Tác giả: Lại Bảo
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1682 lượt.
mạng, chỉ trách cái mồm khốn nạn của Đường Gia vừa rồi đã đắc tội tất cả mọi người.
“Không sao.” Tiểu Văn ngồi bên vừa cười vừa xua tay, “Em không bận tâm đâu, chuyện cười đó rất hay.”
Đáng tiếc là sự rộng lượng của cô ấy bị chìm lấp trong tiếng kêu thảm thiết như tiếng lợn bị chọc tiết của lão Đường.
Thế là từ lúc đó, lão Đường bèn ngoan ngoãn ngồi một góc nghe chúng tôi nói chuyện, thỉnh thoảng chêm vào một hai câu, mỗi lần cậu ta thông minh đột xuất định thốt ra một câu tuyệt cú nào đó, mặt vừa mới hí hửng ngẩng đầu lên thì đã bị ánh mắt như hùm như sói xung quanh chặn họng, bải hoải nhũn người trong góc sofa…
Trong lúc trò chuyện, Tiểu Văn đã bị cảm động vì những lời tích cực đầy hứng khởi của mọi người, mắt rơm rớm nước luôn miệng cảm ơn.
Mọi người xua tay: “Thôi thôi! Vẫn còn cảm ơn à? Làm gì đến nước đó? Có chút chuyện cỏn con ấy mà!”
Lão Phó nói: “Vở kịch này thành bại ở Bảo, vai của cậu là quan trọng nhất, chúng ta chỉ là vai phụ thôi.”
Tiếp đó mọi người phân vai như chơi trò chơi, tất nhiên về cơ bản là ai đóng vai người đó, chỉ có điều phải làm cho nhân vật của mình hoàn toàn hóa vào câu chuyện tình yêu hoàn mỹ giữa tôi và Tiểu Văn mà mọi người vừa soạn ra. Sau đó lúc cần thiết, với tinh thần hy sinh cái tôi vì cái chung, làm chứng cho lời nói dối tày trời này.
Còn về lão Đường, do khả năng diễn xuất, khả năng phát huy tại chỗ và khả năng nắm bắt nhân vật của cậu ta, để tránh trong giây phút quan trọng cậu ta vô tình, vô sỉ, vô lí làm loạn nên chúng tôi cho cậu ta làm nhân viên tạp vụ, chỉ trong những tình huống bất đắc dĩ mới có thể đóng vai “người qua đường A”.
Áp lực của tôi là lớn nhất. Dù gì vai mà tôi phải diễn không có kịch bản, tất cả mọi khả năng đều có thể xảy ra, gần như hoàn toàn phát huy tại chỗ, mà tôi đã bao giờ đóng phim của Vương Gia Vệ đâu. Tôi hoàn toàn không chắc chắn chút nào, nói thực tôi không nắm rõ vai diễn của mình lắm, nếu lần này thực sự phải giúp Tiểu Văn thì tôi phải chuẩn bị thật kĩ, phân tích tỉ mỉ hoàn cảnh tính cách của nhân vật, phải đi sâu vào nội tâm nhân vật, làm cho diễn xuất của mình được lập thể hóa, có lẽ còn phải ra hiệu sách mua một cuốn Sự tu dưỡng của một diễn viên…
Nói chuyện đến gần mười giờ mọi người mới giải tán.
Phương châm sách lược cụ thể về cơ bản đã có, bố mẹ Tiểu Văn cũng sắp về nước, hiện chưa nhận được email xác định thời gian cụ thể, nên vẫn còn chút thời gian chuẩn bị.
Thực ra chỉ cần tạo ra một câu chuyện duyên phận trời định, sinh ra để dành cho nhau, tạo ra một câu chuyện thần thoại tình yêu đẹp đẽ lãng mạn đầy trắc trở là được. Đồng thời tôi và Tiểu Văn phải học thuộc lòng chuyện này, không được để có kẽ hở, phối hợp ăn ý nhuần nhuyễn, giả vờ ngọt ngào trước mặt bố mẹ Tiểu Văn, đồng thời nhất định phải làm cho họ hoàn toàn tin vào câu chuyện thần thoại dù vạn thế có trôi qua, bể cạn thành nương dâu thì tình yêu cũng là mãi mãi, dù biển có cạn đá có mòn thì cũng không hủy được lời ước hẹn chân tình của đôi ta. Sau bao phen dằn vặt day dứt đau khổ, sau bao phen giằng co vật vã trong đêm tối, tay nắm chặt tay để tôi và Tiểu Văn không bao giờ chia cách… Đợi đến khi bố mẹ Tiểu Văn công nhận tôi, yên tâm lên máy bay về bờ bên kia đại dương thì chuyện này coi như đại công cáo thành.
Khi ra về mọi người đều khuyến khích tôi tiễn Tiểu Văn về nhà. Tôi cũng không từ chối, cảm thấy trong hoàn cảnh này thì đây là chuyện nên làm. Thế là mọi người đều khen tôi nhập vai nhanh. Nhưng Tiểu Văn thì cứ từ chối, kiên quyết không cần tôi đưa về. Khi mọi người lấy lí do con gái về đêm một mình nguy hiểm thì Tiểu Văn khẽ cười: “Bao năm qua em đều như vậy.”
Nghĩ cũng phải, Tiểu Văn sống một mình nhiều năm như vậy tuyệt đối không phải loại con gái yếu đuối, chúng tôi đúng là đã lo thừa rồi.
Trước khi về, Tiểu Văn hơi ngập ngừng rồi quay lại nhìn tôi, “Lại Bảo, cảm ơn anh đã giúp em.”
Tôi cũng cười: “Anh cũng rỗi rãi chẳng có việc gì làm ấy mà.” Thấy trong mắt Tiểu Văn thoáng ánh cười và vẻ trách cứ, tôi vội nói chữa: “Em cứ yên tâm đi, chắc chắn anh đã giúp em là giúp đến cùng, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, nghiêm túc làm bố giả tiễn bố mẹ em lên máy bay.”
“Anh sẽ giúp em đến cùng thật chứ?” Tiểu Văn cười hỏi.
Tôi gật đầu.
“Vậy… mai anh có thể cùng em đến bệnh viện kiểm tra được không?” Tiểu Văn ngập ngừng rồi lại ngập ngừng nói, “Em không thích ánh mắt của những người nhìn em khi em đi một mình.”
Tôi hiểu ngay vấn đề: “Được, liên lạc bằng điện thoại nhé.”
“Cảm ơn anh.” Tiểu Văn nhìn tôi khẽ nói, ánh mắt vốn trong veo khi nói câu đó lại có vẻ mông lung. Tôi còn chưa kịp nhìn rõ ánh mắt ấy đang nói gì thì cô ấy đã quay người bước ra hành lang đi vào thang máy.
“Bye bye!” Tôi chống tay vào cửa hét với theo.
Bên đó liền ồ lên mấy câu “bye bye” loạn cào cào, mà giọng của lão Đường là chói tai nhất: “Bye bye nhá bố nó!”
Kèm theo tiếng cửa thang máy đóng vào là tiếng chân đá tay đấm và tiếng kêu thảm thiết của lão Đường.
Tôi thở phào một hơi, quay người đóng cửa, bước vào phòng khách thu dọn