XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341698

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

hía hai đôi giày, não bộ bắt đầu sắp xếp lại rõ ràng, mạch lạc ý tứ, sau nói:“Nói thật, em không biết nên tin anh lần nữa hay không? Giá trị danh dự của anh trong lòng em đã tụt xuống số âm. Hơn nữa, tính cách tiêu cực của anh…. thêm nhiều phương diện trái ngược với em…..Em hiện tại chưa biết trả lời anh thế nào.”
“Em không cần gấp gáp đưa câu trả lời, em có thể thử thách và quan sát anh.” Tống Vực nghiêng người, ôm cô đặt trên đùi mình, nhìn sâu vào ánh mắt thấp thoáng tia do dự của cô,“Nhưng trước tiên, em phải đồng ý với anh hai điều, không cho phép thương lượng hay từ chối. Thứ nhất, thu hồi vĩnh viễn ý niệm chia tay. Thứ hai, bất luận phát sinh chuyện gì, đều là việc riêng của chúng ta, không được kéo người ngoài vào.”
Ngữ điệu anh trịnh trọng, nhấn nhá từng chữ, ám chỉ Úy Trì Lâm.
Mục Táp chau mày, giãy giụa:“Có ai cà chớn, vô lại như anh không? Câu trước mới nói chấp nhận thử thách và quan sát, đảo mắt liền đưa ra tận hai yêu cầu!”
Tống Vực đè lại đôi tay vùng vằng của cô, tiện thể hôn lên trán cô:“Ngoại trừ hai điều này, những cái khác đều chiều theo ý em tất. Em có thể chỉ trích anh, cãi nhau với anh, thậm chí đánh anh, nhưng nhất thiết đừng động đến hai điểm mấu chốt của anh.”
“Anh căn bản không có thành ý, anh…..” Mục Táp chưa cãi xong, cả người đã lơ lửng trên không. Tống Vực bế ngang người cô lên, sẵn tiện cầm túi xách của cô, phòng chừng nó rơi xuống,“Anh làm gì thế, mau thả em xuống!”
“Chân em đau, để anh bế em một đoạn.” Gương mặt anh bừng sáng nét cười , tốt bụng nhắc nhở,“Đừng la ó nữa, gây chú ý quá kìa.”
Xung quanh, mọi người đều vụng trộm trố mắt nhìn bọn họ. Mục Táp buộc lòng im bặt, đình chỉ phản kháng.
Tống Vực bế cô đi một đoạn, phát hiện cô ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, không hề lên tiếng:“Ngoan rồi hả? Ngoan như vậy mới dễ thương chứ.”
“Chẳng phải anh luôn yêu cầu em không được làm trái ý anh sao? Em biết tỏng con người anh mà.”.
Tống Vực trầm ngâm thoáng chốc, ánh mắt hiển lộ tia bướng bỉnh, chấp nhất đáng sợ:“Anh sẽ cố gắng cải thiện bản thân đến lúc em vừa lòng mới thôi, nhưng em không thể nuôi dưỡng mấy ý niệm chia tay chia chân gì cả.”
Ngụ ý của anh y chang suy nghĩ của cô. Song anh khéo léo đổi cách nói uyển chuyển hơn tí. Quả là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, bá đạo vẫn hoàn bá đạo.






“Thả em xuống đi, em có chuyện muốn nói.” Mục Táp vỗ nhẹ lồng ngực anh.
Tống Vực nghe lời thả cô xuống, đem túi xách trả cô, tiện thể sửa sang lại áo khoác cho cô. Gió vẫn thổi ào ào, tạt vào khuôn mặt, khiến chóp mũi cô ửng đỏ. Thấy cô khụt khịt hai cánh mũi, anh liền rút chiếc khăn tay xoa mũi cô.
“Tống Vực, nhân đây em cũng muốn trình bày rõ ràng thái độ của em trước tình cảm.” Giọng nói Mục Táp vô cùng nghiêm túc,“Em cảm thấy việc yêu một người, kì thực hết sức đơn giản. Khi đã yêu, em nhất định sẽ chung thủy, toàn tâm toàn ý với đối phương. Không ngại đứng trên lập trường của đối phương để suy nghĩ mọi vấn đề một cách thấu đáo hơn. Đương nhiên em sẽ hết lòng quan tâm, săn sóc đối phương, bao dung đối phương trong giới hạn nhất định, tình nguyện làm những việc khiến đối phương vui vẻ, hạnh phúc. Và trên hết, em yêu cầu đối phương cũng đáp trả em bằng thái độ tương tự. Tống Vực, em không nói đùa đâu, đây chính là thái độ của em trong tình yêu.”
Cô tạm dừng một lát, sau tiếp tục,“Mẹ em qua đời sớm, em bất đắc dĩ phải sống cùng gia đình mới của bố. Mặc dù không bài xích chuyện sống cùng dì Kiều, song trong khoảng thời gian đầu, em vẫn tự phong bế bản thân, quên hẳn nụ cười niềm vui, tự nhốt mình trong miền kí ức chỉ có mẹ và em. Thế nên mối quan hệ giữa em và hai mẹ con dì Kiều luôn tồn tại khoảnh cách tình cảm khá lớn. Hơn nữa bố bề bộn công việc, không thể dành nhiều thời gian bên cạnh em, dẫn đến kết quả, em cô độc trong suốt thời gian dài. Dần dà, thâm tâm em phát sinh khát vọng xa xỉ, em hi vọng trên đời này, sẽ có một người thật lòng thật dạ yêu thương em, và em cũng yêu người đó bằng tất cả trái tim.”
“Anh hiểu.” Bàn tay Tống Vực nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu cô, vén lại những sợi tóc bay lòa xòa,“Còn gì nữa không?”
Mục Táp mếu dở khóc dở, hết than rồi lại thở.
“Chúng ta đi dạo tiếp.” Anh dắt cô đi loanh quanh công viên.
“À, suýt nữa em quên hỏi, ngày xưa lúc anh và Mạc Tử Tuyền hẹn hò, hai người thường hay làm gì?”
Tống Vực nghiền ngẫm:“Không làm gì hết.”
“Anh nghĩ mình đang nói chuyện với trẻ con chắc.”
“Ừ thì….trượt băng, cưỡi ngựa, chơi game, tennis, hệt như lúc anh đi chơi với mấy thằng bạn thôi.”.
Mục Táp phát hiện, anh thật ma lanh, giảo hoạt, khéo léo đánh đồng “bạn gái cũ” với bạn bè bình thường.
“Thế à.” Mục Táp gật đầu, giả vờ thuận miệng nói: “Khá giống em thời trung học. Khi đó, em và bạn trai thường hay đi dạo, ngắm cảnh hồ, chơi game, cùng làm cơm nắm đi dã ngoại. Anh ấy còn tự tay hái trái cây cho em ăn, rồi chúng em nhoài người nằm trên cỏ phơi nắng……” Đang thao thao bất tuyệt, Mục Táp nhận thấy bàn tay mình sắp bị ai kia bóp nát. C