Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1672 lượt.

địa lợi nhân hòa.”
Dứt lời, chị ta giẫm mạnh chân ga, chiếc xe tức tống lao thẳng vào cơn giông tố mịt mùng phía trước.






Ngoài cửa kính, sắc trời thuần màu đen thăm thẳm. Chiếc xe đâm xuyên màn mưa, lao đi với tốc độ chóng mặt, nhanh như chớp vượt qua hai hàng cây xanh um bên đường. Lưng Mục Táp dính sát lưng ghế, xây xẩm mặt mày theo tốc độ lái kinh hoàng của Mạc Tử Tuyền. Cô nghiêng đầu, quan sát nét mặt trầm tĩnh cùng nụ cười cổ quái của chị ta.
Cảm nhận được ánh mắt cô, Mạc Tử Tuyền cũng nghiêng đầu:“Cô sợ hãi ư? Sợ tôi sẽ giết cô.”
Vừa nói, chị ta vừa giẫm mạnh chân ga. Cơn gió ồ ạt xuyên qua cửa kính, tạt lên mặt Mục Táp, tựa như hàng loạt lưỡi dao lam cứa vào da thịt, gây nên cơn đau ran rát.
“Giết tôi cô sẽ được lợi gì? Hay chỉ càng khiến Tống Vực thêm chán ghét cô, và thương tiếc tôi nhiều hơn.” Mục Táp nhận định,“Tôi đoan chắc, đó là kết quả cô muốn tránh còn không kịp, nên chẳng dại gì làm ra mấy hành động điên rồ.”
Mạc Tử Tuyền giật mình bừng tỉnh, lập tức giảm tốc độ. Mái tóc chị ta cũng trở nên tán loạn, rối tinh rối mù. Chị ta giơ tay, vén lại gọn gàng, đoạn hỏi:“Hãy đặt giả thiết, tôi và cô đồng thời gặp gỡ Tống Vực. Trên người chúng ta đều không vướng bận gánh nặng hoặc những mối quan hệ ràng buộc rắc rối, chỉ đơn thuần là hai cô gái có cuộc sống bình thường đứng trước mặt anh ấy. Theo cô nghĩ, anh ấy sẽ rung động trước ai đây?”
Đúng lúc này, di động bỗng đỗ chuông inh ỏi, Mục Táp lấy ra nhìn, thấy tên Tống Vực nhấp nhánh trên màn hình. Cô lướt phím trả lời, song chưa kịp mở miệng, Mạc Tử Tuyền đã vói tay giựt lấy di động.
“Tống Vực?” Ngữ khí Mạc Tử Tuyền dẫn xuất ý lạnh,“Đúng vậy, Mục Táp ở cạnh em, chính xác là đang trên xe em.”
Mục Táp nhíu mày.
“Bọn em đang ở……” Mạc Tử Tuyền đảo mắt nhìn đường xung quanh, cách gần đấy có một siêu thị mở đèn đóm sáng choang, chị ta nhanh nhảu đọc địa chỉ.
Cúp máy, chị ta ném trả di động cho Mục Táp, rồi xoay tay lái, chạy đến cửa hông của siêu thị, đậu xe ngay đó.
“Tôi chờ Tống Vực.” Mạc Tử Tuyền rủ rèm mi, thốt từng chữ rõ ràng,“Tôi muốn tận mắt nhìn thấy kết quả.”
“Tùy cô.” Mục Táp thờ ơ đáp.
Chưa đầy mười lăm phút sau,Tống Vực lái xe đến địa chỉ Mạc Tử Tuyền nói. Vừa tới nơi, anh vội vàng xuống xe, đi thẳng về phía trước. Mục Táp cũng mở cửa, chạy ào đến chỗ anh. Anh dang rộng hai tay, ôm siết cô vào lòng. Thân hình người đàn ông cường tráng che mưa cản gió cho vóc dáng mảnh mai của người phụ nữ.
Mạc Tử Tuyền lề mề xuống xe, đứng chôn chân nhìn họ ôm nhau.
“Không sao chứ?” Tống Vực cúi đầu hỏi Mục Táp với thần sắc nghiêm nghị, đôi tròng mắt đen láy chấp chới tia rét lạnh. Vài giọt mưa nhiễu xuống từ mái tóc anh, trượt dọc theo đường cong gương mặt, biến mất sau cổ áo trắng tinh.
Mục Táp mỉm cười lắc đầu, ra hiệu mình không bị gì hết.
Tay Tống Vực đè lại gáy cô, áp sát đầu cô vô khuôn ngực anh. Mục Táp ngửi thấy mùi hương quen thuộc toát lên từ người anh, thì mọi bất an lo lắng liền bị cuốn trôi theo dòng nước.
“Tống Vực.” Mạc Tử Tuyền cất cao giọng, mắt trừng trừng nhìn anh không chớp, mặc kệ làn mưa rơi xối xả trên khuôn mặt,“Tất cả đều vì cô ta ư?”
Tống Vực không yên tâm, nên bàn tay anh vẫn vỗ nhè nhẹ sau lưng Mục Táp nhằm trấn an cô. Sau, anh dùng vẻ mặt không chút biểu cảm nhìn chòng chọc Mạc Tử Tuyền, tia chán ghét ngập ngụa trong mắt anh là câu trả lời đầy đủ nhất. Anh khinh thường nói chuyện cùng chị ta, cũng không buồn liếc nhìn chị ta thêm một giây, anh trực tiếp ôm Mục Táp lên xe, nổ máy bỏ đi.
Mãi đến khi chiếc xe mất hút khỏi tầm mắt, Mạc Tử Tuyền vẫn đứng trơ trọi như bức tượng điêu khắc. Sắc mặt chị ta trắng bệch nhòe nhoẹt giữa làn mưa trắng xóa, biểu cảm thẫn thờ, ngây ngây ngốc ngốc. Thật lâu sau, chị ta uể oải nâng đôi tay, co ro ôm lấy mình, ngã ngồi xuống mặt đất.
Tự biết mình đã thua, lại không muốn nhận thua, thì làm thế nào đây?
Từ nay không thể lừa mình dối người, chút niềm tin le lói cuối cùng cũng đã lịm tắt hẳn, thử hỏi chị ta còn gượng dậy nổi không?
Mạc Tử Tuyền ngước nhìn thế giới nhạt nhòa, phôi phai sau làn mưa, đúng lúc sấm sét ầm ầm vang trên bầu trời, vẽ ra một đường ánh sáng trắng, như thể đường cắt của miệng vết thương đau.
Rốt cuộc, từ nơi sâu thẳm tâm hồn chị ta đã thừa nhận sự thất bại.
Chị ta dựa vào tình cảm ngày xưa với Tống Vực mà lì lợm ở lại Tống gia, dựa vào sự dung túng của anh mà hết lần này đến lần khác giở trò khiêu khích, đồng thời châm ngòi ly gián tình cảm hai vợ chồng anh…Và sự thất bại hôm nay đã đặt dấu chấm hết cho tất cả.
Chị ta triệt để thất bại, thua không còn manh giáp, mất cả chì lẫn chài.
Hóa ra, khắp thế giới bao la mà tàn khốc này chỉ duy nhất Tống Hạo thật lòng yêu thương, đối xử tốt với chị ta. Tống Hạo mới chân chính là người đàn ông yêu Mạc Tử Tuyền bằng tất cả trái tim, yêu vô điều kiện, và luôn đặt chị ta lên hàng đầu. Thế nhưng, chị ta sống trong phúc mà không biết hưởng, ham hố đứng núi này trông núi nọ, để rồi chỉ ôm hai bàn ta


Polaroid