XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1738 lượt.

bộ mặt tỉnh bơ, trong khi đôi tay đang lưu luyến nơi mẫn cảm của cô, khiến cô ngứa ngáy khó nhịn. Cô kháng nghị thì anh mỉm cười, dùng giọng điệu nghiêm nghị, kết hợp vẻ mặt nghiêm trang mà bảo, không được tắm ẩu, chỗ nào cũng phải chà rửa kĩ càng. Sau đó, tay anh có xu hướng trượt xuống phía dưới.
Tắm xong, hai người thường cùng nhau xem phim, chơi cờ hoặc ngồi xếp bằng trên sô pha nghe nhạc và ăn khuya.
Mục Táp thích ăn sữa chua, đặc biệt là sữa chua vị dâu. Vì thế cách hai ba hôm, sẵn trên đường đi làm về, Tống Vực thường tấp vào cửa hàng tiện lợi, mua mấy lốc sữa chua, về nhà cất vô tủ lạnh.
*
Cuối tháng, vận xui quấn lên người Mục Táp, là bởi Cảnh Chí Sâm tới tận công ty tìm cô. Liên tục vài ngày, anh ta canh đúng giờ tan tầm, lái xe đến trước cửa công ty cô, nhắn tin cho cô, bảo có việc cần nói.
Mục Táp chẳng biết anh ta lại giở chứng gì, cũng không buồn quan tâm những tin nhắn đó. Qua khung cửa sổ, cô nhìn thấy chiếc xe Bentley màu xám bạc của anh ta, liền bực bội tháo túi xách trên vai xuống, tính chờ anh ta bỏ đi rồi mới về. Ai dè anh ta kiên nhẫn chờ thật lâu, cô hết cách, đành chau mày đi thang máy xuống tầng trệt, men theo lối cửa sau ra về.
Dùng cách đấy, Mục Táp tránh được anh ta bốn ngày. Sang ngày thứ năm, lúc Mục Táp vừa bước ra cửa sau, thì trông thấy Cảnh Chí Sâm đứng cách đó không xa.
“Táp Táp. Em tránh anh mấy ngày nay rồi.” Cảnh Chí Sâm thấy Mục Táp, liền sải những bước chân thật dài, tao nhã tiến tới.
Mục Táp tức thời nắm chặt dây túi xách, vẻ mặt khẩn trương cảnh giác.
Cảnh Chí Sâm nhoẻn cười tự giễu:“Anh xin lỗi vì lần trước đã mạo phạm em. Nhưng em đừng căng thẳng quá, lần này anh sẽ cư xử đúng mực.”
Mục Táp lặng thinh không nói, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta. Cô không phải con ngốc, mà tiếp tục tin tưởng cái mồm xoen xoét của anh ta.
“Lần này anh tìm em…vì liên quan Mục Kiều.” Cảnh Chí Sâm nhíu sát đôi chân mày, ngữ khí ủ đầy sự bất đắc dĩ,“Tính tình Mục Kiều càng ngày càng gắt gỏng. Bất luận anh nói gì, cô ấy cũng không tin, anh dỗ dành cũng chẳng được. Nói thật, khoảng thời gian này, anh nản quá em à. Công ty phải song song tiến hành hai hạng mục quan trọng. Trong đó có một cái liên quan mật thiết đến chính phủ, bắt buộc cẩn thận từng li từng tí, không được xuất hiện bất kì sơ xuất nào, thế nên toàn bộ dây thần kinh của anh đã căng thẳng đến cực hạn. Nhưng Kiều Kiều chẳng những không thông cảm, mà còn ép anh phân tâm tìm cách dỗ dành, lấy lòng cô ấy.” Nói đoạn, anh ta thở dài nặng trĩu,“Từ đầu, mẹ anh luôn phản đối quan hệ của anh và Kiều Kiều. Dạo này, bản thân anh cũng thường đắn đo suy ngẫm, và phát hiện không ít vấn đề tồn tại giữa bọn anh.”
“Anh nói với tôi làm gì?” Mục Táp lãnh đạm,“Anh tìm lầm đối tượng rồi.”
Cảnh Chí Sâm lẳng lặng nhìn Mục Táp, đôi môi mỏng khẽ nhếch, trầm ngâm hồi lâu mới nói:“Anh cảm thấy hiện giờ, anh và cô ấy nên tách ra một khoảng thời gian, để cả hai được bình tâm suy xét đúng sai, lựa chọn con đường thích hợp. Bằng không chỉ sợ tình huống ngày càng trở nên xấu đi. Có điều, anh chưa nói quyết định này cho cô ấy biết.”
Mục Táp hiểu rõ, trong đầu Cảnh Chí Sâm đã xuất hiện ý niệm chia tay Mục Kiều. Thuở đầu mới quen, tình cảm hai người họ cuồng nhiệt như lửa. Nhưng ngọn lửa này dễ cháy lại dễ dập, duy trì chưa tới một năm đã muốn lụi tàn, quả thật khiến người ta ngậm ngùi, thổn thức.
“Tôi nhắc lại, anh tìm lầm đối tượng rồi. Anh muốn chia tay hay chia chân, thì cứ nói thẳng với con bé, đừng lải nhải bên tai tôi”
“Nhưng cô ấy cũng là em gái em” Cảnh Chí Sâm đột nhiên áp sát lại, gằn giọng,“Anh chỉ muốn nghe ý kiến của em. Em cảm thấy anh có nên chia tay với cô ấy không?”
“Tôi không biết.” Mục Táp ngửi thấy mùi nước hoa gợi cảm tỏa ra từ người Cảnh Chí Sâm, lập tức theo phản xạ lui về sau mấy bước,“Đấy là vấn đề của riêng hai người, không liên quan đến tôi.”
“Táp Táp.” Cảnh Chí Sâm hạ giọng, đáy mắt dày đặc cảm xúc xót xa,“Lần đầu gặp Kiều Kiều, anh liền xuất hiện ảo giác, cô ấy là phiên bản khác của em. Hai người có khuôn mặt tương đồng, ngũ quan tương tự, đặc biệt đôi mắt cả hai giống nhau như đúc. Nhưng tính cách lại hoàn toàn khác biệt. Cô ấy hoạt bát, đáng yêu như một chú chim non vui vẻ. Thành thử anh lập tức bị cô ấy hấp dẫn, trong lòng tức thời dâng trào niềm xúc động muốn thân cận cô ấy. Thế nhưng bây giờ, anh đã sáng tỏ, lúc ấy nguyên nhân lớn nhất anh bị thu hút, chính là trên người cô ấy có hình bóng của em……”
“Cảnh Chí Sâm.” Mục Táp cắt đứt những lời huyên thuyên của anh ta,“Anh nói những lời này, mà không cảm thấy xấu hổ vì sự vô trách nhiệm của mình ư? Bây giờ anh lại đổ nguyên nhân hai người quen nhau lên đầu tôi hả? Nực cười! Ban đầu, cả anh và Kiều Kiều đều tình nguyện đến với nhau, chả ai ép uổng gì hai người. Nếu tôi nhớ không lầm, lúc trước ở cùng Kiều Kiều, anh cười ngoác miệng tới tận mang tai, nhiệt tình thưởng thức sự đáng yêu, ngây thơ của nó. Lúc này lại trưng ra bộ dáng khổ sở cho tôi xem, bộ tôi ép anh phải quen Mục Kiều à? Cảnh Chí Sâm, tôi trịnh trọng nhắc nhở anh, tôi