Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341729

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.

g Vực theo phản xạ giơ tay đỡ chị ta.
Sau khi Mạc Tử Tuyền ổn định lại cơ thể, liền tức tốc đánh đòn phủ đầu, tỏ vẻ oan ức tội nghiệp:“Tống Vực, anh đến đúng lúc lắm. Anh nhìn kĩ đi, xem ai khi dễ, bắt nạt ai nhé?”
Tống Vực nhanh chân lại gần Mục Táp, cúi đầu kiểm tra thần sắc cô, bức thiết hỏi :“Em sao thế?”
Mạc Tử Tuyền điềm nhiên đứng tại chỗ sửa sang quần áo, hợm hĩnh tỏ vẻ ta đây không thèm chấp.
Mục Táp thở hổn ha hổn hển, ngực phập phồng lên xuống. Cô bực tức quan sát Mạc Tử Tuyền, đoạn chuyển sang nhìn Tống Vực. Trong nháy mắt, một ý thức trào dâng mãnh liệt trong tâm trí cô. Bây giờ với cô, hai chữ ‘Tống gia’ ví như nỗi nhục nhã trong đời. Từng chùm tia sáng phóng ra từ các ngọn đèn sáng choang đều lố nhố nhắc nhở cô, giữa cô và Tống Vực âu chỉ là một cuộc giao dịch. Bất luận kết cục sau này sẽ thế nào, thì từ lúc bắt đầu cô đã bị đặt ở thế yếu, luôn luôn thấp cổ bé họng trước mặt họ.
Cuộc đời cô chưa bao giờ xấu hổ và thanh tỉnh như lúc này.
Cô bình tĩnh phô nụ cười tươi tắn:“Hơ hơ! Đúng rồi, các người là người một nhà, còn tôi chỉ là kẻ ngoại lai. Các người yên tâm, tôi chẳng thèm nán lại đây thêm một giây nào nữa, giờ tôi sẽ đi ngay.”






Mục Táp lách mình qua bả vai Tống Vực, toan bước ra phòng khách. Tống Vực kịp thời giữ chặt cánh tay cô, ôm sát cô trong ngực, anh cúi đầu thì thào bên tai cô, ngữ khí chất chứa vẻ ẩn nhẫn:“Táp Táp, em bình tĩnh lại mau, kể rõ mọi chuyện cho anh nghe.”
Mục Táp nhất thời lâm vào tình trạng trầm ngâm im lìm. Cô cảm giác hơi thở anh vấn vít quanh vành tai cô. Tuy rằng gần trong gang tấc, nhưng lại phảng phất khoảng cách xa vời vợi như trời và đất.
“Anh là chồng em mà. Em hãy tin tưởng anh.” Ánh mắt mơn man trên mặt cô, anh tận lực đè thấp giọng nói hòng trấn an cảm xúc cô.
Ngoài phòng khách, bà Tống mơ hồ nghe thấy tiếng động lao xao trong phòng bếp. Bà cảm thấy kì quái, liền hô to:“Trong đấy xảy ra chuyện gì thế? Mấy đứa đâu hết rồi? Lên đây ăn bánh trái đi nào.”
“Anh thả em ra.” Cảm xúc Mục Táp sắp vượt quá giới hạn chịu đựng, giọng nói run run kết hợp ngữ điệu gấp gáp,“Tống Vực, anh ôm chặt quá, em không thở nổi.”
Anh vừa dứt lời, Mạc Tử Tuyền liền chậm rãi đi tới, ánh mắt hỉ hả liếc xéo Mục Táp, sau đó tỏ vẻ thân thiết ngồi cạnh bà Tống.
“Táp Táp, mẹ thừa nhận mẹ có chút phật lòng vì hành vi ngày trước của con. Mẹ cảm thấy phụ nữ hành xử như vậy là không tốt. Nhưng mẹ không phải là loại người nông cạn, hồ đồ quơ đũa cả nắm. Mẹ vẫn biết tùy việc mà xét, không hề chăm chăm chĩa mũi dùi vào con một cách vô cớ. Mẹ nói thật, mẹ sẽ không vì chuyện của quá khứ mà giữ mãi thành kiến với con đâu.” Thần sắc bà Tống dần chuyển sang phờ phạc, bà khẽ lắc đầu,“Mẹ không rõ nguyên nhân gì khiến cảm xúc con trở nên hỗn loạn, rồi nói ra những lời dễ làm người khác khó chịu. Nếu do thái độ mẹ không tốt, thì mẹ khảng khái nhận lỗi với con, mong con thông cảm cho bà già này, rồi cố gắng tỉnh táo lại, được chứ?”
“Mẹ hiểu lầm con rồi. Mẹ chẳng những đối tốt với con, mà còn bao dung, trân trọng con, luôn dạy bảo con điều hay lẽ phải.” Mục Táp nói,“Đây là vấn đề của con và Tống Vực, không liên quan bất kì yếu tố bên ngoài nào hết.” Lúc nói chuyện, Mục Táp cảm nhận lực nắm tay của Tống Vực càng lúc càng mạnh, tựa hồ muốn bóp nát khớp xương cô.
Mạc Tử Tuyền yên lặng rót tách trà đặt trước mặt bà Tống, nhẹ nhàng giơ tay vỗ vỗ sau lưng bà.
Bà Tống chau mày, nheo mắt quan sát Mục Táp và Tống Vực, lát sau bà thở dài sườn sượt: “Thôi đừng nói nữa. Hai con về nhà tự giải quyết với nhau đi, mẹ già rồi, không gánh nổi đâu. Chị Chu, dẫn tôi lên phòng đi, tôi cần nghỉ ngơi.”
Dì Chu nhanh nhẹn tiến tới, dìu đỡ bà Tống lên lầu.
Phòng khách chỉ còn ba người Tống Vực, Mục Táp và Mạc Tử Tuyền.
Mục Táp vùng vằng đẩy tay Tống Vực:“Anh buông ra. Hiện tại đừng làm phiền em, em cần yên tĩnh để tỉnh táo lại.”
Tống Vực vừa thả tay, cô lập tức lấy túi xách trên sô pha, đeo lên vai, đi tới trước mặt Mạc Tử Tuyền: “Tôi đánh cô vì mồm miệng cô bẩn thỉu, dám nhục nhã, thóa mạ mẹ tôi. Bà ấy là mẹ ruột của tôi, bất luận kẻ nào có ý định xúc phạm bà ấy, tôi sẽ không ngần ngại liều mạng với kẻ đó. Về mấy chuyện linh tinh lang tang khác, dù cô có giở vô số mánh khóe, tôi cũng chả hề hấn gì đâu. Như tôi đã nói, dẫu tôi và Tống Vực phát sinh bao nhiêu vấn đề đi chăng nữa, thì đó là việc riêng của vợ chồng tôi, không liên quan đến kẻ thứ ba trơ trẽn như cô. Cô thèm khát anh ấy? Cứ tự nhiên sử dụng hết mọi vốn liếng để mồi chài, chèo kéo anh ấy đi. Chúng ta sẽ cùng chống mắt nhìn xem kết cục của cô là gì: thành công khiến anh ấy mủi lòng hay tự rước lấy nhục nhã ê chề?”
Dứt lời, Mục Táp đùng đùng sải bước tới cửa lớn. Tống Vực chưa kịp vươn tay ngăn cản đã bị cô mở miệng chặn trước :“Đừng chạm vào em. Em muốn yên tĩnh một mình, anh chớ quấy rầy.” Giọng điệu cô gãy gọn và quyết liệt.
Sau khi Mục Táp rời đi, Tống Vực căm tức nhìn chòng chọc Mạc Tử Tuyền. Thoạt đầu, Mạc Tử Tuyền còn hí hửng chế nh


Ring ring