Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Khó Có Được Tình Yêu Trọn Vẹn

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1742 lượt.

cùng anh. Nói một hồi, bà khơi lại chuyện quán trà của Mạc Tử Tuyền bị phá rối việc làm ăn. Bà Tống đặc biệt nhắc Tống Vực cẩn thận đối phó đám côn đồ đó, nhất thiết đừng để bọn chúng gây sự nữa, vì sẽ ảnh hưởng xấu đến thanh danh của Mạc Tử Tuyền. Bà còn dặn anh khi nào rãnh, thì ghé qua quán trà, xem có việc gì cần giúp đỡ không.
Từ đầu đến cuối, Mục Táp đều giữ im lặng. Cô cúi gằm mặt, lẳng lặng nhìn giày mình, không biết nên nói gì. Tống Vực chuyên tâm trò chuyện cùng bà Tống, không hề đem tầm mắt dừng trên người cô.
Cơm nước xong xuôi, vợ chồng Tống Vực xin phép ra về.
Bà Tống ngồi trên sô pha than ngắn thở dài, Mạc Tử Tuyền bê khay đựng thuốc và nước lên, giúp bà uống.
“Mẹ, sao mẹ thở dài vậy? Không phải Tống Vực đã giải thích rõ ràng rồi ư. Cậu ấy biết người đàn ông trong ảnh. Mục Táp cũng không có lỗi, là do người đàn kia cố tình quấy rối.”
Thần sắc bà uể oải. khẽ lắc đầu:“Mẹ vẫn cảm thấy nghi hoặc. Con xem ảnh cũng thấy đấy, người đàn ông đó ăn vận chỉnh tề bảnh bao, chạy xe hàng hiệu. Nhìn thế nào cũng không giống mấy kẻ biến thái chuyên đi quấy rối phụ nữ. Thêm nữa, mấy tấm ảnh bị chụp ở nhiều địa điểm và thời gian khác nhau, chứng tỏ hai người đấy không phải ngẫu nhiên gặp mặt.”
Mạc Tử Tuyền bàng hoàng nâng đôi mắt, ra chiều e dè:”Chẳng lẽ, mẹ nghi ngờ Táp Táp vẫn còn giấu giếm chúng ta điều gì?”
Bà Tống thở nặng trình trịch:“Chỉ mong mẹ đa nghi, mẹ luôn cảm thấy nhân phẩm của Táp Táp rất tốt. Nhưng mấy tấm ảnh ngày hôm nay, tựa như gáo nước lạnh hất thẳng mặt mẹ. Nói thật, mẹ hơi lo sợ, bản chất của nó không giống những gì nó thể hiện bên ngoài, càng lo lắng nó gian díu với tên đàn ông khác sau lưng Tống Vực. Than ôi, ở cái thời đại phóng khoáng đến phóng túng này, nào thiếu mấy chuyện ngoại tình bất chính!”
“Bất luận thế nào, mẹ nhất định phải ưu tiên sức khỏe của mình trước, trăm ngàn lần đừng vì những chuyện này mà tức giận, gây ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, không đáng đâu mẹ ạ.” Mạc Tử Tuyền ôn nhu nắm tay bà,“Thôi nào mẹ ơi, chúng ta hãy tạm quên đi những chuyện không vui. Ngày mai con sẽ ra chợ, mua con gà, về hầm canh bổ cho mẹ uống nhé.”
Bà Tống gật đầu, bây chừ mới biểu lộ ý cười hài lòng.






Trên đường trở về, Tống Vực nhất quyết giữ im lặng. Mục Táp lặng lẽ ngồi một bên quan sát vẻ mặt anh. Cuối cùng rút ra kết luận, cô chẳng biết anh có giận hay không.
Tất nhiên, Mục Táp chủ động lên tiếng giải thích rõ ràng tình huống trong những bức ảnh. Tống Vực lặng im lắng nghe, anh chậm rãi bẻ tay lái, tầm mắt chuyên chú nhìn về phía trước. Qua một lúc lâu, anh mới khẽ gật đầu.
Bên ngoài trời đổ cơn mưa nhỏ, Tống Vực dừng xe trước cửa hàng tiện lợi, vào mua gói thuốc. Lúc quay về, trên thái dương và lông mi anh dính lấm tấm mấy giọt mưa. Mục Táp nhanh tay rút khăn giấy, chồm người qua giúp anh lau trán. Anh lạnh lùng nói không cần, rồi cầm khăn giấy trong tay cô, tự mình lau.
“Anh giận à?” Cô hỏi.
Tống Vực ngước mắt, nhìn cô thật sâu, hỏi lại:“Thế em nói thử xem…anh có nên tức giận hay không?”
“Mẹ có vẻ tức giận lắm, em nên làm gì hả anh?” Mục Táp bất đắc dĩ hỏi.
“Em đừng lo. Về phía mẹ, cứ để anh giải quyết.” Anh nói,“Tính mẹ dễ giận dễ quên, la rầy một trận là ổn .”
“Vậy anh thì sao? Anh thật sự không tức giận nữa?”
“Anh?” Tống Vực bỗng nhiên áp sát mặt cô, đôi mắt thâm sâu, cười như không cười,“Em đừng hòng, anh không phải là kiểu người dễ bị dụ đâu.”
“Vậy em cần làm gì, thì anh mới hết giận?”
“Tự em suy nghĩ đi. Nghĩ xem anh thích gì, việc gì có thể khiến anh vui vẻ.” Âm cuối của anh thoáng nâng cao, hàm chứa ý vị khó đoán.
Mục Táp vắt óc suy nghĩ, rốt cuộc thứ gì mới có thể khiến anh vui vẻ? Nấu món ngon cho anh ăn? Giúp anh tắm rửa, mát xa? Trừ hai thứ này ra, hình như chả còn gì cả .
Sự thật chứng minh, Tống tiên sinh không phải là kiểu người dễ dỗ dành. Mấy ngày tiếp theo, biểu hiện của Mục Táp hết sức tích cực. Mỗi ngày, cô nấu bàn ăn thịnh soạn chẳng kém bữa tiệc lớn, năng giúp anh xoa bóp, cạo râu. Lúc anh đọc sách, cô chủ động rót nước pha trà. Khi anh cần kí văn kiện, cô lập tức mở nắp bút máy, rồi dâng tận tay anh. Mỗi sáng anh đến công ty, cô xông xáo giúp anh mặc áo khoác, thắt caravat. Ngoại trừ thời gian làm việc, cô thật sự biến thành nha hoàn tận tâm tận lực săn sóc hoàng đế Tống Vực, gắng công phục dịch để anh cảm thấy thoải mái, dễ chịu.
Đương nhiên, sự phục vụ của cô, bao thầu luôn trên giường.
Mấy tối gần đây, biểu hiện của Tống tiên sinh gói gọn trong tám chữ: nhu cầu vô độ, kích tình tứ tung.
Trong sách hay nói, cảm xúc chân thật của đàn ông thường bộc lộ trực tiếp thông qua phương diện đó. Đây quả thật là một chân lí. Giống như đêm qua, Tống Vực đè cô trên sô pha, đoạn chuyển vào toilet, nghỉ ngơi một lúc thì kéo nhau ra cửa sổ, anh bảo vừa làm vừa…. hóng mát (=.=), cuối cùng, kết thúc trên chiếc giường king size. Mục Táp được dịp thể nghiệm tinh lực dồi dào của anh, đồng thời thấm thía đủ….sự bất mãn của anh đối với những tấm ảnh


XtGem Forum catalog