Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
không phủ nhận cũng chẳng thừa thận, chỉ nhắc:“Ăn nhanh lên nào. Đỗ xe ở đây lâu quá, thể nào cảnh sát cũng hiểu nhầm chúng ta đang làm việc cấm trẻ em dưới mười tám tuổi.”
Chờ Mục Táp ăn no nê, Tống Vực mới lái xe chạy tiếp. Tâm trạng bức bối hoàn toàn bay biến, ngồi trên xe, Mục Táp còn ngẫu hứng ngâm nga bài ca quen thuộc.
Trước khi ngủ, Tống Vực cởi áo khoác và áo sơmi trong, giựt phăng caravat trên cổ, dùng vẻ mặt đường hoàng nghiêm túc:“Cùng tắm nha vợ?”
Mục Táp lắc đầu như chưa bao giờ được lắc.
Anh bị từ chối, song ý cười không giảm, đôi mắt nhìn cô lăm lăm, phô ra thái độ ‘anh không phê chuẩn sự từ chối của em’, ngã ngớn nói: “Ngại ngùng chi hả em, cứ thử một lần xem sao.”
Dứt lời, anh phăm phăm lại gần cô, bế bổng cô lên, hùng hổ tiến vào phòng tắm. Mục Táp “Á” một tiếng, la oai oái hai chữ “Giết người”. Tay Tống Vực phết nhẹ bờ mông tròn lẳng, thoải mái thừa nhận:“Chính xác. Anh đây muốn tiền dâm hậu sát.”
Vô phòng tắm, anh dùng chân đóng mạnh cửa. Tay anh thuần thục lột sạch quần áo cô, đặt cô vào bồn tắm lớn. Sau đó, anh vặn vòi sen, tỉ mỉ dùng tay thử nhiệt độ nước, rồi mới tưới lên cơ thể cô. Ban đầu cô hơi nghi hoặc, lát sau mới biết anh muốn tắm cho mình.
Bàn tay anh nhẹ nhàng du ngoạn khắp cơ thể cô. Anh cúi đầu, miệng kề sát vành tai đỏ tía:“Chờ em tắm thơm ngào ngạt, anh mới bắt tay hành động.”
Nói tới nói lui, anh vẫn đàng hoàng giúp cô tắm sạch.
Tắm xong, anh lấy khăn lông giúp cô lau khô người, lau từ đầu đến chân, lau luôn cả…nơi thầm kín mềm mại, và tiếp tục mặc áo ngủ cho cô. Hoàn tất xong các bước, anh dúi đầu vào cần cổ mảnh dẻ, ngửi thật sâu mùi hương dìu dịu, nhỏen miệng cười, nói “Thơm quá”, thuận thể cắn cắn bờ vai láng mịn, trắng ngần. Tay anh bao trùm lên bộ ngựa sữa đáng yêu, ve vuốt rất có kĩ xảo, nhưng ngữ khí cực kì nghiêm túc:“Gia đình ta đề cao tính dân chủ, công bằng. Ngày mai tới phiên em giúp anh tắm đấy nhé.”
Mục Táp bỗng nhớ về thời thơ ấu. Những lúc mẹ cô vắng nhà, bố cô có nhiệm vụ tắm rửa cho cô. Khi đó cô rất hí hửng, bởi có thể vọc nước thoải mái, vô tư hí hoáy chú vịt vàng, mà không sợ bố la rầy như mẹ.
Mục Táp ngẫm nghĩ, xét theo khía cạnh nào đó, tắm rửa là một việc rất thiêng liêng, vì chỉ có thể chia sẻ với những người thân yêu nhất của mình.
*
Sau khi tắm xong, Mạc Tử Tuyền ngồi trước bàn trang điểm, dùng khăn lau khô mái tóc dài. Tiếp theo, chị ta tự mát xa phần gáy và bộ ngực của mình, cuối cùng lặng thinh săm soi bản thân qua gương.
Ngắm nghía chán chê, chị ta quay sang mở ngăn kéo màu vàng sậm của tủ trang điểm, lấy phong thư dày, đổ xấp ảnh chụp bên trong ra.
Góc độ chụp khá chuẩn, ít nhất người ngoài nhìn vào, liền phán theo chủ quan, đây là đôi tình nhân yêu nhau tha thiết, say sưa trao nhau nụ hôn nồng nàn ngay giữa nơi công cộng.
Miệng chị ta lẩm nhẩm hai chữ Mục Táp, trong lòng càng lúc càng chán ghét.
Ông trời quá bất công! Dựa vào cái gì mà loại người này có thể quang minh chính đại sóng vai cùng Tống Vực. Lúc chị ta và Tống Vực quấn quýt bên nhau, chả biết cô ta đang ở xó xỉnh nào kìa. Chị ta nhất quyết không để kẻ đến sau cướp hết mọi thứ đáng nhẽ thuộc về mình.
Lựa chọn ở lại Tống gia, có nghĩa chị ta đã đánh cuộc tất cả cho quyết tâm giành lại Tống Vực, cũng như tìm về tình yêu và sự sủng ái ngày xưa của anh. Vốn dĩ, hết thảy chỉ thuộc về duy nhất Mạc Tử Tuyền.
Thật lâu trước kia, có cô bạn học cùng lớp với chị ta dám to gan mơ tưởng Tống Vực. Những khi Tống Vực tới đón chị ta tan lớp, cô nàng kia không biết xấu hổ, õng a õng ẹo lượn lờ trước mắt anh, về sau còn dám bắt chuyện với anh. Tống Vực theo phép lịch sự đối đáp vài câu. Tất cả đều bị Mạc Tử Tuyền ghim vào lòng. Không lâu sau, chỉ bằng vài thủ đoạn nho nhỏ, chị ta đã biến cô nàng thành đối tượng chỉ trích của cả trường, hằng ngày phải cam chịu đủ loại nhục nhã, thoái mạ. Cuối cùng, cô ta suy sụp trước miệng lưỡi cay độc của thế gian, hoảng loạn nhờ bố mẹ chuyển trường giúp mình.
Đã là con người, ai ai cũng có sơ hở và những bí mật khó nói, Mục Táp cũng không ngoại lệ. Và giờ…đã bị chị ta bắt thóp.
Nghĩ tới đây, khóe miệng chị ta nhịn không được, cong thành nét cười nham hiểm và lạnh lùng. Chị ta hớn hở đem xấp hình nhét vô phòng bì, cẩn thận bỏ lại ngăn kéo.
Sau lần Tống Vực ‘hầu hạ’ Mục Táp tắm rửa, gia đình họ liền có thêm nhiệm vụ quan trọng, đó là thay phiên tắm cho đối phương.
Thoạt nhìn, người chịu thiệt trong nhiệm vụ này là cô vợ Mục Táp. Bởi anh chồng Tống Vực có da dày thịt chắc, khung xương vạm vỡ, dáng người to cao. Mỗi lần tắm cho anh, cô hầu như dốc cạn sức lực, tay chân triệt để rã rời. Tuy nhiên qua ngày hôm sau, sự phục vụ của anh khiến cả người cô khoan khoái lạ thường. Tay nghề mát xa của Tống Vực chẳng thua gì nhân viên chuyên nghiệp. Dưới sự đấm bóp tận tình của anh, cô thỏa mãn tựa đầu vào thành bồn tắm, bất giác thiếp đi lúc nào không hay.
Đương nhiên suốt cả quá trình, cô bị anh chấm mút khá nhiều. Anh thường trưng ra