Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
lấy cô, tay anh ve vuốt sau lưng cô.
“Hơi hơi.”
Anh nhoẻn miệng cười, đưa ra nhận xét khách quan:“Tổng thể mà nói, thời gian chúng ta chung sống chưa được bao lâu, sau này ắt hẳn sẽ xuất hiện những mâu thuẫn và xung đột. Nhưng anh hứa với em, anh sẽ tận lực thích ứng và cải thiện những thiếu sót của bản thân.”
“Em ghi âm lại đấy nhé. Tránh tình trạng sau này anh lật lọng.”
“Không bao giờ.” Thần sắc anh bỗng nhiên trầm hẳn, khóe miệng nhếch thành nụ cười bất đắc dĩ “Tống phu nhân ơi, chẳng nhẽ em không tín nhiệm Tống tiên sinh của mình tí tẹo nào sao?”.
Mục Táp đáp trả bằng cách đấm mạnh vai anh.
Tối hôm nay, Mục Táp đang ngủ, bỗng dưng bụng đau quằn quại, tỉnh dậy thì phát hiện tới ngày ‘đèn đỏ’. Cô liền vào toilet xử lí, trở ra thì thấy Tống Vực cũng thức giấc. Anh đứng dậy, rót ly nước nóng đưa cô. Cô uống xong thì nằm nhoài xuống giường. Cơ thể anh nóng hầm hập kề sát lưng cô. Bàn tay anh trườn ra trước, xoa quanh vùng bụng cô. Lòng bàn tay anh vừa ấm lại vừa dày, như thể chiếc lò sưởi nhỏ, giúp cô thư thái hơn.
Cô khép mi mắt, lặng yên chìm vào giấc ngủ ngon.
Lúc thức dậy, cô thấy cả người mình làm tổ trong lòng anh, đầu gối lên cánh tay anh, kê chân trên đùi anh.
Tư thế này…thật quyến luyến biết bao.
“Dậy rồi?” Anh nghiêng đầu, giọng nói hơi trầm khàn,“Bụng em còn đau không?”
Cô lắc đầu. Ánh dương bên ngoài lách qua rèm cửa sổ, nhập vào gương mặt anh. Cô mỉm cười ngọt ngào, dùng ngón tay miêu tả tỉ mỉ ngũ quan tuấn tú của anh.
Từ lần Mục gia xảy ra chuyện không vui, Mục Táp chưa bao giờ chủ động gọi điện hỏi thăm tình hình bên ấy. Giữa trưa hôm nay, Mục Táp đang tập trung kiểm tra chi tiết bản kế hoạch, chuẩn bị trình lên cấp trên đánh giá, thì nhận được điện thoại của bà Kiều Tuệ Tuệ.
“Táp Táp, mai thứ sáu, con tan làm thì ghé nhà chơi nhé. Dì nấu nhiều món ăn ngon lắm.” Thanh âm Kiều Tuệ Tuệ dịu dàng như nước chảy, tựa hồ bà đã quên những trò khôi hài hôm trước.
Nói thật, cô không để bụng việc Mục Kiều hung hăng chỉ trích phê phán cô. Dẫu sao cũng là cô sai trước. Nhưng việc gì cũng có giới hạn. Một khi Mục Kiều ngang ngược đụng chạm mẹ cô, thì mọi chuyện đã rẽ sang hướng khác .
Không để Mục Táp có cơ hội từ chối, Kiều Tuệ Tuệ nói tiếp:“Táp Táp, hôm trước con bé Kiều Kiều giận quá mất khôn, nên không chú ý lời ăn tiếng nói. Bố con đã nghiêm khắc phê bình, bảo ban lại nó rồi. Dì hi vọng, con có thể thông cảm cho em nó. Người một nhà, đôi khi khó tránh khỏi lời qua tiếng lại mà con. Quan trọng là chúng ta có thể thẳng thắn chia sẻ nỗi lòng cho đôi bên cùng hiểu. Nếu con còn vướng mắc hay khó chịu, vậy dì thay mặt Kiều Kiều xin lỗi con. Hơn nữa, dạo này tinh thần bố con sa sút, con về trò chuyện với ông ấy đi”
Kiều Tuệ Tuệ đã nói hết nước hết cái, Mục Táp khó lòng từ chối.
Sàn nhà vang tiếng “xoảng”, Kiều Tuệ Tuệ vội vàng khom mình nhặt ly rượu “Tôi đi đổi cái khác cho ông.”
“Thái độ gì đấy hả?” Mục Chính Khang chau mày nhìn Mục Kiều, trầm giọng,“Trời đánh tránh bữa ăn, con không thể vui vẻ dùng cơm và trò chuyện với mọi người ư? Sao cứ vùng vằng, giãy nảy như đứa dở hơi thế?”
Mục Kiều đanh mặt, tức tốc đáp trả:“Chẳng qua con chỉ lỡ tay làm rơi cái ly. Bố có cần nặng lời thế không? Con thấy dạo này bố buồn cười lắm nhé, cứ chăm chăm chĩa mũi dùi vào con, bắt bẻ từng li từng tí. Sao bố thiên vị thế?”
Từ ngày Mục Kiều xúc phạm bà Trình Hạo Anh, Mục Chính Khang sục sôi lửa giận, bực bội la rầy Kiều Tuệ Tuệ. Ông trách bà quá nuông chiều, dung túng Mục Kiều, trách bà tự tay đắp nặn nên cô con gái điêu ngoa, đỏng đảnh. Kiều Tuệ Tuệ tự biết mình đuối lí, nên lặng thinh nghe chồng giáo huấn, không dám ho he nửa lời. Tuy nhiên, Mục Kiều tình cờ nghe thấy. Cô ta cảm thấy không phục, bèn chạy đến tranh luận cùng ông. Cô ta thẳng thừng trách móc ông không tôn trọng người vợ hiện tại, trong lòng chỉ khư khư ôm ấp bóng hình bà vợ trước . Cô ta lên án hành động của ông là dụng tình bất chuyên*, khiến ông nổi cơn tam bành.
*Có nghĩa là người không chung thủy, chỉ biết lợi dụng tình cảm của người khác.
“Kiều Kiều, con nói bớt vài câu giùm mẹ.” Kiều Tuệ Tuệ lấy cái ly mới, đặt trước mặt ông Mục Chính Khang, và nhắc khéo con gái.
“Bộ con nói sai ư?” Mục Kiều tiếp tục ngoan cố,“Mục Táp nói láo quen mồm, trong ngoài bất nhất, ấy vậy mà bố trắng trợn che chở, bênh vực chị ta. Ngược lại, bố lúc nào cũng chì chiết, đay nghiến con. Bố bảo con cố tình gây sự? Không có lửa làm sao có khói hả bố, bố nói đi, con làm sai điều gì, sao bố lại đối xử với con như thế? Còn mẹ nữa, tội tình gì cứ phải nhẫn nhịn, chịu đựng. Mục Táp có bao giờ tôn trọng ……”
“Đủ rồi.” Mục Chính Khang gằn giọng khiển trách,“Mấy ngày nay, bố đã nói hết nước hết cái mà con vẫn không chịu tiếp thu ư? Lại còn so đo những thứ không đâu, con làm bố thất vọng quá!”
“Buồn cười, đã bao giờ bố kì vọng vào con đâu.” Đôi mắt Mục Kiều đỏ hoe,“Vì có Mục Táp khiến bố tự hào rồi. Dù sao trong mắt bố, con luôn kém cỏi hơn chị ta. Con