Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341665

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1665 lượt.

hì còn gì bằng.” Kiều Tuệ Tuệ nhân cơ hội nói, “Kiều Kiều gần như đặt mọi tâm huyết vào kì thi năm nay. Ngày nào em nó cũng đến thư viện, buổi tối về nhà thì tranh thủ lên mạng giải đề trực tuyến, nhiều đêm còn ôm sách mà ngủ gục.”
Tống Vực lịch sự mỉm cười với bà, ra chiều sẽ cố gắng hết sức.
Dùng cơm xong, Mục Táp lên lầu, đi thẳng tới phòng Mục Kiều. Cô nhẹ nhàng gõ cửa, Mục Kiều đang đọc sách bên trong, khẽ nói, “Cứ vào đi.”.
“Kiều Kiều.” Mục Táp bê tách trà sâm tiến vào, thoáng nhìn Mục Kiều rồi khoan thai đi tới, đặt tách trà lên bàn học, “Uống chút trà cho tỉnh táo đầu óc.”
Dưới ngọn đèn, đôi mắt Mục Kiều ráo hoảnh, không chứa đựng bất kì cảm xúc, nên Mục Táp không cách nào đoán biết, tâm trạng cô ta đang tốt hay xấu.
“Chị cùng anh ấy…tình cảm rất tốt?” Mục Kiều thả cây bút trong tay, đặt giữa gáy sách, đoạn vén những sợi tóc bay lòa xòa ra sau tai, chăm chú nhìn Mục Táp.
Mục Táp gật đầu: “Theo thời gian, đôi bên ngày càng thấu hiểu lẫn nhau, tình cảm cũng theo đó mà phát triển.”
“Tính tình anh ấy không hề giống những lời đồn đãi?” Mục Kiều hỏi tiếp.
“Chính em cũng nói đó là lời đồn.” Mục Táp lắc đầu,“Sao có thể tin những lời đơm đặt, vô căn cứ được?”
“Bởi vậy, thực tế chứng minh, may mắn luôn song hành cùng chị, còn vận rủi bám chặt lấy tôi.” Mục Kiều hạ giọng, ngữ khí ủ đầy sự tự giễu.
Mục Táp hiểu cô ta muốn ám chỉ điều gì, bèn dứt khoát nói rõ: “Về chuyện liên quan Cảnh Chí Sâm, chị đã nhiều lần phân bua cùng em, và chị cam đoan, những điều chị nói hoàn toàn là sự thật. Kiều Kiều, dù em tin hay không, dù em đã tháo gỡ được hiềm khích với chị hay chưa, dù kết quả có là gì, chị cũng không bận tâm hay để bụng nữa đâu. Hôm nay chị về đây…chủ yếu là thăm bố.”
Mục Kiều khẽ khàng hừ một tiếng, ngữ khí không nặng không nhẹ: “Tiện thể huênh hoang khoe khoang hạnh phúc trước mặt tôi, đúng không?”
“Đây là em tự suy bụng ta ra bụng người.” Mục Táp đáp trả, “Có hạnh phúc hay không, tự bản thân chị cảm nhận là được, chẳng cần khoe khoang, lấy le với ai cả.” Nói tới đây, tâm tình cô bỗng trĩu nặng, đắn đo cân nhắc dùng từ, “Kiều Kiều, chị cũng mong em sẽ được hạnh phúc. Em có thể không ưa chị, kể cả chán ghét chị. Nhưng chị hi vọng, em hãy sớm thoát khỏi nỗi ám ảnh của quá khứ, sống lạc quan, tích cực hơn.”
“Chị bây giờ ấm no hạnh phúc, đời sống tinh thần lẫn vật chất đều dư dả, thoải mái, muốn nói gì mà chẳng được.” Mục Kiều gằn giọng phản bác,“Ai cũng biết, tôi làm người quá thất bại, bất cẩn sẩy thai, bị thằng đàn ông khốn nạn vứt bỏ, bị người thân dối gạt, ngay cả công việc cũng nửa nạc nửa mỡ, tương lai phía trước bấp bênh mờ mịt, chẳng thấy chút ánh sáng, chỉ còn cách nai lưng tiếp tục con đường học vấn. Hơ! Hãy sống lạc quan, tích cực ư? Chị nói sao nghe dễ dàng thế.”
“Đúng là nói luôn luôn dễ hơn làm. Chị không trực tiếp lâm vào hoàn cảnh của em, nên tất nhiên không thể cảm nhận hết những đau đớn, khổ sở mà em phải chịu. Nhưng hiện giờ, ngoại trừ buông bỏ quá khứ, phấn đấu vì tương lai, em còn biện pháp tốt hơn không?” Mục Táp cúi đầu, đôi mắt xoáy thẳng vào Mục Kiều,“Thất bại là mẹ thành công. Em còn trẻ, còn vô số cơ hội đang chờ em nắm bắt, không lí do gì để em tiếp tục chán nản hay sa sút tinh thần.”
Mục Kiều quay ngoắt mặt đi: “Chị làm ơn dẹp ngay cái bộ điệu này cho tôi nhờ. Cứ khoái ra vẻ ta đây giỏi giang, tháo vát, thấu suốt tất cả vấn đề, có thể kịp thời kịp lúc đưa ra những lời khuyên bổ ích. Như thể chị luôn là kẻ đúng, lẽ phải và chính nghĩa mãi đứng về phía chị. Còn tôi vĩnh viễn đóng vai kẻ phản diện, luôn gây tai họa, rắc rối không ngừng. Có điều, tôi sẽ không bao giờ học theo lối sống của chị, tự gò ép uốn nắn bản thân vào những khuôn khổ, nguyên tắc, chuẩn mực khô khan sáo rỗng. Như thế chỉ tổ chuốc mệt.”
Khuôn mặt Mục Táp vẫn giữ vẻ dịu dàng, bình thản, không mảy may kiêu căng, ngạo mạn, nhẹ nhàng trải lòng: “Em nói đúng. Nhiều lúc chị cũng cảm thấy chán ghét bản thân mình kinh khủng. Nếu có thể, chị cũng hi vọng được như em. Mỗi khi xui xẻo gặp ấm ức bên ngoài có thể chạy ào về nhà, vô tư khóc thật lớn để xả bực dọc, rồi nép vào lòng mẹ, nghe mẹ vỗ về an ủi. Chị từng ao ước được trải nghiệm cách sống tự do, phóng khoáng của em, vui vẻ thì cười, tức giận thì la ó, tự nhiên trút bỏ mọi cảm xúc, thi thoảng còn nổi hứng gây nên mấy chuyện hơi quá quắt, bất kể hậu quả sẽ ra sao. Thế nhưng chị không may mắn có được một người mẹ luôn bên cạnh, hết lòng yêu thương, bảo bọc như em. Ngay cả bố cũng vậy, mặc dù bố hay lớn tiếng la rầy em, song đó là cách bố thể hiện sự yêu thương, quan tâm em đấy, chứ không cố tình giữ khoảng cách như đối với chị. Kiều Kiều, chị nói thật, từng có một dạo, chị hâm mộ em vô cùng.”
“Giờ thì sao, số mệnh lèo lái ngược xuôi, nâng chị lên voi, dìm tôi xuống chó? Ắt hẳn chị cảm thấy đến lượt tôi chuyển sang hâm mộ chị?” Mục Kiều quay đầu lại, mỉa mai nhìn Mục Táp.
Mục Táp lắc đầu: “Không. Sau này chị dần sáng tỏ, mỗi người chúng ta đều có cuộc sống của riêng mình, cũng chỉ có thể dựa vào bản thân để cố gắng vươn tớ


The Soda Pop