XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341924

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1924 lượt.

vảng âm thanh trai gái cười đùa, tấu cùng tiếng nhạc réo rắt nơi quảng trường, lúc này, cô mới ý thức bản thân đã đi bộ rất lâu. Từ Mục gia đến khu buôn bán ven hồ phải đi qua hết thảy năm trạm xe buýt. Có loáng thoáng nhận ra, dường như mình đã bỏ qua mấy cuộc điện thoại.
Cô hồi hồn, móc di động ra xem. Màn hình thông báo bảy cuộc gọi nhỡ. Ba cuộc từ Mục gia, Tống Vực gọi bốn cuộc.
Đúng lúc này, màn hình nhấp nháy ánh sáng, nhạc bài hát quên nụ cười*của nhóm Ngũ Nguyệt Thiên vang lên, báo hiệu cuộc gọi đến. Mục Táp lướt nút trả lời.
* link bài hát mp3.zing.vn/bai-hat/Bai-Hat-Quen-Nu-Cuoi-Ngu-Nguyet-Thien/ZWZFU0OO.html
“Em đang ở đâu?” Tống Vực lo lắng hỏi,“Sao nãy giờ không nghe máy?”
“À, em đặt chế độ rung, tâm trí lơ đễnh nên không nghe thấy.” Mục Táp nói,“Em ở ngay khu buôn bán ven hồ, đối diện bách hóa xx, chuẩn bị đón xe về đây ạ.”
“Em đừng đi đâu cả, đợi anh tới đón em.” Anh ra lệnh, còn thận trọng nhắc nhở,“Nhớ ngoan ngoãn chờ anh.”
Chưa đầy hai mươi phút sau, xe Tống Vực xuất hiện trước mặt Mục Táp. Anh hạ thấp cửa kính, ló đầu cười với cô. Mục Táp nhanh chân chạy tới, mở cửa lên xe.
“Sao lại đến đây?” Anh tinh ý phát hiện khuôn mặt cô đỏ thẫm vì giá lạnh, bèn tăng điều hòa trong xe, giúp cô vén lại mái tóc hơi lộn xộn.
“Tự dưng em nổi hứng, muốn đi dạo loanh quanh.” Mục Táp đáp,”Lâu lâu em lại có sở thích này, một mình đi từ khu bắc tới khu nam, rồi quay ngược từ khu nam về khu bắc.”
“Hôm nay em về nhà gặp chuyện bực mình ?” Anh chậm rãi bẻ tay lái.
“Tạm thời đừng nhắc tới nó.” Cô nhẹ giọng, tháo bao tay đặt qua một bên,“Em muốn nghe nhạc.”
Tống Vực đáp ứng mở nhạc, và lái xe với tốc độ chậm. Chạy khoảng mười phút, anh tấp vào cửa hàng tiện lợi, dừng xe bảo “Em chờ anh chút”, sau đó mình anh vô mua đồ.
Mục Táp xoa xoa bụng mình. Vừa nãy anh nghe thấy bụng cô đánh trống ư?
Lúc trở lại, anh xách theo túi thức ăn đồ sộ, bao gồm: bánh bao nhân thịt bò nóng hôi hổi, bắp luộc vàng ươm, chiếc bánh hotdog to chảng, hai xiên thịt nướng thơm lừng lựng, mấy quả trứng gà luộc bằng nước trà, thêm cái bánh trứng mới ra lò và vài hộp kẹo ngậm… Tựa hồ cửa hàng bán thứ gì ăn được, anh vét tất.
Mục Táp trố mắt nhìn túi thức ăn, chẳng biết nên ‘xử’ món nào trước. Tống Vực nhanh tay lột quả trứng gà, đút sát miệng cô. Cô cắn một miếng, mùi vị rất thơm.
“Anh mua nhiều thế, bụng em sao chứa hết.”
“Ăn không hết thì để dành.”
“Vừa rồi, anh nghe thấy bụng em kêu à?”
“Âm thanh không nhỏ đâu nhé.” Anh trêu ghẹo,“Tội nghiệp lỗ tai anh bị đày đọa thê thảm.”
Mục Táp cười khúc khích, lại chuyển qua cắn miếng bánh bao, uống ly cacao nóng, dạ dày cô tức thì ấm hẳn lên. Cô đắn đo một lúc, sau mở miệng:“Hôm nay em rất tức giận. Mục Kiều nói chuyện quá đáng lắm, chọc em suýt nữa nổi đên. Em ráng hết sức mới dằn được cơn tức xuống.”
“Cô ấy nói gì ?”
“Nó nói…… Bỏ đi, toàn lời chối tai không à.” Mục Táp chau mày,“Con bé bạ đâu nói đấy, chẳng chịu suy nghĩ, toàn thốt lời hàm hồ.”
“Em cũng biết cô ta nói năng hàm hồ, vậy để bụng chi cho mệt?” Tống Vực tỏ vẻ người lớn không chấp nhặt con nít,“Em cứ để lời cô ta nói chui từ lỗ tai trái sang lỗ tai phải, sau đó bay ra ngoài. Thế là xong.”
“Em không rộng lượng được như anh.” Mục Táp lắc đầu,“Lúc ấy, em khó chịu lắm, cảm thấy ấm ức vô cùng, đến mức muốn cãi lộn với nó luôn.”
Tống Vực nở nụ cười, vươn tay nựng má cô:“Nghe anh dặn nè. Mai mốt gặp chuyện tương tự, nếu em nắm chắc phần thắng thì hẳn cãi. Còn không, hãy cố nhẫn nhịn, chạy về nhà mách với anh. Anh thay em đi cãi.”
Dẫu biết anh chỉ nói bông đùa, nhưng lòng Mục Táp đong đầy hạnh phúc ngọt ngào:“Anh giúp em cãi lộn?”
“Ờ.”
“Anh quan tâm em?”
Trong không gian nhỏ hẹp dần dần lưu chuyển dòng khí lạ, khiến Mục Táp bỗng dưng bồn chồn, xốn xang .
“Chính xác.” Nói đoạn, ngón tay anh mơn trớn trên đôi má mềm mại, thanh âm trầm ấm hòa cùng màn đêm, ẩn chứa mị lực khó cưỡng,“Em là vợ anh, anh đương nhiên phải hết lòng quan tâm em.”
“Trước kia, anh cũng đối đãi phụ nữ như vậy ư?” Cô tò mò ,“Luôn dùng dáng vẻ đứng đắn nói những câu ngọt xớt?”
“Em thăm dò anh đấy hả?” Vẻ mặt anh đặc biệt nghiêm nghị: “Đừng hòng lừa anh mắc mưu. Hơn nữa, trước đây anh chưa từng nói những lời âu yếm với bất kì ai cả.”
“Lời nói dối kinh điển.”
“Thật mà. Lúc trước chỉ có phụ nữ theo đuổi anh thôi, làm anh phiền chết đi được. Cho nên thái độ của anh với họ rất gay gắt.” Tống Vực thản nhiên kể:: “Bây giờ ngẫm lại, có lẽ lúc ấy anh hành xử rắn quá, hẳn nên mềm mỏng tí.”
“Hiện tại chồng em đã biết cách khéo léo đưa đẩy?” Mục Táp cười, duỗi tay lấy hộp kẹo.
Anh nhanh nhẹn lấy thay cô, mở nắp hộp, cầm một viên đút vô miệng cô:“Nói đúng hơn, tính tình chồng em càng ngày càng tốt, đã nắm được bí quyết tùy mặt gửi lời, biết khi nào phụ nữ vui vẻ, lúc nào thì khó chịu, nên ứng phó tương đối ổn.”
Mục Táp tiện thể cắn phập ngón tay anh:“Anh muốn ám chỉ bản thân mình ngày càng giảo hoạt.”
Anh véo quai hàm phúng phính của cô, nở nụ cười sáng tựa ánh trăng trên trời, anh