốn mở miệng cầu xin người khác.
Nhưng nhịp tim của tôi vẫn bắt đầu giảm dần như đang hòa nhịp với tâm trạng của tôi lúc này. Ngoài mặt tôi tươi cười nhưng trong lòng đau khổ, tôi gật đầu: “Không thành vấn đề. Trước khi bố mẹ về một ngày anh sẽ đến đón em để còn có thời gian bài trí lại nhà anh một chút.”
Tiểu Văn khẽ vỗ ngực mình như được an ủi nhiều lần.
Haizzzz, đều là con gái, đều xin ở nhà tôi, sao thái độ đối với tôi lại khác nhau một trời một vực vậy. Mạt Mạt đúng là cần gặp Tiểu Văn….
Tạm biệt Tiểu Văn, rời khỏi nhà cô ấy ra phố, tim tôi như có hội té nước, thầm nghĩ quả này thì nhà mình náo nhiệt lắm đây, còn chưa biết nên xử lý Mạt Mạt và cô nàng Tiểu Khiết thế nào đây!
Thôi, tôi nghĩ rồi, về nhà dứt khoát treo luôn cái biển chính thức kinh doanh cho rồi, biến nhà tôi thành “Nhà khách dành cho phụ nữ lang thang”.
Toàn soạn là thiên hạ của lão Đường, có lúc đàn ông chỉ cần hạ lưu một tí, khốn nạn một tí, mất dạy vừa phải là sẽ rất được con gái yêu thích, lão Đường chính là một minh chứng.
Nhân cơ hội Tiểu Uyển đưa chúng tôi đi làm quen với tòa soạn, dưới sự áp bức và dụ dỗ của lão Đường, tôi và cậu ta đã diễn một vở kịch, chuyển con chó bệnh Đường Đường hư cấu của tôi cho lão Đường, khiến cho Tiểu Uyển dễ dàng tin rằng con chó đó là của lão Đường, chỉ vì cậu ta phải đi công tác một thời gian nên mới nuôi nhờ ở chỗ tôi, không ngờ nó lại bị bệnh. Lão Đường vì thế mà nổi cơn thịnh nộ, đau khổ chết đi sống lại, như bị cào xé ruột gan, tí nữa thì tuyệt giao với tôi. Nghê Tiểu Uyển nghe xong áng mắt đầy vẻ đồng cảm và thương xót, thỉnh thoảng lại khẽ thở dài với lão