Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1730 lượt.

quanh. Ánh mặt trời bên ngoài chiếu rọi, dát lớp áo màu vàng mỹ lệ, thướt tha quanh thân hai người.
Mái tóc Mạc Tử Tuyền như thác nước đổ dài, che khuất nửa khuôn mặt. Hình ảnh mỹ nữ rúc vào lòng tuấn nam, thoạt nhìn rất động lòng người. Váy tím lượt là đan luồn vào lớp quần tây phẳng phiu. Tư thế hai người nhìn qua…vô cùng thân mật. Bóng hình hai người đổ xuống sàn nhà, giao chồng lên nhau, như thể cảnh phim đen trắng, chiếu đôi tình nhân trao nhau cái ôm mùi mẫn.
“Tống Vực, may mắn cậu đã tới. Nếu không…chị không dám nghĩ đến hậu quả.” Mạc Tử Tuyền sợ sệt thỏ thẻ. Giọng nói chị ta hàm chứa sự lưu luyến cùng ỷ lại, ngâm nga than vãn“Vữa nãy, chị luôn tự trấn an mình, bắt mình phải giữ bình tĩnh, phải cố gắng chịu đựng, chắc chắn cậu sẽ đến. May thay, cậu thật sự đã xuất hiện. Tống Vực ……” Chị ta đột nhiên ngậm miệng, ánh mắt lóe lên tia kinh ngạc.
Bởi chị ta nhìn thấy Mục Táp đứng trước cửa.
Ánh mắt hai người phụ nữ chiếu thẳng nhau.
Tia kinh ngạc chỉ dừng đúng ba giây trong ánh mắt Mạc Tử Tuyền, tiếp sau, đáy mắt chị ta trở nên tĩnh lặng, phảng phất vẻ đương nhiên, tựa như mọi chuyện đều hợp theo lẽ thường. Từ Từ, sóng mắt chị ta ánh lên nét ngạo mạn. Chị ta dùng ánh mắt kiêu căng ấy, phối hợp phong thái của người trên cao nhìn xuống dưới, ngấm ngầm khiêu khích,“Tống Vực, sao Táp Táp lại ở đây?”
Tống Vực nghe vậy liền nghiêng người. Ánh mắt anh và cô giao thoa một chỗ. Vẻ mặt cô in trong đôi đồng tử thăm thẳm của anh. Vẻ mặt ấy hơi phức tạp, có lo lắng, có sửng sốt, và cả chất vấn.






Mạc Tử Tuyền tự nhiên dời tay khỏi người Tống Vực, chỉnh sửa lại làn váy, ra vẻ hơi xấu hổ nhìn Mục Táp, nhẹ giọng hỏi:“Táp Táp, sao em lại ở đây?”
Mục Táp bỏ ngoài tai câu hỏi của chị ta. Tầm mắt cô thủy chung dừng trên gương mặt Tống Vực, đoạn đánh giá một lượt mười anh chàng vệ sĩ, rồi hỏi ngược: “Tống Vực, sao anh ở trong này?”
Tống Vực đẩy Mạc Tử Tuyền tránh qua một bên, nhanh chân lại gần Mục Táp, thấp giọng giải thích sơ lược.
“Ồ, hóa ra là vậy.” Mục Táp gật gù, quay sang hỏi Mạc Tử Tuyền,“Chị dâu không bị gì chứ ạ?”
Mạc Tử Tuyền lắc đầu:“Không sao đâu em. May mắn Tống Vực đến kịp, nên đám người kia chưa kịp làm gì chị.”
Mục Táp tạm thời không ừ hử.
“Cậu cảm thấy hai người kia có quan hệ đặc biệt không?” Lục Tây Dao tiếp tục hỏi.
“Tớ đoán trước kia là người yêu. Hiện giờ còn vấn vương tình cũ hay không, tớ chưa thể xác định.” Tay Mục Táp xoay xoay que kẹo.
Lục Tây Dao “À” một tiếng, nhìn thấy vẻ mặt Mục Táp khá bình tĩnh, bèn hỏi thẳng:“Vậy giờ cậu tính sao? Giả vờ mắt điếc tai ngơ, tiếp tục diễn cảnh vợ chồng hạnh phúc, chị em hòa thuận. Hay yêu cầu anh ta giải thích cho ra lẽ?”
“Cậu cảm thấy anh ấy có nhiệm vụ khai báo tất cả với tớ ư?” Mục Táp nở nụ cười nhạt nhẽo, khẽ rũ mắt, săm soi que kẹo đường“Chẳng có người nào không tồn tại quá khứ cả? Tớ cảm thấy nếu mình cố chấp truy vấn tận gốc tình cảm ngày xưa của anh ấy thì quá vô vị, thậm chí còn thiếu tôn trọng anh ấy. Vả lại, nhỡ hành xử không khéo sẽ khiến cả hai thêm muộn phiền, xa cách. Nếu anh ấy nguyện ý, anh ấy sẽ tự động chia sẻ với tớ. Bằng không, anh ấy có thể tùy tiện thêu dệt những chuyện trời ơi đất hỡi, tớ cũng chẳng phân biệt được mức độ thật giả. Vậy cũng như không”
Lục Tây Dao nghiền ngẫm hồi lâu, đoạn thở dài:“Là nhỏ khác thì không lo, nhưng cố tình lại là bà chị dâu đương nhiệm. Người một nhà, ngẩng đầu không thấy, cuối đầu là gặp, nên nguy cơ ‘tình cũ không rũ cũng tới’ khá cao. Nếu không làm rõ ràng mọi chuyện, thể nào cũng hình thành khối u trong lòng cậu.”
“Thật ra tớ tin tưởng anh ấy.” Mục Táp ngước nhìn Lục Tây Dao,“Tớ cũng chả biết tại sao nữa. Cậu bảo tớ ngu ngốc, tớ cũng chịu, nhưng tớ tín nhiệm anh ấy. Anh ấy cho tớ cảm giác, anh ấy không hề lừa gạt tớ, cũng không bao giờ phản bội hôn nhân của chúng tớ. Vì thế lúc nãy nhìn thấy hai người họ, tớ quả thật hơi khó chịu. Tuy nhiên hiện giờ, tâm trạng đã tốt hơn nhiều.”
“Giời ơi, cậu đúng là đồ bánh bao nhũn nhão.” Lục Tây Dao ném cho cô ánh mắt cực kì chê trách.
“Trước khi kết hôn, tớ đã thẳng thắng bày tỏ, trong cuộc hôn nhân này, tớ yêu cầu sự thủy chung tuyệt đối từ hai phía. Anh ấy cũng đã đáp ứng, cho nên tớ tin tưởng chồng mình.” Mục Táp nói,”Tớ vẫn giữ quan điểm, sự tín nhiệm là một trong những nền móng cơ bản để xây dựng cuộc hôn nhân bền vững, hài hòa. Hơn nữa, sự nghi kị tựa như con dao hai lưỡi, đều gây tổn thương nhất định cho người trong cuộc. Và tớ chưa bao giờ là kiểu người tự tìm phiền não cho bản thân.”
“Này cậu, tớ muốn hỏi… ngộ nhỡ tình huống xấu nhất xảy ra…,” Lục Tây Dao đè thấp giọng,“Chồng cậu quả thật tằng tịu với chị dâu. Vậy cậu tính sao?”
“Còn có thể tính sao nữa…chỉ một lựa chọn, lập tức chia tay. Tớ không bao giờ chấp nhận kiểu sống chung chạ theo chế độ đa thê thời xưa ” Mục Táp quyết đoán trả lời.
“Tính tớ hay lo xa nên mới cảnh cáo cậu trước thôi.” Lục Tây Dao ưu tư,“Lại nói, cậu bây giờ đã biết quan hệ giữa hai người kia không